Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 155: Không ra biển một ngày

Chương 155: Không ra biển một ngày
Trần Đông hỏi Triệu Cần, có phải thật sự là hắn có ý với em gái, lần này làm Triệu Cần không biết phải trả lời thế nào, lại nói có ai hỏi vậy không? Đương nhiên đây cũng là cái bẫy, nếu như hắn cười cợt, đoán chừng Trần Đông sẽ trở mặt tại chỗ đánh nhau.
"Còn không phải xem ý của con em ngươi thế nào, ta đương nhiên là mong muốn rồi."
"Không phải là đùa giỡn đấy chứ?"
"Đông ca, ta là loại người đó sao."
"Rất giống." Trần Đông vẫn nghiêm túc nói.
Triệu Cần trực tiếp trợn mắt, lười nói chuyện với hắn nữa, cưỡi xe máy đi về phía trong thôn.
Trên đường đụng Lão Trương, hắn đang đi từ bến tàu về, Triệu Cần dừng xe hỏi: "Ông đi bến tàu làm gì?"
"Thì ngày mai thôn ủy bảo trên trấn có người tới, đặt trước kho Mặc Ngư, tôi đi bến tàu hỏi mấy nhà xem có hàng to không?"
Nghe người trên thôn sắp tới, Triệu Cần hơi động tâm, cười nói: "Lão Trương, tôi thấy thôn ủy nuôi sống cái sạp bán đồ ăn của ông rồi."
"Ôi, cậu không biết đâu, ăn thì không ít, nhưng sổ sách đòi khó lắm, cái này cả tháng bảy năm ngoái vẫn còn nợ đó, hơn một vạn tệ, lần này tôi chẳng muốn nhận nữa."
"Vậy là ông ngu, nếu là tôi, hai ba ngày là có thể lấy được cái khoản đó về."
"Ồ? A Cần, cậu dạy cho lão ca với, yên tâm, chờ tôi lấy được tiền về, đến lúc đó kho đồ ăn muốn lấy bao nhiêu tùy ý, lão ca cho thêm cậu một điếu thuốc xịn." Lão Trương vừa nói vừa lấy thuốc từ trong túi ra châm một điếu.
Triệu Cần xuống xe, chống xe máy, hắn thì kéo Lão Trương ra chỗ bên cạnh.
"Ông đó, làm người quá hiền lành, ông phải kiên quyết lên một chút."
"Tôi không biết mà!"
"Vậy ông muốn làm người tốt hay muốn tiền?"
"Đòi tiền." Lần này Lão Trương trả lời dứt khoát.
"Đồ ngốc, ngày mai ông cứ tìm Lão Lâm, tuyệt đối đừng tìm kế toán, vô dụng. Ông nói với Lão Lâm, cứ nói quán ăn nhỏ của mình không làm ăn được nữa mà thôn ủy cứ bảo không có tiền, vừa hay lãnh đạo trên trấn tới, ông định tại buổi họp xin giúp đỡ cho thôn, nói mình còn đang bị nợ hơn một vạn, hỏi trên trấn có thể cấp cho chút vốn không. Nhớ, lúc ông nói nhất định phải hùng hồn, chí ít bên ngoài nhìn ông là đang vì thôn mà cân nhắc."
"Vậy có ích không?" Lão Trương cảm thấy biện pháp này không chắc có hiệu quả.
"Yên tâm đi. Nhưng ông cũng đừng mềm lòng, đừng để Lão Lâm ba hoa vài câu là lại rút lui đấy."
"Vậy làm sao mà tôi biết Lão Lâm có kéo theo hay không?"
"Ông cứ để cho hắn phê một tràng, nhóm kế toán nếu vẫn không trả tiền thì ông tìm Lão Lâm đòi, đám người này không sợ người thật thà, chỉ sợ bị làm khó thôi, Lão Trương à, tôi đây là lời vàng ngọc đấy, cũng chỉ có người hiền lành như ông, tôi mới nghĩ kế cho ông thôi."
"A Cần, cái này tôi biết cậu tốt, tôi chỉ sợ đến lúc đó thật sự náo loạn thì bọn họ sẽ không tìm mua đồ của tôi nữa."
Đây chính là mâu thuẫn của Lão Trương, kỳ thực cũng là chỗ khó khăn của rất nhiều xí nghiệp nhỏ trong xã hội, trông chờ khách hàng lớn mua hàng để kiếm sống, nhưng khách hàng lớn lại không thanh toán thoải mái, rất nhiều xí nghiệp nhỏ chính là như thế mà chết.
"Ông đó, vẫn chưa hiểu sao, cả thôn chỉ có mỗi mình ông bán đồ ăn, bọn họ không lấy chỗ ông thì lấy chỗ nào?"
"Trên trấn có mà, cũng không xa."
"Trên trấn ai mà biết bọn họ, có cho họ ghi nợ không? Còn từ chỗ ông thì lấy thức ăn, một năm trả một lần là được, không quá đáng thì ông cũng không thúc, trên trấn ai mà chịu để cho bọn họ làm vậy. Hơn nữa, ông lại còn là đội trưởng sản xuất, nếu họ mà thật sự lấy đồ trên trấn thì ông cứ làm ầm lên, ông cứ đòi kiểm kê sổ sách trong thôn ấy. Lão Trương à, phải nhớ, người hiền bị bắt nạt."
Lão Trương suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: "Được, dù sao họ cũng không dám làm gì tôi, tôi sẽ làm theo lời cậu."
Chào tạm biệt Lão Trương, Triệu Cần vừa về đến nhà anh trai, liền thấy chị dâu đang nghe điện thoại. Sợ Miểu Miểu đụng vào, điện thoại để trên kệ gỗ hương, khi không dùng thì lấy khăn lông che lại.
"Tôi biết A Cần nói qua rồi, tốt, tôi nói với nó một tiếng… Ơ, nó về rồi." Hạ Vinh đưa ống nghe cho hắn, ra hiệu cho hắn nghe.
Là chị cả gọi điện đến, ý đại khái là nếu hắn đi, thì mang theo hai bộ đồ để thay, đi xa vậy không thể đi làm một ngày rồi về được, chắc là cũng sợ người trong thôn bên đó dị nghị.
"Biết rồi chị."
Nói chuyện thêm vài câu, Triệu Cần cúp điện thoại.
Hắn lại gọi điện cho Lão Hình, không bao lâu thì Lão Hình đến.
"Trong thôn ngày mai họp gì thế?" Thấy đối phương đến, hắn trực tiếp hỏi.
"Nghe nói người trên trấn tới nói là đến điều tra nghiên cứu gì đó, dù sao cũng chắc là có liên quan đến bầu cử, cụ thể thì tôi cũng không rõ lắm."
"Lão Hình, có chuyện tôi muốn nhờ ông làm, ông nói tôi có tin ông được không?"
Lão Hình cũng không giận, nhận lấy chén trà Triệu Cần đưa cho uống một ngụm rồi cười nói: "A Cần, người tôi thật sự là không để cho người ta tin tưởng được, nhưng nếu cậu không tin tôi thì cũng đã chẳng tìm tôi tới đây làm gì."
"Ừm, Lão Hình tuy khéo léo, nhưng không chơi xấu, điểm này tôi rất thích. Sự việc là thế này…"
Triệu Cần vừa nói hết mọi chuyện, Lão Hình sững sờ nhìn chằm chằm hắn: "A Cần, rốt cuộc cậu muốn làm gì, chơi như vậy hậu quả lớn lắm đó?"
"Không muốn làm gì cả, chỉ muốn làm chút cống hiến cho thôn thôi."
Thấy hắn không giống đang giả vờ, Lão Hình đứng lên nói: "Cậu yên tâm, chuyện này tôi sẽ để ý, nếu tôi dám giơ tay lấy một đồng tiền không phải của mình, cậu cứ chặt tay tôi đi."
"Tôi không sợ ông, ông phải giúp tôi nhìn xem, bất kỳ ai cũng không thể để giơ tay lấy tiền."
Nhìn Lão Hình rời đi, Triệu Cần thở dài.
"A Cần, buổi chiều tôi định đi tìm thợ hàn, hàn lại cái mui xe xích lô, còn trên thuyền làm thế nào thì anh có muốn đi xem thử không?" Triệu Bình mang theo một cái xẻng sắt, cũng không biết từ đâu về.
"Được, ăn cơm xong thì hai ta cùng đi."
Sau khi ăn cơm, hai anh em lại đến trên trấn, Triệu Cần cũng đem ý tưởng làm mái che nắng trên thuyền nói ra.
"Sư phụ, có thể làm loại di động mà còn làm hai tầng được không, một tầng là lưới che nắng, một tầng là vải dù."
"Vậy thì phải lắp thêm rãnh trượt, loại tốt thì giá không rẻ đâu, nếu loại kém hơn thì nói thật, trên thuyền độ ẩm lớn, chắc chưa được hai tháng là hỏng."
Xe xích lô bỏ lại ở tiệm hàn, hẹn ngày mai mới lấy được, sau khi bàn bạc giá cả xong, hai anh em đi bộ về thôn.
"Anh trai, đầu tháng em muốn đi chỗ chị cả, cuối tháng này hai ngày bận quá, dù có thời tiết em cũng không đi biển được, nếu anh cùng A Hòa ra ngoài, mỗi ngày một người cứ lấy thêm 100 tệ tiền lương."
"Chú em đó, cứ phải tính toán rõ ràng vậy làm gì, thuyền đi thuê cũng chia 4:6, tiền xăng thì tất cả đều của mình mà."
"Em vẫn tính rõ ràng một chút thì tốt hơn, như vậy thì bọn mình có thể làm việc với nhau lâu dài hơn, em biết chị dâu là người hào phóng, nhưng sau này em cũng phải lấy vợ, A Hòa cũng phải kết hôn, có vài quy củ em cứ đặt ra từ bây giờ vẫn tốt hơn."
Triệu Bình cân nhắc một hồi, vẫn gật đầu đồng ý với cách nói của hắn.
Anh trai tầm nhìn không lớn, bởi vì tính tình anh thật thà, lại ít giao thiệp xã hội, đây là ưu điểm của anh, nhưng đồng thời cũng là khuyết điểm.
Chờ kiếm được tiền, cả nhà có thể tổ chức mỗi năm một lần đi du lịch, đến lúc đó A Hòa kết hôn, có thể ba nhà cùng đi, nghĩ thôi cũng thấy tốt rồi, vừa hay tận dụng lúc hết mùa cá, bọn trẻ cũng được nghỉ.
"Anh trai, anh có kế hoạch gì cho sau này không?"
Triệu Bình đột nhiên có chút ngơ ngác, một hồi lâu trầm mặc không nói.
Người gần trung niên, sợ nhất là bị người khác hỏi, có ước mơ gì không?
Đã từng có lẽ là có nhưng gánh nặng trên vai, cuộc sống thực tế, khiến con người trở nên càng ngày càng mệt mỏi, mệt mỏi đến mức quên đi hai chữ lý tưởng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận