Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 531: Đến hải vực

Chương 531: Đến hải vực
Trong đêm hơn hai giờ, Triệu Cần lên thuyền. Còn may lần trước đào xong bào ngư về sau, đồ lặn cùng bình dưỡng khí đều cất ở nhà mới của Triệu Cần, giờ chỉ cần mang theo là được. Hai ông già thật thú vị, có vẻ như đã lâu không ra biển, ngứa ngáy tay chân, kết quả vì ai cầm lái mà cãi nhau, cứ chỉ trích đối phương lái thuyền không giỏi bằng mình, nhớ lại năm xưa mình thế này thế kia. Triệu Cần không tham gia vào chuyện đó, giờ phút này hắn đang ngồi ở mũi thuyền tính toán, nghĩ tới nghĩ lui, hắn cũng không nghĩ ra cách nào làm cho mọi chuyện trọn vẹn hợp lý nhất, không có chút sơ hở. Người có tâm rất dễ dàng tra ra, một là việc mượn thuyền, hai là hành tung của mình. Một lát hắn thở dài, không thể nào làm người khác không nghi ngờ, nghĩ bụng sau khi chối bay chối biến, đối phương không có chứng cứ xác thực là được. "A Cần, chú Trần nói tối nay chú ấy lái, để ta nghỉ một chút, cha ta ngồi cùng." Triệu Bình nói.
Chiếc thuyền này nhìn rất mới, mà chủ tàu có vẻ rất hiểu về thuyền, cho nên đã thêm vào không ít thiết bị rất thiết thực, như là điện thoại vệ tinh. Lúc thuyền xuất phát, Triệu Cần đã định vị sẵn trên GPS, chú Trần chỉ cần dựa theo đó mà lái thôi. "Được, ngủ một lát đi." Triệu Cần vào khoang thuyền tủ, tùy ý mở một gian, vừa định chui vào thì đã ngửi thấy mùi hương xộc vào mũi. Thối, chua, thậm chí là mùi mục nát đều có, không phải một hai chỗ, hắn có chút không chịu nổi còn nôn khan, vội vàng đóng lại, nín thở mở một cái khác, thử hít một hơi, kết quả mùi tanh xộc lên càng nồng, nếu là thuyền của mình thành ra như này, đoán chừng hắn phải bán thuyền luôn, quá khó ngửi. Chắc là thuyền của mình toàn người trẻ, nên mọi người vẫn rất để ý đến chuyện này, hơn nữa mỗi lần ra biển thời gian cũng không quá dài, nước ngọt đủ, nên mọi người vẫn rửa mặt đơn giản. "Đại ca, anh chịu được không?" "Cũng hơi khó ngửi, không sao, nằm vào một lát là không ngửi thấy nữa... Ọe, thôi được rồi, ta vẫn ra ngoài boong tàu nằm vậy." Triệu An Quốc tuần tra trên boong tàu, thấy hai đứa con trai mình nằm một bên, không cần hỏi cũng biết vì sao, "Bệnh vặt!" Ông nhỏ giọng mắng một câu, vẫn là về khoang thuyền lấy hai cái chăn, để bên ngoài gió thổi một lúc, rồi mới nhẹ nhàng đắp lên người hai con trai. Triệu Cần đã hơn bảy giờ mới dậy, vốn dĩ thuyền của hắn là hắn làm chủ, bây giờ thành người nhỏ nhất, hơn nữa bốn ông già, chỉ có hắn với cha biết nấu cơm, mà cha thì không muốn động tay, chỉ có thể là hắn. Cắt một chút thịt ba chỉ vừa nạc vừa mỡ, xào cho ra dầu thì thêm nước, nước sôi thả rau vào, sau đó thả mì sợi. Lẽ ra phải thả rau sau khi cho mì vào, nhưng mà mì sợi ở đây rất nhỏ, đặc biệt dễ chín, nấu thêm chút nữa là nát cả canh. Nấu xong thì mỗi người múc thêm một bát, thêm chút củ cải muối là thành bữa ăn ngon. Điều làm Triệu Cần vui mừng là, A Tuyết thật sự rất chu đáo, không những chuẩn bị đồ ăn còn chuẩn bị riêng bát đũa cho bốn người, nếu không muốn dùng đồ trên thuyền thì không chừng Triệu Cần không ăn được gì ấy chứ. Ăn xong, Triệu Cần đến phòng lái, giờ thì Triệu Bình đang lái thuyền, hai ông bạn già thì đi nghỉ. "Đại ca, còn bao lâu nữa?" "Đại khái còn bốn tiếng nữa, giữa trưa là đến, A Cần, anh thấy gần đến nơi thì cứ câu kéo chút, như vậy đối phương có nhìn thấy cũng sẽ bớt cảnh giác hơn." "Ừm, nghe anh." Triệu Cần tuy nóng lòng, nhưng mã lực của thuyền đến đó thôi, chuyện này cũng chẳng có cách nào. "Đêm qua vừa lên thuyền, em đã nhắn tin cho lão Miêu rồi, bảo anh không sao, để bọn họ gỡ xong hàng thì cứ tự ra biển." Triệu Bình rất chu đáo, sợ lão Miêu gỡ xong hàng sẽ gọi điện hỏi tình hình, đến lúc đó điện thoại không liên lạc được lại làm bọn họ sốt ruột. Triệu An Quốc và mấy người kia ngủ cũng không lâu, khoảng ba giờ là cả hai đã kéo Triệu Cần ra boong tàu bàn bạc. "Còn bao nhiêu?" Đó là tiếng chú Trần hỏi. "Theo như ước tính trước đây, ít nhất cũng còn một hai tấn hàng." Nghe thấy tính bằng tấn, hai ông bạn già đều hít vào một hơi. Chú Trần hận không thể cầm cần câu bên cạnh mà đánh cho Triệu Cần một cái, sao mà lớn gan vậy chứ, nhiều vàng như thế còn không mau gọi người đến giúp, tranh thủ thời gian mà vớt lên. "Thôi mong là không sao." Dù sao vẫn là con rể, cũng không thể động tay, chỉ có thể thở dài. Triệu An Quốc thì lại chẳng quản nhiều vậy, không vui liền vỗ bốp một cái vào đầu Triệu Cần. Trầm mặc một lát, Triệu An Quốc lại hỏi; "Sao con biết có người đang lén vớt?" Câu hỏi này thật khó giải thích, do dự một chút, nghĩ đến giờ phút này toàn là người nhà cả, dứt khoát không che giấu nữa, "Cha, chú, con từng kể Hổ Tử đưa cho con cá quỷ, thực ra con gặp chúng rất nhiều lần rồi, chúng rất thông minh, rất thích con, mà dường như cũng hiểu con nói, có thể nói chuyện đơn giản, với cả bọn nó mà chạy đến cạnh thuyền, thì con đoán là biết có chuyện." Không thể nói chi tiết quá được, mà liên quan đến Đại Tráng thì chắc hai người họ sẽ nghĩ là chuyện thần tiên, còn chuyện Hổ Tử thì còn có thể tiếp thu được, người đi biển ai mà không biết lũ cá đó rất thông minh.
Đang lúc ba người thương lượng thì một tiếng chim ưng lớn kêu vang lên, rồi đậu vững vàng ở mũi thuyền. "Trời ơi, sao ở đây có điêu?" Chú Trần nhìn thoáng qua, lập tức mặt mày kinh hãi, đồ chơi này rất lợi hại. Triệu An Quốc đã cầm sẵn cần câu định xua đuổi, còn Triệu Cần thì mặt mày mừng rỡ nghênh đón, "Lai Phúc, Hổ Tử bọn nó vẫn ổn chứ?" Lai Phúc kêu ục ục trong cổ, Triệu Cần cũng không rõ là ý gì. "Con điêu này cũng hiểu con nói sao?" Chú Trần thận trọng từng li từng tí bước đến gần hỏi. "Vâng chú, con cũng không biết vì sao, nhưng chuyện này con biết là được rồi, cũng không nên nói cho người khác." Chú Trần lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu trịnh trọng. "Đi đi, nói với Hổ Tử, ta đến ngay." Triệu Cần chỉ hướng đông nam, Lai Phúc lại kêu lên một tiếng rồi bay lên, theo hướng ngón tay hắn dần dần bay cao lên. Lần này hai người có sốc đến mấy cũng phải tin con điêu này có thể nghe hiểu tiếng người. "A Cần, nó có hiểu mình nói không?" Triệu An Quốc hỏi. "Không hiểu, dù sao Hổ Tử nó cũng không để ý đến đại ca với anh Miêu đâu." "Đây đúng là tạo hóa." Chú Trần cười nói, dân đi biển vốn mê tín, cho nên có vài chuyện rất khó giải thích với người khác, nhưng dân đi biển lại tin mười mươi.
Một lát sau, thuyền đánh cá vượt qua một rãnh biển, qua một khúc quanh lớn, khoảng cách còn tầm ba bốn hải lý, Triệu Bình báo là hạ lưới. Hai ông bạn già cũng có vẻ muốn ôn lại ngày xưa, giành nhau ở đuôi thuyền, Triệu Cần thì không nhúng tay, hắn cứ thi thoảng lại nhìn mặt biển với cả bầu trời. Lúc này cũng trách là sao chẳng thấy bóng dáng Hổ Tử, mà đến cả Lai Phúc cũng không quay lại nữa. Thuyền chậm rãi tiến lên, vị trí bảo tàng cũng dần thu hẹp lại. "A Cần, đến chưa?" Triệu An Quốc đến gần hỏi. "Cha, gần tới rồi, hôm nay thời tiết đẹp, con đoán là tầm mười phút nữa thôi, đối phương nếu có ở đây, thì mình cũng nhìn thấy thuyền của họ." Chú Trần đổi cho Triệu Bình, anh này cũng ra phụ, "Để chú Trần đi lệch hướng một chút, đi thẳng quá lộ liễu." "Được, vậy con đi nấu cơm trước, giờ cũng quá trưa rồi." Triệu Cần nói xong liền đi nấu cơm, không rảnh làm cầu kỳ, trực tiếp nấu cơm với đồ ăn cùng nhau. "A Cần mau nhìn." Triệu Bình kêu lên, Triệu Cần ngẩng đầu theo hướng mắt anh nhìn, quả thật có một chiếc thuyền dừng ở phía đông đảo. "Có phải vị trí vàng không?" Triệu An Quốc vội hỏi. "Cách không xa." Quả là có người dòm ngó thật, giờ thì làm sao? Đang nghĩ ngợi thì Đại Tráng chậm rãi bơi tới, tiến đến gần một bên thuyền rồi bơi theo song song với thuyền.
Bạn cần đăng nhập để bình luận