Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 1114 lần lượt đến

Chương 1114 lần lượt đến Sáng sớm, Triệu Cần đến bến tàu, bình thường giờ này hắn không ra biển, trong thôn ngư dân cũng vậy.
"A Cần tới rồi."
"A Cần, thuyền lớn nhà ngươi có thể ra biển không?"
Triệu Cần móc thuốc lá ra, vừa châm vừa trả lời qua loa, chốc lát liền đi đến bên cạnh Lão La.
Hai năm trôi qua, hắn phát hiện Lão La trông còn khỏe mạnh hơn trước, ngẫm lại cũng bình thường, mình cùng anh em mở thuyền nhỏ thu nhập cũng không ít. Chủ yếu là hai đứa con trai, một năm không nói nhiều cũng kiếm được hơn 200.000, hơn nữa còn được mình quan tâm. Năm sau con trai út lại kết hôn, cuối năm ôm cháu trai, cuộc đời coi như viên mãn.
"A Cần, nghe nói ngươi đi Quảng Đông, bên đó thế nào?"
"Cũng không khác gì bên ta, La thúc, nhìn tình hình này thì hôm nay chắc không ra biển được."
"Ừ, ta nghe dự báo, ngày mai chắc được, chuyến này ngươi đi cùng không?"
Triệu Cần cười khổ lắc đầu, "Không có thời gian, còn nhiều việc phải làm lắm."
Ở lại đây không lâu, sở dĩ tới chủ yếu là vì muốn xem có ra biển được không, trạm đầu tiên hắn đi xem công viên trò chơi, hiện tại chỉ có thể nắm tình hình trong thôn thôi. Nhờ khí hậu ở đây, ngắt vườn, trước mắt dưa chuột cà chua các loại vẫn còn, quả xanh quả đỏ nhìn rất đẹp mắt. Còn về khu bắt hải sản, thật ra là chỗ trước kia Triệu Cần nhặt được rất nhiều hải sâm ở bãi biển, bây giờ đã được rào lại, năm ngoái còn thả giống sò xuống đó, hắn tiện tay bới mấy con lên, trông cũng không tệ, hoàn toàn có thể làm món ăn, lại vì ở đây sẵn đồ ăn nên xung quanh còn thấy nhiều cua lớn nhỏ, thậm chí còn dấu vết của bạch tuộc bò qua, xem ra khu vực này một hai năm nay được bảo tồn rất tốt.
Khách sạn hắn không cần xem nhiều, vì lúc mình kết hôn đã dùng qua rồi, bên trong công trình vẫn tốt. Còn cửa hàng bán đồ lưu niệm của thôn nằm ở bên trái sảnh khách sạn, hiện tại các kệ còn trống không, hai ngày nữa sẽ bắt đầu nhập hàng, chủ yếu là đặc sản địa phương, còn có một số đồ thủ công, ví dụ như đồ gỗ điêu khắc của vùng này. Đương nhiên cũng không thể thiếu vòng ngọc xoắn ốc và đồ trang sức bằng ngọc san hô mà hắn cung cấp.
Phía sau núi đang làm đường, ngoài phục vụ cho nhà máy nuôi dưỡng thì hiện tại còn dùng để tổ chức hoạt động bắt gà, trước đó đã xây sẵn một đường vòng lên đỉnh núi. Lúc hắn đến thì trong thôn đang chuyển gà từ nhà máy nuôi dưỡng đến đó, mua từ trong thôn rồi bán vé cho du khách vào tự bắt hoặc nhặt trứng gà, còn quán ăn trong thôn sẽ cung cấp dịch vụ chế biến miễn phí.
Sau khi đi một vòng cả ngày, hắn khá hài lòng với sự chuẩn bị của thôn, lúc này chỉ mong không có quá nhiều người ùa đến ngay lập tức, nếu không khả năng tiếp đón chắc chắn không theo kịp.
Về đến nhà, A Hòa vừa hay dẫn mấy con mèo về, "Anh, chích ngừa hết rồi, còn mang theo ít thuốc khử trùng về, người ở tiệm thú cưng nói mèo già ăn tôm cá không đủ chất, em mua thêm vài túi thức ăn cho mèo, cả pate với điều hòa cho mèo nữa."
"Được rồi." Triệu Cần gãi đầu, thật ra nuôi mèo chó cũng thật phiền, coi như đây là mình tự tìm việc cho mình vậy.
Ngày hôm sau, hắn rốt cuộc cũng rảnh, ở nhà hết nửa ngày, buổi chiều lái xe lên tỉnh, vừa gọi là thấy ngay Giang Mân, hắn không ở kinh thành mà là ở Quảng Đông. Vừa nhìn thấy Triệu Cần, liền không khỏi oán giận nói, "Triệu Tổng, tôi cảm thấy mình bị lừa rồi, lão kia đang làm chương trình áo vận căn bản không có thời gian, ngài đang kích tôi đó hả."
"Nói nhảm, toàn Trung Quốc ngoài ngươi với lão kia thì không còn đạo diễn nào sao? Ta không thể tìm Phùng Đại Pháo, coi như ông ta không nhận thì vẫn còn nhiều đạo diễn trẻ mà, đạo diễn chiếu lên đá năm ngoái rất được."
Giang Mân lập tức đổi sắc mặt, "Sao có thể chứ, ý của tôi là, ngài gọi tôi làm việc là cho tôi mặt mà, sau này cứ việc phân phó là được."
"Cái đồ phá phim nhà ngươi, chỉ cần đừng có đòi tiền ta là được."
Mặt Giang Mân lại một trận xấu hổ, lập tức phản bác, "Kịch bản là do ngài viết mà, sao có thể nói là phá phim được chứ, về phần chi phí hơi lố một chút thì tôi với Hàn Tổng nói rồi, cô ấy kêu tôi tự nghĩ cách. Ngài là ân nhân lớn của tôi, hay là mình làm đến cùng đi?"
Hàn Tổng mà hắn nhắc đến chính là Hàn Dĩnh Toa, vợ của Dư Phạt Kha, định mượn cớ đầu tư để lấn sân sang lĩnh vực truyền hình điện ảnh.
"Đi, lại thêm 20 triệu nữa, đừng có nhiều hơn."
Giang Mân kích động thấy rõ, hận không thể quỳ xuống lạy luôn.
Điều khiến Triệu Cần cảm thấy ngoài ý muốn là Giang Mân cũng được coi là người nổi tiếng, thế mà một trợ lý cũng không có, một mình kéo ba bốn cái va li lớn nhỏ, bên trong không chỉ có phim nhựa, mà còn có máy quay các loại.
"Phim nhựa mang đủ không?"
Giang Mân vỗ cái va li lớn nhất bên cạnh, "Tôi mang 20 cuộn, mỗi cuộn hơn 4 phút, quay được 90 phút, à Triệu Tổng, video quảng bá muốn dài bao nhiêu?"
Triệu Cần nhíu mày, quả nhiên không phải đốt tiền của mình nên tên này không tiếc, "Lấy hai cuộn thôi, một cuộn năm phút, một cuộn hai phút, làm cho nhanh."
Nói chuyện phiếm với Giang Mân ở sân bay đến hơn một tiếng thì máy bay của Chương Ức Minh bọn họ rốt cuộc cũng đến. Nhìn hai người còn hơi ngây ngô trước mặt, thậm chí chào Triệu Cần còn tự giác hạ thấp tư thế, khó mà tưởng tượng đây là những ông trùm internet tương lai. Chương Ức Minh còn đỡ, dù sao cũng không phải lần đầu gặp Triệu Cần, còn Vương Tân thì càng ngại ngùng hơn, bắt tay xong rồi thì không nói được câu nào.
Thật ra Vương Tân hiện tại đã rất có giá trị, tuy rằng trang web mà anh ta lập ra rất bình thường, nhưng trang web trước kia anh ta làm ở trường đã được các nhà đầu tư lớn mua lại, trong tay chắc chắn có tiền, hơn nữa bản thân anh ta còn là phú nhị đại.
"Đi thôi, về nhà trước, về nhà rồi nói chuyện."
Trên đường đi, cơ bản toàn là Triệu Cần hỏi, ba người đáp lời, dù sao đường đi của ba người cũng khác nhau, mà lại với tính tình của Giang Mân thì hiện tại chưa biết chừng hắn có coi trọng hai người này hay không. Không dừng lại trong thành phố, mà trực tiếp đưa ba người về nhà, "Ba vị chịu khó một chút, ta không sắp xếp quán rượu, ở nhà ta ăn tạm vậy."
Chương Ức Minh và Vương Hưng là lần đầu nhìn thấy sân nhỏ của hắn, không khỏi tấm tắc khen ngợi, đặc biệt là mấy cái ổ mèo chó ở ngoài cổng, với cái bể cá lớn ở bên cạnh, luôn cảm thấy không hợp mà lại rất đẹp, có một nét riêng biệt.
Trước đưa ba người lên lầu ba, mỗi người tự chọn một phòng, Giang Mân chọn phòng cũ hắn hay ở. Hai người còn lại cũng mỗi người chọn một phòng, sau khi vào phòng thì mới thấy, điều kiện ở đây còn tốt hơn khách sạn nhiều, "Mệt thì rửa mặt nghỉ ngơi chút đi, không mệt thì xuống lầu uống trà, cơm tối lát nữa có."
Triệu Cần vừa xuống lầu không bao lâu thì ba người cũng xuống, hắn pha trà, giả vờ vô tình hỏi, "A Minh dạo này bận gì vậy?"
Chương Ức Minh nâng mắt kính, đôi mắt nhỏ lộ ra một tia tinh ranh, "Đang phụ trách một dự án công nghệ trang web."
"Không có ý định khởi nghiệp sao?" Triệu Cần đi thẳng vào vấn đề.
Chương Ức Minh cũng không bất ngờ khi hắn hỏi vậy, dù sao trước đây hai người tiếp xúc thì Triệu Cần cũng đã nói, cái anh ta không hiểu là, tại sao Triệu Cần lại chắc chắn mình sẽ tự lập khởi nghiệp như vậy, "Tạm thời vẫn chưa có."
Triệu Cần cười khoát tay, "Ta cũng coi như là đồng hương, cần tiền cứ nói, ta vừa mở công ty đầu tư, ba, năm trăm triệu lúc nào cũng có."
Vừa nhìn sang Vương Tân, "Ngươi cũng vậy. Thôi, không nói cái này nữa, xem thời tiết ngày mai có ra biển được không, ta mua du thuyền rồi, mình đi câu cá, ta còn nhiệm vụ nữa."
PS: Nói chuyện nhảm vài chương, tiếp đó ra biển câu cá, thật ra đều nằm trong kế hoạch, không tính là đi lạc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận