Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 278: Nửa đêm náo nhiệt (hai)

Chương 278: Nửa đêm náo nhiệt (hai)
Triệu Cần nhắc A Hòa, chiến trường phải quét dọn sạch sẽ. Nói xong cũng giúp cuốn chiếu lại, thu chai rượu. Hai người cùng nhau đi tìm đống rác, ném cả chiếu xuống đó rồi nhanh chóng trở lại hiện trường.
"Chuyện gì xảy ra mà ầm ĩ thế?" Triệu Cần và A Hòa trà trộn vào đám đông xem náo nhiệt, bên cạnh hắn vừa hay là con trai Lão Phó là Phó Gia Đức.
"Hình như là Cổ Đạo Hằng và vợ của anh trai hắn lăn vào ổ, kết quả bị Cổ Đạo Thanh chặn trong nhà."
"Ghê vậy." Triệu Cần nhỏ giọng kinh hô.
"Mẹ nó, hai anh em nhà họ Cổ chẳng ra gì." Phó Gia Đức cũng lẩm bẩm một câu.
Mấy người xung quanh cũng đang nhỏ giọng bàn tán:
"Cái thằng Cổ Đạo Hằng này thật là thiếu đạo đức mà, sao lại làm ra cái chuyện này chứ."
"Nhà họ Cổ lần này thì xong rồi, sau này còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa."
"Rốt cuộc có phải vậy không, sự tình còn chưa rõ ràng, ta cứ từ từ đã."
"Tám chín phần rồi."
Đang nói thì thấy cửa nhà Cổ Đạo Thanh mở, một bóng người chạy ra, Cổ Đạo Thanh không biết cầm cái gì đuổi theo, vụt vào lưng đối phương một cái. Cổ Đạo Hằng kêu thảm thiết, dưới chân chạy càng nhanh. Đúng lúc đó, không biết vị hảo hán nào mang theo đèn pin, ánh đèn chiếu vào người Cổ Đạo Hằng, ngay sau đó trong đám người vang lên tiếng la hét. Bởi vì Cổ Đạo Hằng đang trần truồng chạy.
Lần này thì đúng là náo nhiệt, trong đám đông còn có không ít người cố nhịn cười.
"Cái thể loại gì thế, còn chơi trò chạy trần." Triệu Cần cười lẩm bẩm.
Phó Gia Đức ban đầu còn cười rất kín đáo, nghe Triệu Cần nói vậy thì không nhịn được nữa, cười ha ha sung sướng.
Cổ Đạo Thanh không để ý đám đông xem náo nhiệt, mà là trở vào nhà đóng cửa lại, ngay sau đó trên lầu lại vang lên tiếng kêu thảm thiết của phụ nữ.
"Có ai báo cho Lão Cổ không, đừng có đánh chết người đấy."
Câu nói của Triệu Cần nhắc nhở mọi người, mấy nhà có quan hệ tốt với nhà họ Cổ liền chạy nhanh về phía nhà Lão Cổ ở ngoài bìa làng. A Hòa không thấy mệt cũng chạy theo.
Khoảng mười phút sau, Lão Cổ cùng vợ chạy tới, chửi mắng một hồi dưới cổng, Cổ Đạo Thanh lúc này mới mở cửa cho hai ông bà vào nhà.
"A Cần, sao vậy?"
Triệu Cần đang định đi thì bỗng nghe thấy giọng nói quen thuộc, ngạc nhiên phát hiện đại ca mình đứng bên cạnh.
"Đại ca, sao huynh lại đến đây?"
"Ta đang ngủ thì nghe bên ngoài ầm ĩ, nói cái gì mà trộm người, còn nói đánh chết người, vợ ta cứ giục ta ra xem. Rốt cuộc là chuyện gì?"
Triệu Cần còn chưa kịp nói thì Phó Gia Đức đã kể lại một cách sinh động như thật.
Không lâu sau, A Hòa lại chạy tới trước mặt Triệu Cần, cười nói: "Ca, Cổ Đạo Hằng chạy về nhà, kết quả vừa hay bị Lão Cổ đi tiểu đêm đụng ngay tại ngõ. Lại bị hàng xóm thông báo tới nhà Cổ Đạo Thanh. Lão Cổ không nói hai lời, liền đem Cổ Đạo Hằng nhốt trong nhà."
"Thằng này ngu thật, còn chạy về nhà?"
"Nó để trần mông, không chạy về nhà thì chạy đi đâu."
Triệu Cần nghĩ cũng đúng. Lúc này trên lầu không còn tiếng động gì nữa. Chẳng bao lâu sau, thấy vợ chồng Lão Cổ đưa Cổ Đạo Thanh ra ngoài, rõ ràng là đang đi về nhà Lão Cổ.
Có một vài người thích hóng chuyện còn đi theo phía sau, chẳng sợ bị mắng. Triệu Cần liền nói với đại ca: "Đi thôi, về nhà ngủ."
Trên đường về nhà, Triệu Bình thở dài, mắng một câu gì đó mà Triệu Cần không nghe rõ.
"A Cần, chuyện này có liên quan lớn đến đệ không?"
"Liên quan gì tới ta. Cổ Đạo Hằng không phải người, mới bị Cổ Đạo Thanh chặn trong nhà, liên quan gì tới ta nửa xu."
"Đúng đúng, không liên quan gì tới đệ, mẹ nó đều là súc sinh."
"Đi đại ca, về ngủ sớm đi, ngày mai trong nhà còn có khách, đến lúc đó cứ sắp xếp ở nhà huynh. Lão trạch chật quá."
"Ừ, yên tâm đi, vợ huynh tối nay sẽ làm gà vịt sạch sẽ."
Đại ca đến trước cửa nhà, hai người tiếp tục đi về hướng lão trạch. Triệu Cần thấy xung quanh không có ai liền dặn dò A Hòa: "Chuyện này không được nói cho ai biết, hiểu chưa?"
Hắn sợ A Hòa thích khoe khoang, lại đi buôn chuyện với Bình Bình, còn người khác thì chắc A Hòa sẽ không nói.
"Ca, em biết nặng nhẹ. Chuyện này nếu có bại lộ thì đó là do em làm, không liên quan gì đến huynh."
"Yên tâm đi, chỉ cần ngươi không nói thì sẽ không ai tra ra được tới ta."
Đến ngã rẽ vào nhà cũ, hai người tách nhau ra. Triệu Cần vừa mở cửa đã nghe Triệu An Quốc hỏi: "Trong thôn xảy ra chuyện gì vậy?"
"Không có gì, ngủ đi." Trả lời xong liền về phòng.
Triệu An Quốc khẽ hừ một tiếng, trực giác của hắn nói rằng chuyện này chắc chắn có liên quan tới con trai mình…
Sáng sớm, Triệu Cần rời giường rửa mặt, cha của hắn đã được Lão Lưu đẩy đi quảng trường nhỏ nghe ngóng tin tức mới nhất của đêm qua.
Đi ra ngoài đến nhà đại ca, vừa vào cửa, Triệu Bình liền hỏi: "Cha đâu? Phải ăn sáng chứ."
"Được, ta đi gọi." Triệu Cần đành phải cất bước về hướng quảng trường nhỏ tìm cha mình, tới nơi mới phát hiện hôm nay quảng trường nhỏ náo nhiệt khác thường. Bình thường chỉ có mấy ông già đến đây thôi, hôm nay thì khác, phụ nữ chiếm một nửa, Triệu Cần còn thấy cả bà nội và A Hòa ở đó.
Hắn không vội gọi cha mà muốn nghe xem diễn biến tiếp theo của tối qua.
"Nghe nói hai anh em nhà vợ của Cổ Đạo Thanh rạng sáng đến, chắc là vợ của Cổ Đạo Thanh gọi điện về nhà ngoại."
"Thật hả?"
"Sao có thể là giả được, còn mang mấy đứa em họ muốn đánh Cổ Đạo Thanh, kết quả sau này hình như hiểu ra chuyện là như nào, liền đón người đi."
"Nghe nói đánh hung lắm, cả dây lưng của Cổ Đạo Thanh cũng bị đánh gãy."
"Tối qua Lão Cổ mang theo con trai lớn về lão trạch, hình như hai cha con lại lôi Cổ Đạo Hằng ra đánh một trận. Cửa đóng chặt không nhìn rõ được gì, chỉ nghe tiếng Cổ Đạo Hằng kêu gào thảm thiết."
"Ta còn nghe được, Cổ Đạo Hằng nói vợ của anh trai hắn trước đó đã ngoại tình, bị hắn phát hiện. Vợ của anh trai hắn sợ hắn nói với anh trai mình nên mới kéo hắn cùng xuống nước."
"Ta nghe được hình như là họ Lâm, nhưng không nghe rõ tên." Rõ ràng là người nói biết đó là ai, chỉ là e ngại thân phận đối phương không nói rõ.
"Chậc chậc, người phụ nữ kia cũng lợi hại thật."
"Nghe nói Cổ Đạo Thanh chuyện kia không được nên mới không làm vừa lòng vợ hắn."
"Cũng là do Cổ Đạo Hằng đáng đời, nếu hắn nói chuyện này cho Cổ Đạo Thanh thì đã không xảy ra chuyện rồi."
"Các ngươi nói xem, Cổ Đạo Thanh làm sao mà lại gặp phải chuyện này?"
"Nghe nói tối qua hắn đi đánh bạc ở nhà Cố Tam, thua hết cả tiền, nên về nhà lấy tiền thì mới gặp chuyện."
Còn có thôn dân thấy Triệu Cần đến còn xúm lại trước mặt hắn, nói lúc trước hắn đánh Cổ Đạo Hằng là quá hay, lúc đó đáng lẽ phải đánh hung ác hơn mới phải, nhìn mặt đã biết không phải đồ tốt rồi.
"Lúc đó ta đánh hắn là vì cứu hắn thôi, hắn đưa người kinh thành tới rơi xuống biển, nếu ta không đánh, mấy người kinh thành đó sẽ làm thịt hắn mất. Đáng tiếc là hắn không biết điều, không sao, ta người lớn không chấp trẻ con."
Nói xong liền đi tới chỗ cha, "Cha, đại ca bảo con về ăn sáng."
"Ừ, đi thôi."
Trên đường về, Triệu An Quốc thỉnh thoảng liếc nhìn con trai mình, tuy rằng hắn thích khoác lác, thích đi đường tắt, nhưng cái kiểu người này thường là người thông minh.
Cho nên sau khi nghe ngóng một vòng vào sáng sớm, trong đầu hắn đại khái đã nắm rõ đầu đuôi sự việc. Hắn chỉ là hiếu kì muốn hỏi, làm sao con trai mình lại biết Cổ gia có đứa con trai út làm chuyện bẩn thỉu như vậy. Nhưng có Lão Lưu ở bên cạnh, hắn không tiện mở miệng hỏi.
Triệu Bình thấy bọn họ về, bực mình nói: "Bảo con đi gọi cha, kết quả cả con cũng không về."
"Quảng trường nhỏ náo nhiệt quá, con nghe một lát thôi."
Hạ Vinh hai mắt sáng lên, tối qua chồng của mình về nhà nói không được rõ ràng, thực ra nàng vẫn rất muốn hỏi diễn biến mới nhất, nhưng trước mặt một người là cha chồng, một người là chú chồng, nàng lại không tiện mở miệng….
PS: Điểm điểm thúc canh, vuốt vuốt tiểu lễ vật miễn phí a, cảm tạ số liệu rớt quá thảm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận