Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 230: Cái này liền mua rồi?

Chương 230: Cái này liền mua rồi? Đến đại lý Tứ nhi tử, Triệu Cần có mục tiêu rõ ràng, đi thẳng đến chỗ chiếc Passat. Hiện tại các mẫu xe của hãng không nhiều, dòng xe con trừ Passat, còn có Santala, POLO, Jetta, đương nhiên còn có Phaeton, cái này Triệu Cần bỏ qua luôn, động một chút là bảy con số, mua không nổi. Phaeton xét về xe sang trăm vạn thì thuộc dạng thấp nhất, đứng một mình rất nhiều người sẽ nhầm là Passat.
"Tiên sinh muốn mua xe ạ?"
"Không phải, chúng tôi đến uống trà." Triệu Cần trả lời theo phản xạ, làm cô nhân viên tư vấn ngớ người một hồi lâu mới hoàn hồn.
"Xin lỗi tiên sinh, là em hỏi có vấn đề, vậy anh có thích mẫu xe nào không ạ?"
Triệu Cần chỉ vào chiếc Passat, cô nhân viên nhiệt tình giới thiệu, "Đây là mẫu mới nhất năm nay, Passat phiên bản nâng cấp, chiếc xe này so với bản B5 trục cơ sở được kéo dài 100mm, đạt 2803mm, đương nhiên toàn xe vẫn giữ kiểu dáng và công nghệ tỉ mỉ của Đức…"
"Bao nhiêu tiền?" Thấy cô này nói hơi mệt rồi, Triệu Cần ngắt lời.
"À, giá xe từ 17.98 vạn đến 33.8 vạn."
"Bây giờ mua có ưu đãi gì không?"
"Xin lỗi, giá của bên em đã là thấp nhất toàn thành phố rồi nên không thể giảm thêm ạ." Cô nhân viên nhanh chóng đáp.
Triệu Cần liếc nhìn cô, dáng dấp cũng xinh đấy, nhưng rõ ràng là chẳng hiểu gì về bán hàng, "Cô mới vào làm chưa được bao lâu phải không?"
"Sao anh biết?" Cô nàng ngơ ngác.
"Vì lúc tôi vừa vào vốn muốn mua nhưng vừa nghe một câu của cô xong liền chẳng muốn mua nữa." Triệu Cần nói xong, cũng không còn tâm trạng muốn lái thử, ra hiệu cho Trần Đông đi về.
Cô nhân viên ngớ người, cái này đã đi rồi á? Nhìn mấy người lái xe đến mà quần áo cũng không phải dạng tầm thường, vốn nghĩ mình cuối cùng cũng có khách ai ngờ lại đi nhanh như vậy.
Triệu Cần vừa định đi, kết quả một người trẻ tuổi đi đến, vừa vặn đụng mặt, người trẻ tuổi nhìn cậu một cái, ngớ người nói: "Cậu gọi… Cậu tên gì nhỉ?"
"Triệu Cần, A Uy, trí nhớ của cậu cũng thật là."
"Đúng đúng đúng, A Cần, xin lỗi, tôi đến trông xe, cậu thích chiếc nào đấy?" A Uy làm ra vẻ mình là nhân vật chính.
A Uy chính là người trước kia cùng Tiền Khôn ra biển câu cá, Triệu Cần quen ở trên thuyền, còn đưa đồ ăn vặt cho Triệu Cần.
"Xe nhà cậu à?"
"Bố tôi làm, xem duyên phận, cậu thích cái nào, tôi cho giá nội bộ."
Triệu Cần nghe, có chuyện tốt thế, chỉ vào chiếc Passat, "Passat bản cao cấp nhất, động cơ 2.8 lít 6 xi lanh, hộp số 5AT."
"Có mắt nhìn." A Uy nói xong, bảo cậu chờ một chút, nói với cô nhân viên: "Pha cho mấy ông chủ ly trà."
Cô nhân viên rót trà cho bốn người, đứng bên cạnh do dự một lúc vẫn không nhịn được hỏi: "Lão bản, anh có thể chỉ bảo cho em được không, vừa nãy em nói câu nào sai rồi ạ?"
Triệu Cần cười, "Tôi hỏi cô có bớt được không, cô không nên nói thẳng là giá thấp nhất rồi, không thể giảm thêm, kiểu từ chối này không chỉ bất lịch sự mà còn làm tôi mất hứng muốn nói chuyện tiếp."
"Lão bản, em nói thật, em không có quyền giảm giá, cũng không có ý gì khác…"
"Tôi biết, nhưng biết và có bị ảnh hưởng đến tâm trạng không là hai chuyện khác nhau, lần sau gặp phải tình huống này, lời nói của cô có thể uyển chuyển hơn một chút."
"Vậy em nên nói như thế nào ạ?" Cô nhân viên vẻ mặt ham học, vừa hỏi vừa lấy từ trong túi ra một cuốn sổ nhỏ, nhặt bút ở trên bàn.
Thấy cô ta ham học như vậy, Triệu Cần cũng không ngại làm thầy một buổi, "Thứ nhất, phải khen người mua xe, Passat có ưu điểm gì, cô phải tổng kết một chút, sau đó khen khách hàng có con mắt tinh tường. Thứ hai, cô phải cố gắng ra vẻ là đang vì khách hàng cân nhắc, vừa nãy tôi hỏi có bớt được không, cô có thể do dự một chút nói để giúp tôi xin giá, sau đó lấy cớ đi hỏi xin, cho dù xin không được, khách hàng cũng biết là cô đã cố gắng. Tóm lại, nói chuyện nhất định phải đồng cảm, làm sao để khách hàng cảm thấy cô là một người cùng hội cùng thuyền với họ. Cô chê đắt thì tôi cũng chê đắt, sau đó khéo chuyển hướng nói về thương hiệu, chất lượng sản phẩm… Cô phải để khách hàng có cảm giác cô không phải đang chào bán hàng mà là đang giới thiệu cái tốt nhất cho họ."
"Thực tế, những điều này về sau đã bị phân tích hết cả rồi nhưng giờ phút này làm lay động một chút lính mới vẫn rất có tác dụng."
"Cảm ơn lão bản."
"Bán hàng là nhìn cơm gắp vào đĩa, tu luyện không chỉ có ngôn ngữ mà còn cả con mắt tinh tường, tự cô ngộ đi." Rất hoàn mỹ làm ra vẻ một lần, thản nhiên tiếp nhận ánh mắt ngưỡng mộ của cô nàng, trong lòng sảng khoái.
"A Cần, chờ bên chỗ chúng tôi xây nhà xong, hay cậu đến làm quản lý bán hàng đi? Không cần cậu bán, cậu giúp chúng tôi đào tạo nhân viên." Trần Đông cười nói.
"Thôi đi, tôi vẫn là cứ yên tâm đánh cá cho thực tế." Cũng không phải không dám nhận, chủ yếu là không có thời gian.
Cô nhân viên thực sự muốn nói chuyện thêm với Triệu Cần mấy câu, nhưng thấy rõ ràng đối phương không muốn nói nữa nên đành im lặng.
Không bao lâu, A Uy cầm một tờ giấy ra, nói với Triệu Cần: "A Cần, xe này không có nhiều, 31 vạn 5 là giá thấp nhất, nếu cậu thực sự muốn mua, không thì tôi tặng thêm cho cậu mấy lần bảo dưỡng, còn có miếng dán và lót sàn các kiểu."
Triệu Cần đứng dậy, rất trịnh trọng nói: "Cảm ơn A Uy, vậy tôi mua một chiếc vậy, cậu có lòng tôi nhận, chờ lát nữa mình trao đổi số điện thoại, sau này cậu muốn ra biển chơi cứ tìm tôi, tôi mua cái thuyền cũ, mặc dù không tốt như thuyền câu cá của Tiền Tổng, nhưng vẫn có thể thả lưới."
"Được, vậy tôi nhận." Lúc này, A Uy không còn vẻ lỗ mãng như ở trên thuyền nữa, rõ ràng là đang cố gắng để mình giống một thương nhân hơn. Hai người trao đổi số điện thoại, A Uy nói với cô nhân viên: "Dẫn Triệu Tổng đi làm thủ tục."
Ký hợp đồng mua xe, giao tiền, bảo hiểm cũng nộp luôn một lượt. Thực ra bây giờ còn chưa có bắt buộc bảo hiểm nhưng Triệu Cần vẫn mua một gói bảo hiểm thương mại, mất thêm 5000, mua một phần yên tâm.
Làm xong hết các thủ tục, hiện tại có thể lái đi luôn nhưng Triệu Cần không vội, dứt khoát bảo bọn họ dán film với các thứ rồi hôm khác đến lấy.
Lại cùng A Uy trò chuyện vài câu, từ chối bữa cơm của đối phương, ra khỏi đại lý Tứ nhi tử, Triệu Bình vẫn còn ngơ ngác, "A Cần, cái này liền mua xe rồi á, chẳng phải cậu nói chỉ đi xem thôi sao?"
"Đại ca, hiếm có cơ hội tốt, rẻ hơn hai vạn, nếu như không gặp người quen, thì cũng phải mua giá gốc coi như tiết kiệm được hơn hai vạn, mà tiết kiệm được hơn hai vạn tức là gì, là tớ kiếm được hơn hai vạn, quá sướng."
Triệu Bình gật đầu, cũng có lý, nhưng cảm thấy không đúng chỗ nào đó.
"Mua xe cũng tốt, đi lại kiểu gì cũng tiện hơn chút." Trần Đông sau khi lên xe nói.
"Anh, em mua không nổi, hơn 30 vạn đắt quá." A Hòa mặt mày ỉu xìu.
"Em cứ mua cái Kaiyue hoặc Jetta là được, hơn mười vạn mua được, nhưng phải nhanh chóng đi học và thi bằng lái xe."
"Em cũng muốn mua."
"Không được, em phải từ từ tập, không thì mua xe mới về bị va chạm xót hết cả ruột gan."
"Dạ, em nghe anh."
Cứ chậm trễ thế đến 6 giờ, bốn người phóng một mạch về trấn.
Đến khi Triệu Cần về đến nhà, thì đã 7 rưỡi. A Hòa không về, đang ăn cơm ở chỗ Triệu Bình.
"A Bình, hôm nay thế nào?" Hạ Vinh hỏi nhỏ.
"Bán được 180 vạn." Triệu Bình cười toe toét.
Nghe thấy con số này, Hạ Vinh há hốc mồm, trong nháy mắt đứng ngây ra đó, một hồi lâu lại hỏi lại một lần, xác nhận là mình không nghe nhầm mới kinh ngạc kêu lên: "Sao nhiều thế, trời ơi, hơn một trăm vạn cơ đấy."
Bạn cần đăng nhập để bình luận