Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 488: Bình tĩnh ban đêm

Chương 488: Đêm bình yên
Tiếp theo dựa theo phân tổ, mọi người lại bắt đầu làm việc, Triệu Cần còn phát hiện trước đó khu vực không thấy phân nhím biển, cái đồ chơi này hắn rất thích ăn. Cái gọi là trứng cá muối, Triệu Cần cũng nếm qua, đơn thuần từ cảm giác miệng mà nói, so với phân nhím biển kém xa. Nhím biển rất thích tụ bầy, bình thường phát hiện đều là thành đống hoặc liên miên như bây giờ, toàn bộ phía bắc khe đá ngầm một bên, đều phủ kín cái đồ chơi này.
Bởi vì mải mê với cá cờ nên bị chậm trễ thời gian, cho nên buổi chiều bọn hắn chỉ có hơn ba giờ làm việc. Khu bờ sông phía bắc đảo đủ dài, dưới đáy đá ngầm còn nhiều hơn phía tây trước đó, cho nên buổi chiều bọn hắn không thể thu dọn sạch được. Bất quá thời gian vẫn còn nhiều, bọn hắn cũng không vội.
Mặt trời xuống núi, tầm nhìn giảm xuống, Triệu Cần liền quyết định kết thúc công việc, không cho ai xuống nước nữa, cơm tối cũng được làm xong lúc này. Bất quá trên thuyền mọi người không vội ăn cơm, lúc này mỗi người đều cầm thìa nhỏ, đang mải mê chọn nhím biển ăn. Một thìa đưa vào miệng, vị ngon tựa như nổ tung trên đầu lưỡi, sau đó khẽ nhắm mắt lại, lặng lẽ cảm nhận là được.
Lão Miêu và Triệu Bình đối mặt, hai người cùng đưa một thìa lên miệng tế phẩm, còn đồng thời thở dài một tiếng, nghiệp chướng a, quá phá của! Cái đồ chơi này một con bé tí xíu cũng hai ba lạng, lớn thì bốn lạng, một cân bây giờ ít nhất 150 tệ, tương đương với ăn một con đã mất hơn 30 tệ. Cái này không phải là thưởng thức đồ tươi ngon, rõ ràng là đang thưởng thức tiền là tư vị gì.
Triệu Cần ăn ba con, giúp A Vượng mở bốn con, thấy A Vượng còn cầm thìa chờ hắn mở, hắn tức giận nói: "Không thể ăn nữa, muốn ăn thì đợi ngày mai, ăn nhiều một lần sẽ tiêu chảy đấy."
"Ta không sợ."
"Không sợ cũng không được ăn." Triệu Cần không phát hiện, A Vượng hóa ra cũng là một tên háu ăn.
Đối với dân háu ăn, bạn có nói tiêu chảy thì hậu quả này quá nhẹ, căn bản không thể ngăn cản được sự thèm khát mỹ thực của họ.
Tiếp đó đương nhiên là ăn cơm, Triệu Cần lại mang ra một thùng rượu, "Tối nay uống chút nhé, ta với... A Vượng trực đêm."
"Để ta đi, để A Vượng uống chút." Trụ Tử rất khỏe uống, nhưng anh là người tự giác nhất trên thuyền, hễ cứ lên thuyền là không uống rượu.
"Ta trực đêm, anh Trụ Tử à, để em làm, anh nghỉ đi." A Vượng hơi xấu hổ, bởi vì tối qua chỉ có một mình hắn ngủ đã đời, ngủ một mạch từ bảy giờ tối tới tận sáng rõ.
Bởi vì ban đêm không cần làm việc, nên mọi người ngồi vây quanh một vòng, hai bếp điện từ đánh hai nồi lẩu. Canh lẩu là dùng canh hải sâm chế biến trước đó, lại thêm mấy đuôi cá Thạch Cửu Công vào, vị cực kỳ đậm đà. Sò, bào ngư, cá mú thái lát mỏng, thả vào nồi như nhúng sơ rồi ăn được luôn, hương vị thì không cần nói đến, ăn một miếng là không ai nói được tiếng nào.
"Đồ ăn nóng phải dùng đũa gắp thức ăn chung, A Kiệt, ngươi lại định ngậm đũa rồi nhúng vào nồi à, ta úp cả nồi lên đầu ngươi bây giờ." Triệu Cần không muốn ăn đám hàng nước bọt này.
A Kiệt trợn mắt, xoay mông một cái qua bên cạnh nồi kia, ừ, bên này quy củ nhỏ hơn chút.
Đợi đến lúc ăn gần xong, lại cho mì tôm vào, mỗi người một bát mì, cuối cùng mới ăn cơm trắng với cá mặn, một chén canh lót bụng, đúng là một bữa no nê.
"A Cần, tao còn không muốn về nữa." A Vượng ăn no liền ngã ngửa nằm trên boong thuyền.
Hắn cảm thấy hai ngày này trôi qua quá mới lạ, không chỉ có hải sản đem đến kích thích thị giác và sự thỏa mãn, mà ngay cả việc bắt tươi ăn ngay cũng khiến hắn không dứt ra được. Giống như lúc này, hắn rất cảm khái, sao con người chỉ có một cái dạ dày.
"Được rồi, chẳng phải ngươi muốn về làm cán bộ à?" Triệu Cần cười trêu, hai người trước đó đang câu cá trên thuyền từng tán gẫu, A Vượng muốn về là vì sau khi về sẽ có biên chế. Cam Tư là châu tự trị, giống A Vượng là người Tạng, hơn nữa lại còn là sinh viên, không nhiều lắm, nên về cơ bản không cần kiểm tra, vào thẳng biên chế nhà nước luôn.
"Ta chỉ cảm khái một chút thôi. Nói cũng phải, một cán bộ ưu tú như ta, đất nước cần ta quá đi, để ta làm ngư dân đúng là nhân tài không được trọng dụng."
Triệu Cần khẽ đạp hắn một cái, đã không biết nói chuyện thì ngậm miệng lại, tên này lại còn đang tự khen mình.
Rượu tàn tiệc cũng tan nhanh, mọi người lần lượt vào khoang ngủ nghỉ, Triệu Cần bảo Triệu Bình: "Anh hai, anh ngủ ở khoang của em đi."
Anh trai mình hắn còn chấp nhận, người khác thì nhất định không.
Cũng là do khoang ngủ quá hạn hẹp, nếu không hắn cũng không đồng ý với anh trai, cho dù hắn nhường khoang của mình thì vẫn có một người phải ngủ trên boong, sau một hồi giằng co, A Kiệt phải ngủ ở mũi thuyền.
Trụ Tử từ trong khoang lấy chăn đắp cho hắn.
Đêm nay mặt biển rất êm ả, đến cả gió mỗi đêm vẫn thường thổi lớn cũng trở nên dịu dàng, vuốt ve đá ngầm như lời mẹ ru con, nhẹ nhàng đưa đẩy thuyền, biến thành một chiếc nôi khổng lồ.
Triệu Cần đi tuần tra một vòng trên boong thuyền, A Vượng đi theo sau hắn, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn xuống mặt biển.
"A Cần, nhiều cá quá."
"Còn nhiều nấm hơn nữa." Triệu Cần rất tự nhiên đáp lại một câu, sau đó cả hai đều sững người.
Triệu Cần ngớ người là vì đầu óc hắn chập mạch trong một khoảnh khắc, A Vượng thì nghe không hiểu hắn đang nói gì.
"A Vượng, ở nhà ngươi còn đi săn bắn không?"
"Có chứ, từ nhỏ tiền học của tao là do chính tao đi săn bắn kiếm đấy. Anh em nhà tao có bốn người, còn hai chị nữa, bố mẹ vất vả lắm. Nhưng giờ thì ổn rồi, bốn anh trai đều đã kết hôn, chị gái cũng đã gả hết, toàn là hán tử đỉnh thiên lập địa, nên bố tao hầu như không cần phải lên núi nữa."
"Vậy trên núi các ngươi thường thu hoạch được gì?"
"Nhiều lắm, thường là dược liệu thôi, giống thiên ma, hoàng kỳ, đảng sâm, xuyên mộc hương này. Bố tao kể, hồi trẻ bố còn bắt được cả gấu, hươu, mật gấu, nhung hươu bán rất được tiền. Giờ thì không được nữa rồi, đều xếp vào động vật cần bảo tồn hết, coi như bắt được cũng chỉ lén ăn chứ không dám mang ra bán. Mà dạo này nghe nói đông trùng hạ thảo với nấm thông có giá trên thị trường cao lắm, chỉ cần chịu khó là sẽ có thu hoạch thôi."
Chân chất quá đi, đã là động vật cần bảo tồn rồi mà chỉ dám lén ăn. Triệu Cần nghe vậy chỉ muốn cười.
"Nếu ta tới Cam Tư chơi, ngươi dẫn ta đi lên núi săn bắn đi." Đông trùng hạ thảo đó, thứ này được ví là đệ nhất tiên thảo trên đời, không cần nói là hái nhiều mang bán, chỉ cần hái ít về giữ lại ăn cũng tốt. Nghe nói đây là thuốc bổ dương tự nhiên, hơn nữa còn có thể giảm đường trong máu và mỡ máu, quá cần thiết cho một người đàn ông. Cũng không biết có giảm được axit uric không, ngày nào cũng ăn hải sản phát ngán, hắn thật sự có chút lo lắng axit uric tăng cao mất. Không được, phải có thói quen đi kiểm tra sức khỏe định kỳ mới được.
"Vậy nếu được thì cuối tháng tư hoặc đầu tháng năm tới nhé, ta sẽ dẫn mày đi hái đông trùng hạ thảo trước, chắc cũng phải được mười ngày. Nếu không có đông trùng thì mình chuyển sang hái nấm thông."
"Được, đến lúc đó có thời gian nhất định ta sẽ tới, mà nếu ta ở lại cả mười ngày nửa tháng, ngươi có đuổi ta đi không đấy?"
A Vượng đột nhiên rất tức giận, "Mày nói cái gì vậy? Ta rất thích khách quý, quý nhất là bạn bè đấy, đừng nói mười ngày nửa tháng, mày ở ba năm năm cũng chẳng vấn đề gì."
"Bình tĩnh, tao đùa tí thôi, mày không hiểu à."
Tán dóc hơn hai tiếng, hai người lại đi kiểm tra buồng máy một lần nữa, trọng điểm là xem hệ thống trong buồng có bị trục trặc không.
Chuyến đi lần này, hệ thống của hầu như tất cả buồng máy đều không thể có vấn đề.
Trở lại buồng lái, hai người lại rảnh rang hàn huyên, Triệu Cần hỏi A Vượng có bạn gái chưa, A Vượng thở dài, bảo cũng từng quen mấy người nhưng khi nghe anh là người Cam Tư, lại còn muốn về nhà thì cuối cùng chẳng đi đến đâu.
"Ta vẫn cảm thấy về tìm Trác Mã người bản tộc vẫn tốt hơn."
Bạn cần đăng nhập để bình luận