Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 96: Nền tảng vị trí

Chương 96: Nền tảng vị trí Đi vào trong thôn, vừa đúng lúc gặp Lão Trương.
"Ôi chao, A Cần, cái này là từ đâu về thế, cái bọc nhỏ đeo trông cũng sành điệu đấy."
"Vừa lên trên trấn có chút việc, ngươi không ở nhà bán đồ ăn chạy lung tung cái gì thế?"
Lão Trương đã sớm quen với cách nói chuyện của Triệu Cần, cười ha ha, chỉ vào đầu thôn, "Ta đây không phải còn đang giữ chức đội trưởng sản xuất sao, sáng nay bí thư thôn đã thông báo, buổi tối đến nhà ổng họp."
Triệu Cần khẽ động tâm tư, lộ ra một nụ cười có ý vị sâu xa.
"Ngươi cười cái gì?"
"Từ chỗ nhà ngươi kiếm được bao nhiêu tiền đồ ăn?"
Lão Trương đưa tay chỉ chỉ hắn, nhìn xung quanh không có ai, lúc này mới nhỏ giọng nói: "Hơn 200 tệ, đều ghi vào sổ sách rồi, cũng không biết khi nào mới tính tiền cho ta."
"Được thôi, hôm nào ta mời các ngươi ăn cơm, Lão Trương, ngươi nhớ tới nhé."
Lão Trương giật mình, lập tức lại ghé sát lại gần hỏi: "Thế nào, ngươi cũng có ý định gì sao?"
"Ngươi cứ nói ngươi có đến không, có sợ đắc tội người không?"
"Đến chứ, có ăn chắc chắn ta đi, chỉ là bữa cơm thôi mà, không quan trọng có đắc tội ai hay không."
Mọi người đều là người thông minh, nói đến thế là đủ, vừa vặn có người đi ngang qua, hai người cười ha hả liền ai đi đường nấy.
Trên mặt Triệu Cần tràn đầy nụ cười, Lão Lâm mời bữa cơm này, nếu không phải để lót đường cho con trai mình, hắn có thể móc mắt ra mà ngâm rượu được ấy chứ, ừm, đối phương bắt đầu hành động rồi, vậy mình cũng phải đuổi theo thôi.
Lấy điện thoại ra gọi cho A Hòa, kết quả hắn đang ở nhà anh trai.
Hắn vào đến nhà thì thấy, lão thái thái thế mà cũng đang ở đó, thấy hắn đi vào thì cười nói: "A Cần về rồi đấy à, trong nhà còn dưa chuột ăn không hết, để cho thím của cháu ít ít mang về."
Hạ Vinh nghe thấy tiếng, cũng từ ngoài sân sau đi ra nói: "Lão thái thái lại làm thịt gà mang tới, nuôi không dễ dàng gì, sao có thể ngày nào cũng làm thịt chứ."
"A Nãi, người đừng khách khí nữa, muốn ăn lúc nào thì con nói cho người, rồi người hãy làm thịt."
"Vậy cháu tuyệt đối đừng khách khí đấy."
Triệu Cần không thấy anh trai mình liền hỏi một câu, "Anh cả của con đâu?"
"Cũng lên trên trấn ngâm rượu Thổ Long, còn thiếu một chút đương quy với cẩu kỷ, trong nhà còn không đủ, nên anh ấy đi mua."
"Sao không nói sớm, con từ trên trấn về mang theo."
"Tối hôm đó ngâm thì đã không đủ rồi, anh ấy nói để mua, ai ngờ A Mai trở về lại thêm chuyện chậm trễ tới tận chiều nay mới nhớ ra."
Thực ra, thím dâu về có chút bất an, rất muốn hỏi Triệu Cần trân châu bán được chưa.
Đang nói chuyện thì Triệu Bình về, trực tiếp đẩy xe máy vào sân sau, "Về khi nào đấy, tao ở trên trấn mà không thấy mày?"
"Ở trạm thu mua nói chuyện với Đông ca một lát, rồi cũng vừa mới về."
Triệu Cần thấy người đã đông đủ, liền mở túi ra, trước tiên lấy tờ đơn đặt lên bàn, đây là hắn cố ý để Phùng Tổng viết cho, dù sao cũng có phần của anh cả và A Hòa, một mình hắn đi bán thì ít nhiều gì cũng cần có bằng chứng.
Mặc dù hắn thật sự muốn tráo hai người này cũng dễ thôi, nhưng hắn vẫn hy vọng có thể cố gắng có tính thuyết phục hơn một chút, sau này ở chung thời gian dài, làm ăn chung vốn vốn dĩ đã khó rồi, vẫn nên để ý chi tiết nhiều hơn một chút, tránh hiểu lầm phát sinh.
"Mày cứ nói thẳng bao nhiêu tiền đi." Triệu Bình cầm khăn mặt đang lau mặt, căn bản không thèm nhìn tờ đơn, mà tờ đơn đó vẫn nằm cô đơn trơ trọi trên bàn, chẳng ai động đến.
Triệu Cần thấy vậy, dứt khoát cầm tờ đơn lên đọc: "Chia làm năm cấp, một cấp chỉ có ba viên, hai nghìn tám mốt tệ một viên..."
"Trời ạ, cao vậy sao!" Lão thái thái và Hạ Vinh gần như đồng thanh kinh hô.
"Đừng có làm ồn, để anh hai con đọc xong." A Hòa nói xong lại thấy không đúng, lập tức rụt cổ lại sợ bị đánh.
Triệu Cần cũng thoải mái đọc hết nội dung trên tờ đơn "Tổng cộng vốn là 71000 tệ, Phùng Tổng tử tế, nói phẩm chất tốt nên tăng lên 76000 tệ, hai thành là 15200 tệ. Về sau, chỉ cần thím với lão thái thái giúp một tay, thì tôi sẽ trả 100 tệ một ngày, không nhiều nhặn gì, cũng đừng chê ít nhé."
"Cái này không thể muốn được..."
Triệu Cần lên tiếng lần nữa cắt ngang lời lão thái thái, "A Nãi, hai thành kia là công sức của anh trai con với A Hòa, còn người với thím con ít nhiều gì cũng phải có một chút, nếu không sau này con cũng không tiện nhờ mọi người giúp nữa, cứ quyết định thế đi, mỗi lần cần mọi người giúp đều có số lượng lớn hàng, cũng không quan trọng chút này đâu."
Triệu Cần không để hai người nói nữa, lấy ra ba xấp tiền, rồi từ trong đống tiền lẻ rút ra sáu tờ, để cho thím và lão thái thái tự chia, còn hắn thì ra hiệu cho anh trai về phía sau nhà.
Hai anh em châm thuốc hút, Triệu Bình hỏi: "Có chuyện gì mà còn phải nói chuyện riêng thế?"
"Cũng không phải muốn giấu diếm gì, sợ ảnh hưởng tới việc họ đếm tiền thôi, anh hai, em muốn mua một miếng đất, rộng rộng một chút, anh nói ở đâu thì thích hợp?"
Nghe xong hắn rốt cuộc muốn xây nhà mới, trên mặt Triệu Bình lộ rõ vẻ tươi cười, "Chuyện tốt đó chứ, anh thấy cứ để cho thím của em đi hỏi thử xem nhà nào..."
"Không cần đi nghe ngóng làm gì, mấy nền đất ở chỗ này đều bé quá, xây hai tầng trên dưới đã hết rồi, em muốn lớn hơn một chút."
"Lớn bao nhiêu? Hai tầng trên dưới còn chưa đủ sao?" A Hòa buồn chán cũng ngậm điếu thuốc đi tới, thấy hai anh em đang nói nhỏ gì đó hắn đang muốn quay người, thì bị Triệu Cần gọi lại và nói chuyện mình muốn có một miếng đất rộng, "A Hòa, cậu cũng giúp tôi nghĩ xem chỗ nào hợp lý?"
"Trước tiên cứ nói muốn lớn bao nhiêu đi, anh định làm gì?"
"Xây nhà chứ sao, ít nhất cũng phải một mẫu rưỡi đi."
"Một ngàn mét vuông đó, anh định xây gì thế, cái này cần bao nhiêu tiền chứ." Triệu Bình không hiểu, cho dù em trai muốn kết hôn, cũng không cần xây một căn nhà một ngàn mét vuông như vậy chứ.
"Xây nhà thì chắc chắn không cần tới nhiều đó, em tạm thời giải thích không rõ, anh cứ nói chỗ nào có là được."
Triệu Bình cúi đầu trầm ngâm, ngược lại là A Hòa chỉ tay về phía tây nói: "Anh hai, cạnh Miếu Bà Tổ có một miếng đất, nhưng mà chỉ là hơi gần biển."
Triệu Cần nhìn về phía anh cả hỏi: "Anh hai, Miếu Bà Tổ có bị chìm xuống lần nào không?"
"Sao có thể được, lúc xây miếu bao nhiêu người cũng nhìn rồi, chắc chắn là không thể bị chìm mới xây chứ."
"Vậy chỗ đó, chút nữa chúng ta cùng nhau đi xem thử."
"Gần biển quá, sẽ rất ồn đấy."
"Không sao, lúc trang trí thì mình cứ lắp đặt thêm đồ cách âm sẽ tốt hơn."
Nói xong, hai người phụ nữ cũng đếm xong tiền thấy thím dâu vui mừng đi vào, Triệu Cần lại nói: "Thím, hai ngày nữa em muốn mời người ta ăn cơm, đến lúc đó thím và anh hai giúp em một chút được không?"
"Được chứ sao không, anh định thời gian rồi cho chị hay là được, mà, mời ai vậy?"
"Đến lúc đó mọi người sẽ biết thôi." Triệu Cần không có ý định sớm tiết lộ tin tức.
Triệu Bình có chút bực bội, cái lão đệ này nói câu nào cũng nửa vời, còn không bằng không nói.
Trước đây Triệu Cần đã xem qua giá trị may mắn hôm nay, có 8 điểm, thực ra cũng có thể kiếm chút, nhưng trước đó hắn đã quyết định hôm nay không đi biển bắt hải sản, thấy trong nhà không có việc gì, liền muốn lôi kéo anh cả đi xem đất, A Hòa cũng đi theo.
Nơi mà A Hòa nói đến, cách Miếu Bà Tổ một đoạn khoảng chừng một trăm mét, cách bờ biển chắc cỡ hai cây số, sau này đi biển bắt hải sản lại gần, địa thế cũng tính là cao, khoảng bốn mẫu đất để không đó không dùng tới, bởi vì hàm lượng muối trong đất cao, cho nên ngay cả trồng rau cũng không được.
"Anh hai, miếng đất này có chủ không?"
"Có cái rắm ấy, đất này cho ai cũng chả ai thèm, chắc là vẫn thuộc về thôn."
"Vậy thì quyết định luôn miếng này." Triệu Cần nghĩ thầm, hôm nào đi vào thành phố tìm mấy công ty quảng cáo thiết kế sơ đồ, theo ý mình, bảo họ vẽ cho một bản thiết kế mặt bằng.
"Đi về thôi, đúng rồi, ngày mai nếu em không có việc gì, có cần chút nữa đi tìm Lão Tiết, xem ngày mai có thể làm thủ tục sang tên được không?"
"Ừm."
Bạn cần đăng nhập để bình luận