Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 279: Diễn trò làm nguyên bộ

Sau bữa ăn, Triệu Cần có chút kỳ lạ, lẽ nào gã Cổ Đạo kia thật là một kẻ nhu nhược, chỉ dám bạo hành gia đình, không dám đi tìm Lâm Dương, nếu không tại sao đến giờ vẫn chưa có động tĩnh gì? Hắn không tin, cái loại Cổ Đạo Hằng kia sẽ không lôi chuyện này ra. Đương nhiên, hắn cũng chuẩn bị sẵn hai phương án, nếu như chiêu này không dùng được, thì phải tìm cách lật cái mặt dưa của Nhan Vĩ. Nhan Vĩ đã nói, chỉ cần có thể làm cho cha con nhà họ Lâm mất hết thể diện, thì cô ta không sao cả. Cứ chờ xem, hai ba ngày sau, nếu như chuyện này vẫn chưa có động tĩnh gì thì tính tiếp, việc cấp bách của hắn là đi lên trấn mua đồ ăn.
Mua trước rau quả và thịt, sau đó đến trạm thu mua lấy hải sản đã đặt trước hôm qua, tiện thể mượn hóa đơn ở trạm thu mua, làm hai cái hóa đơn mua thức ăn. Hắn cũng không có quá gian xảo, chỉ thêm 50% giá. Mua đồ ăn hết tổng cộng khoảng 550 tệ, hắn liền làm hai tờ biên lai khoảng 800 tệ, giá rượu thì quá rõ ràng rồi, thiếu bao nhiêu thì viết bấy nhiêu, biên lai đương nhiên là một loại hai bản, một bản đưa thôn, một bản đưa lên trấn. Nhà địa chủ cũng không còn lương thực, thế này nhìn kiểu gì cũng không thể ra biển, cũng không thể ngồi ăn núi lở được.
Về đến nhà, hắn cầm hóa đơn đến tìm Lâm Dương, tên này thế mà không có ở ủy ban thôn mà ở nhà, gọi mãi ngoài cổng, Lâm Dương mới ra ngoài ký giấy cho hắn. Thật ra, sáng nay Lâm Dương nghe tin nhà họ Cổ xảy ra chuyện, hắn liền nảy sinh ý định muốn bỏ trốn. Nhưng nghĩ lại, ả đàn bà đó chắc sẽ không khai chuyện mình ra, vì để cho Cổ Đạo kia biết được cô ta đã ăn vụng thêm một người. Lâm Dương đương nhiên không biết Cổ Đạo Hằng có cái CD trong tay, dù nghĩ như vậy, nhưng trong lòng hắn vẫn bất an lo sợ. Đương nhiên, hắn cũng không thể chạy được, hôm nay lãnh đạo trên trấn muốn đến, dù không phải tìm ủy ban thôn thì hắn cũng phải ra mặt tiếp đón một chút. Sợ Cổ Đạo kia tìm đến ủy ban thôn rồi mình bị thiệt, nên vừa nghe tin xong hắn đã về nhà, quyết định tạm thời không ra khỏi cửa.
Triệu Cần đại khái cũng đoán được, lúc này nội tâm Lâm Dương chắc chắn đang rất hoảng sợ. Nhưng hắn không nói gì cả, thấy Lâm Dương ký tên xong, hắn liền tạ từ đến ủy ban thôn tìm kế toán đòi tiền, nhanh chóng bỏ túi cho chắc ăn, nhỡ đâu có chuyện gì xảy ra, đến lúc đó sẽ không tìm được người đâu. Kế toán cũng rất khéo, nếu là sổ sách của người khác, có lẽ hắn còn dây dưa, nhưng đây là Triệu Cần, biết thằng nhóc này không phải dạng an phận nên hắn rất thoải mái mà trả tiền.
Ở nhà, lão thái thái đang giúp Hạ Vinh, Triệu Cần cũng không giúp gì được nên liền gọi Thượng A Viễn, "A Viễn, cầm xô và xẻng cát, tiểu thúc dẫn con đi ra biển bắt hải sản." "Đi ạ, tiểu thúc, Miểu Miểu cũng muốn đi chơi." Con gái thường nói sớm hơn con trai, Miểu Miểu mới hai tuổi, đã có thể biểu đạt ý của mình rất rõ ràng. "Được, vậy con phải ngoan ngoãn nghe lời đó." "Nghe lời, không nghe lời thì bị đánh ca ca." A Viễn trợn mắt, nhưng cũng không chấp nhặt với em gái.
Triệu Cần bế bé con gái, A Viễn mang theo xô và xẻng cát, ba người cùng nhau đi về phía bờ biển, có hai đứa nhóc theo cùng, đương nhiên không thể đến bãi bùn, không thì chẳng mấy chốc hai đứa nhỏ sẽ thành mèo con hết. Nên chọn đến cái bãi cát nơi mọi người hay đến cào sò. Triệu Cần bảo A Viễn cầm xẻng đào cát tìm các loại con sò, còn mình thì bế bé con gái, dùng cát đắp các loại hình thù, lâu đài nhỏ, người tí hon... Kết quả mỗi lần sắp làm xong thì bé con gái lại phá. "Con nhóc, có phải con chuyên đi phá hoại không hả." Bé con gái cười khanh khách, lập tức còn bốc một nắm cát giơ lên, Triệu Cần nhanh tay ngăn lại, "Con mà hất tung tóe hết ra người là mẹ con sẽ đánh con đấy." "Đánh ca ca." "Con không nghe lời là chú đánh đấy, ngoan tiểu thúc dẫn con đi bắt hải sản, đi thôi."
Kéo cô nhóc còn mệt hơn cả bế, hắn cao, lưng phải luôn cúi xuống, chẳng mấy chốc đã có chút không chịu nổi, quyết định buông tay ra, để bé con gái chạy phía trước, còn mình thì ở phía sau trông chừng. Đưa tay liếc mắt nhìn đồng hồ, đã hơn 11 giờ, cũng nên về ăn cơm trưa thôi. "Chơi, tiểu thúc, chơi." Bé con gái không chịu đi ôm lấy cổ hắn, đang trong lòng mà cứ vặn vẹo, muốn xuống đất. "Ngoan, về nhà ăn cơm, con mà cứ nghịch thế là lần sau chú không dẫn con đi nữa." Miểu Miểu có chút ấm ức, nhưng cũng không vặn vẹo nữa, hai tay ôm lấy cổ hắn, đầu dựa lên vai hắn, làm cho Triệu Cần đau lòng chết đi được. Xong đời rồi, không khéo về sau mình cũng thành "nô lệ của con gái" mất.
Nhìn lại cái xô của A Viễn, nhóc này cũng được việc đấy, đã đào được hai ba cân nghêu hoa rồi, đủ xào một đĩa lớn. Còn chưa về đến nhà, điện thoại ở nhà đã gọi đến nói là cơm nước xong xuôi rồi, mau về xơi thôi. Ăn cơm xong, Triệu Cần nhớ đến một chuyện, nói với chị dâu, "A Kha chiều sẽ tới, mọi người đừng nói là trước kia từng gặp rồi, cứ nói cha hắn và cha con là bạn bè cũ, lúc trước mọi người từng gặp qua là được." "Được, biết rồi." Triệu Bình cũng lười hỏi, vì có hỏi em trai cô cũng chẳng nói đâu.
Giao phó xong, Triệu Cần liền về nhà ngủ bù, tối qua hóng chuyện đến hơi muộn, về lại còn hưng phấn một hồi mới ngủ, lúc này thật sự rất buồn ngủ. Kết quả vừa nằm xuống chưa được bao lâu thì điện thoại của anh cả gọi đến nói lãnh đạo đến rồi. Hắn đành phải đứng dậy, đến nhà anh cả, cũng giống như lần trước, Tôn Lĩnh Đạo đang đứng ở cửa nói chuyện gì đó cùng Lâm Dương, "A Cần, làm lỡ giấc ngủ trưa của cậu rồi, tôi chỉ là muốn đến sớm xem một chút, có cần giúp gì không?" "Lãnh đạo, không cần giúp gì cả, A Kha là người nhà cả rồi, thế nào hắn cũng không để bụng đâu." "Ha ha, là bạn bè của cậu, nhưng cũng là quý khách trên trấn."
Mời lãnh đạo vào phòng khách ngồi, lãnh đạo không kịp chờ đợi hỏi: "Khi nào Dư tổng đến được?" "Tôi hỏi một chút." Triệu Cần lấy điện thoại ra, gọi một cuộc, lát sau cúp máy nói: "Đang trên đường đến rồi." "Vị này là đồng chí Triệu An Quốc phải không, tôi là Tôn Tân Hậu đây." "Cha, đây là trấn trưởng Tôn của trên trấn ạ." Triệu Cần giới thiệu, hôm qua khi mọi người đến, cha hắn lại đi tản bộ mất rồi. "Trấn trưởng Tôn, mời ngồi, mời ngồi, ngài đúng là quý nhân, có thể đến nhà tôi thì vinh hạnh quá." Ừm, cha vẫn có chút hiểu biết đấy, còn dùng được cả thành ngữ. "Khách khí khách khí." Tiếp theo hai người trò chuyện, Triệu Cần cũng có chút thoải mái hơn.
Cũng tầm hơn mười phút, Dư Phạt Kha liền đến, bên cạnh hắn chỉ có một người, đại khái chừng ba mươi tuổi, rất là cường tráng, chứ không còn cái ông Chu tổng đi theo hồi trước. Triệu Cần ra hiệu, Dư Phạt Kha mang theo quà tặng đến trước mặt Triệu An Quốc cười nói: "Chú Triệu, nhiều năm không gặp, chân chú bị sao vậy ạ?" "Không có gì đâu, bị nứt xương thôi, hai ngày nữa là khỏe." Nghe nói không có gì nghiêm trọng, Dư Phạt Kha nhận lấy hộp quà từ tay người bên cạnh đưa cho Triệu Cần, "Đây là quà cháu mang cho chú Triệu, cũng không biết chú thích gì." "Đến chơi là tốt rồi, còn mang đồ chi cho khách khí." Triệu An Quốc ngượng ngùng cười một tiếng, rốt cuộc vẫn có cảm giác xa lạ, trong lúc nhất thời không thể hiện quá thân cận. "A Kha, trấn trưởng Tôn cũng ở đây."
Triệu Cần nhắc nhở một câu, Dư Phạt Kha giống như mới thấy, đưa tay bắt chặt tay Tôn Tân Hậu, "Trấn trưởng Tôn, đây là cháu đến thăm người lớn tuổi, sao có thể lại làm phiền ngài đến chứ?" "Không phiền phức không phiền phức, nói ra cũng trùng hợp, tôi và A Cần cũng là bạn bè thân thiết." Sau khi ngồi xuống, Triệu An Quốc ho khan một tiếng, trước hết trò chuyện với Dư Phạt Kha về ba của hắn, đại khái chỉ là hỏi han sức khỏe, dạo này bận bịu cái gì, đây đều là Triệu Cần đã giao phó từ trước, Hí cũng phải diễn cho đủ bộ, tránh để cho Tôn Tân Hậu nhìn ra sơ hở.
"Được rồi, các con cứ trò chuyện, A Kha, trấn trưởng Tôn cũng đã biết con muốn đầu tư, cái trấn này cũng là quê hương của ta, con xem nếu hợp thì cân nhắc một chút." Một câu của Triệu An Quốc, lập tức khiến cho cảm giác tốt của trấn trưởng Tôn về hắn tăng lên rất nhiều.
Bạn cần đăng nhập để bình luận