Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 79: Không có đàm lũng?

Chương 79: Không thỏa thuận được sao? Bà cụ vẫn rất giỏi, hôm trước mới tung tin, hôm nay người ta đã đến nhà rồi.
“Chú Tiết, A Chính bây giờ vẫn ở tỉnh chứ, nghe nói nhà hàng làm ăn khá lắm?” Triệu Cần ngồi xuống, đưa cho ông Tiết một điếu thuốc.
“Cũng tàm tạm thôi, chỉ đủ sống qua ngày, lúc đi học không thấy nó vất vả thế này, tôi đã bảo mở quán cơm ở huyện là được rồi, còn cãi là huyện nhỏ quá, tỉnh mới có không gian phát triển, đấy, dạo trước còn nói muốn mua nhà, định ở hẳn bên đấy, đòi đón cả tôi với mẹ nó lên, tôi với mẹ nó không đi, mắt không thấy tâm không phiền, kệ nó thích làm gì thì làm.”
Triệu Cần cạn lời với ông Tiết, ông đúng là thích khoe khoang quá đấy! Còn cố ý nhắc chuyện đi học, rõ ràng là đang nói, con trai ông tuy không học giỏi bằng Triệu Cần, nhưng vẫn thành đạt hơn Triệu Cần! Thực ra hắn rất muốn hỏi một câu, bây giờ A Chính còn để tóc dài không?
“Ha ha, thế thì tốt quá rồi, trong thôn chắc cũng không ai bằng A Chính đâu. Chú Tiết, thế còn chuyện con thuyền thế nào rồi?”
“Ha ha, cũng bình thường thôi, còn nói mai kia muốn mở thêm chi nhánh, cái quán này cũng phải sửa sang lại, tùy nó vậy... À, mà con hỏi thuyền đúng không?”
Ông Tiết hơi bực, mình còn chưa kịp khoe khoang cho đã thì thằng nhãi này đã chuyển chủ đề rồi.
“Chú Tiết, chị tôi hôm nay về, tôi muốn đi chợ sớm mua thức ăn, nên muốn xem qua vụ con thuyền thế nào, chú cũng biết tôi là thằng nhà quê, làm gì so được với ông chủ lớn A Chính, giá cao quá thì thôi.”
“Giá cả chắc chắn hợp lý, đều là người trong thôn, chú với ba con chơi với nhau từ bé, chắc chắn không đắt, con thấy 3 vạn 5 thế nào? Haizz, nếu không phải để không bị gỉ sét thì chú cũng không nỡ bán, chiếc thuyền này gắn bó với chú hơn mười năm, sao có thể không có tình cảm, chú chăm nó như con, con mua về là chạy được ngay, không cần sửa gì hết.”
Triệu Cần thầm mắng, nói chuyện bố láo, cái thuyền tồi tàn ấy, chạy hơn mười năm rồi, còn đòi 3 vạn 5! Đâu phải tàu viễn dương, nó cũng chỉ mươi mét, chỉ đi gần bờ được, xa hơn một chút thì trọng tải con thuyền nhỏ quá.
“Chú Tiết, con xin ra giá thử, chú thấy được thì mình bàn tiếp, dù sao cái giá của chú cao hơn dự tính của con nhiều, nếu chú không thích thì thôi, coi như hôm nay hai chú cháu nói chuyện nhà chơi.”
“Con cứ nói đi.”
Triệu Cần do dự một chút, rồi nói: “1 vạn 2, thuyền của chú trước kia kéo lưới đúng không, cái máy kéo lưới đó chú tháo ra bán riêng đi, con cũng không dùng được.”
“Cái này cách xa quá rồi, con có thể nâng lên chút được không?”
“Chú Tiết, nói thật, cái thuyền mười mấy năm này chú cũng kiếm được khối tiền rồi, giờ bán cho con là có thêm tiền, cứ để nó ở đấy thì hàng năm chú không dùng cũng phải bảo dưỡng, không thì thuyền bị gỉ sét hết, để thêm hai năm thì thật sự là vứt đi, lúc đó chắc chỉ còn cách bán sắt vụn.”
Ông Tiết lưỡng lự một lúc, rồi vẫn lắc đầu nói: “Dưới 2 vạn thì chú không bán.”
“Vậy thôi cũng được, hai chú cháu mình cứ suy nghĩ thêm đã, chú ngồi uống trà đi, con đi mua đồ ăn.”
“Không phải, con định đi luôn sao?” Ông Tiết thấy hắn định đứng dậy, lại hoảng.
Triệu Cần lại thấy hơi ngơ ngác trước vẻ mặt của ông, thế này thì bàn thế nào nữa?
Hắn cười rồi nói: “Không sao đâu, con mua thuyền cũng không gấp lắm, chú về suy nghĩ thêm mấy ngày, bàn bạc với thím đã, nếu thấy hợp thì tìm con, không hợp thì cũng chẳng sao.”
“Hay là con cứ trả thêm đi?”
Triệu Cần cau mày, rồi vẫn gật đầu nói: “Vậy thì 1 vạn 3 đi, con thêm một nghìn, coi như chút thành ý của người trẻ tuổi.”
Ông Tiết vẫn thấy thấp nên Triệu Cần cũng không có thời gian trả giá nữa, nên để ông ta về suy nghĩ lại.
Cái giá này, Triệu Cần đã đưa ra rất hợp tình hợp lý, chủ yếu là do con thuyền đã cũ quá, nếu là trong vòng 5 năm thì 5-6 vạn vẫn đáng giá, đằng này đã hơn chục năm rồi, dù tuổi thọ sử dụng là 30 năm, nhưng máy móc cũng giống như con người, khi còn trẻ thì cái gì cũng tốt, đến tuổi trung niên thì phí bảo dưỡng với sửa chữa cũng khác. Hơn nữa, với sự phát triển của kỹ thuật đóng tàu thì những con thuyền cách đây mười mấy năm thật sự là không mấy ai còn muốn mua.
“Không bàn được à?” Thấy người đi rồi, Triệu Bình mới đi ra hỏi, anh biết em trai mình có chủ kiến riêng nên khi thương lượng anh hoàn toàn không tham gia, sợ mình nói bậy làm hỏng chuyện.
“Không vội, thuyền của ông Tiết bây giờ mà muốn bán nhanh cũng khó.”
Triệu Bình gật đầu nói: “Ông Tiết thì lại rất giữ đồ, con thuyền tuy đã cũ nhưng chắc là cũng không đến nỗi nào, em cứ tự quyết định.”
“Chị dâu, menu làm xong chưa?”
Hạ Vinh vẫn đang bận bịu ở sau nhà, sáng sớm đã dậy giết gà rồi, nghe hắn hỏi liền nói: “Không có gì đặc biệt để mua cả, thịt hôm trước em mua vẫn còn, em xem có mua thêm ít gan heo để nấu canh không, tiện thể tí nữa bảo anh trai em ra chợ mua luôn, chứ ra đó giờ mất công lắm, à, đừng quên mua bột gạo nữa, vừa hay dùng để xào với hàu, à, nấm rơm ở nhà còn không?”
“Còn, thế mua thêm khoảng 1-2 lạng nấm khô đi, lúc nấu canh hay bỏ vào bột đều ngon.”
Triệu Cần đáp một tiếng, để anh trai dắt xe máy ra, tay phải của hắn không làm được gì nên miễn cưỡng mới điều khiển được chân ga.
“Em đi có được không đấy, không thì anh đi mua cho.”
“Được mà, rượu anh đừng mua, em mua ở siêu thị dưới thị trấn rồi.”
“Cẩn thận đấy.”
Triệu Cần vừa nổ máy định đi thì A Viễn chạy đến nói: “Chú út, cháu đi với chú.”
“Biến đi, hôm nay tay chú không khỏe không chở được người, ngoan ngoãn ở nhà giúp mẹ nhổ lông gà, đừng có mà lười biếng.”
Hắn vặn ga mạnh một chút, chiếc xe bỗng vọt về phía trước một cái, làm hắn giật cả mình, mặc kệ anh trai nói gì hắn cũng phóng đi luôn.
Đến thị trấn, hắn dựng xe trước cửa siêu thị, vào mua gan heo, xui thật là đã đến hai quầy thịt rồi, thế mà gan heo đã bán hết, đành đặt hy vọng vào quầy thứ ba.
Trong thị trấn chỉ có ba sạp thịt, cũng may hắn vừa đến thì thấy trên quầy thịt vẫn còn một miếng gan heo.
“Ông chủ, bán cho tôi miếng gan heo.”
“Xin lỗi cậu nhé, cậu trai, miếng này người ta đặt rồi.”
Triệu Cần hơi bực mình, mặc cả với ông chủ vài câu, nói là trả thêm tiền, nhưng đối phương vẫn không chịu, chỉ nói là của khách quen không thể bán.
“Ê, anh làm gì ở đây thế?” Hắn đang bực bội thì nghe thấy một giọng nói trong trẻo quen thuộc bên cạnh, quay đầu lại thì thấy là Trần Tuyết.
“Mua gan heo, cũng không hiểu sao hôm nay gan heo bán chạy thế.”
“Anh muốn bao nhiêu?”
“Siêu thị nhà em đâu có bán thịt đâu.” Triệu Cần vẫn nhớ, siêu thị nhà cô không bán rau với các loại thịt tươi sống, chỉ bán đồ hoa quả với đồ đông lạnh thôi.
“Anh cứ nói anh cần bao nhiêu đi, nhiều thì em không lo được, nhưng ít thì em có cách.” Trần Tuyết vừa nói vừa hơi vênh mặt lên.
Đầu óc Triệu Cần phản ứng rất nhanh, chỉ vào miếng gan heo còn lại kia nói: “Là của em giữ lại à?”
“Hừm, không đến nỗi quá ngu nhỉ, nói đi, muốn bao nhiêu, không nhiều thì em chia cho anh một nửa.”
“Đủ để nấu bát canh là được, khoảng 150 gram.”
“Chú Trịnh, cắt đôi miếng gan heo này cho cháu.”
Chia xong, cất vào túi nilon, Trần Tuyết đưa cho hắn một nửa, “Cầm đi.”
“Bao nhiêu tiền, tôi trả.”
“Một vạn tệ, anh đưa đi, ha ha ha.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận