Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 424: Nuôi dưỡng quy hoạch

Chương 424: Kế hoạch chăn nuôi
"Doãn Na." Nghe đến cái tên này, Trần Tuyết ngẩn người, lập tức phản ứng kịp, "Là người mà ngươi đã được hứa hôn từ bé sao?"
"Đúng."
"Oa, trùng hợp vậy, sao lại gặp nhau được?"
"Nhà cửa mua xong mà bỏ không thì quá lãng phí, ta định cho thuê hết, một năm cũng được vài chục vạn tiền thuê, ai ngờ trùng hợp nàng đến thuê phòng."
Trần Tuyết lúc này hoàn toàn bình tĩnh lại, nàng biết Triệu Cần dù có hoa tâm đến đâu, với Doãn Na kia cũng không thể nào có gì được. Tuy nhiên nàng vẫn tò mò hỏi: "Hai người nói chuyện gì?"
"Không có nói chuyện trực tiếp, thấy bọn họ ta đã đi ra chỗ khác nghe điện thoại rồi, nàng muốn nhờ ta cho nàng một phòng nhỏ ở."
"Vậy ngươi nói sao?"
"Ta bảo nàng đừng làm phiền ta."
Trần Tuyết trên mặt nở nụ cười hài lòng, nhưng giọng điệu lại hờ hững nói: "Chậc chậc, đàn ông các anh chẳng có ai tốt cả, người ta thế nào cũng là mối tình đầu của anh, mà anh lại đối xử với người ta như vậy, đúng là quá tàn nhẫn."
"Vậy để ta gọi điện thoại cho nàng?"
"Anh dám."
Trần Tuyết nói xong thì đứng dậy, xoay người, gối đầu lên đùi hắn, có chút bực bội nói: "Anh khai thật cho em, anh quen bao nhiêu người rồi?"
"Vậy thì ta phải đếm kỹ xem."
"Thật bất công, em là người đầu tiên gặp anh, dựa vào đâu mà anh lại được quen mấy người?"
Triệu Cần cố nén cười nói: "Em còn trách ta đấy, tại ai bảo em không xuất hiện sớm, làm hại ta tìm giữa đám đông rất khó, tìm một người không phải em, tìm hai người cũng không phải em, ta mệt muốn chết. Em thì dễ rồi, tìm đúng người đầu tiên là ta xuất hiện ngay bên cạnh em."
Trần Tuyết ngẩn người, ngay sau đó đưa tay véo mạnh vào thịt mềm bên hông hắn, "Vô sỉ như vậy, anh sao có thể nói ra miệng được?"
"Được rồi, đừng nghịch nữa, mau đi tắm đi."
"Em chẳng có chút sức lực nào cả, nếu không anh bế em vào đi."
"Được thôi, tiện thể giúp em tắm luôn, việc này ta rất vui lòng làm."
Sáng sớm ngày thứ hai, Triệu Cần từ biệt hai người Dư Lưu, lên máy bay về nhà.
Sau khi ăn vội bữa cơm ở thành phố, anh liền lái xe về nhà, đến trấn thì đã hơn hai giờ chiều.
Anh ghé trạm thu mua, Trần Tuyết mang quần áo cùng một ít đặc sản lên lầu, còn Triệu Cần thì ra bến tàu xem trước, thời tiết tốt, sóng biển cũng không lớn. Sau khi yên tâm, anh mới quay lại trạm thu mua cùng Trần Đông nói chuyện phiếm.
"Chuyện làm ăn thế nào rồi?"
"Đàm phán cũng gần xong rồi, anh Đông, anh có biết đội thi công nào đáng tin cậy không?"
"Lúc khởi công muốn đầu tư bao nhiêu?" Trần Đông không trả lời mà hỏi ngược lại.
"Trước mắt hạn mức là 6000 vạn, ta có thể nhường 15% cổ phần cho anh, nếu anh cảm thấy nhiều…"
"Không nhiều, lát nữa tôi sẽ chuyển khoản vào tài khoản công ty. Đội thi công tôi sẽ giúp anh liên hệ."
Sau khi trò chuyện với Trần Đông hơn một tiếng, Triệu Cần lại đến quán đánh máy trên trấn, in ra hai bản hợp đồng đã ký với Dư Phạt Kha, sau đó cùng Trần Đông ký kết.
Làm xong những việc này, anh mới trở về nhà.
Về đến nhà, anh không nghỉ ngơi mà tranh thủ những ngày không ra khơi để sắp xếp mọi chuyện cho ổn thỏa.
Đầu tiên là gọi điện thoại cho Diệp Tổng, Trần Tổng và những người khác, hẹn ngày mai liên hoan, tiếp đó, buổi tối lại gọi Lão Lưu, Lão Cố, Lão Hình đến,
Đãi mọi người cũng đơn giản thôi, sai tẩu tử làm thịt gà, hấp cá, thêm mấy món ăn ở nhà Lão Trương là xong.
Trong nhà, Triệu Cần nói ra ý tưởng của mình.
"Gà hải sản, mọi người nghe qua chưa?"
Ba người đồng loạt lắc đầu.
"Là loại gà lớn lên nhờ ăn hải sản, loại gà này không chỉ có chất lượng tốt, mà còn rất bổ dưỡng nữa."
Trước đây Triệu Cần từng đi du lịch ở Quảng Tây, đã từng nếm qua món gà ngũ hắc bản địa, nghe nói là gà được nuôi bằng hải sản, tất nhiên anh không rõ có phải chiêu trò gì không, nhưng mùi vị gà đó thì thật sự rất ngon.
"A Cần, nuôi gà như vậy chi phí có phải hơi cao không." Triệu An Quốc cau mày nói.
Ông đương nhiên muốn ở lại đây rồi, dù sao công ty chăn nuôi, đồng chí Triệu An Quốc là giám đốc mà.
"Đúng vậy, A Cần, gà bây giờ tầm bốn mươi đồng là mua được một con rồi, nếu nuôi bằng hải sản, thì một con gà chắc không bán được hơn 100 đồng đâu, đến lúc đó ai mà mua." Lão Hình cũng cảm thấy không đáng tin cậy.
Triệu Cần cười khẩy, hơn 100 đồng á? Khai mở một chút tầm nhìn ra đi, không có 300 đồng thì đừng mong được ăn, thậm chí đến lúc đó còn phải giới hạn số lượng, có tiền cũng phải đặt trước.
Triệu Cần không giải thích nhiều mà nhìn sang cha mình, "Cha, con bảo cha hỏi hai quả núi ở trong thôn Kim, cha hỏi chưa?"
"Ta không hỏi chủ nhiệm thôn mà hỏi trên trấn, nhưng vẫn chưa có tin tức."
Triệu Cần khẽ động tâm tư, "Cha, chờ trấn trưởng Tôn đi làm lại, cha xin phép một chút, nói là trong thôn phát triển cần hai quả núi hoang đó, xem trên trấn có thể giao cho thôn mình không. Nếu không được thì mình mua lại, nhưng phải trả góp mười năm."
Triệu An Quốc cầm bút ghi lại, ra hiệu cho anh nói tiếp.
"Chỗ mình gần biển lại tựa lưng vào núi, phát triển chăn nuôi có thể nói là được thiên nhiên ưu đãi. Tạm thời con nghĩ phát triển ba mảng, một là gà hải sản, hai là gà rừng ăn quả, ba là vịt bùn…"
"A Cần, ngươi gọi ta đến chẳng phải muốn nuôi dê sao?" Lão Cố giơ tay lên, giống như học sinh tiểu học trả lời câu hỏi.
Lão Cố là người nuôi dê giàu nhất trong làng, trước đây ngoài nuôi dê thì ông còn hay chơi cờ bạc nhỏ, bây giờ trò cờ bạc bị Triệu An Quốc cho người cưỡng chế dẹp bỏ, ông lại tập trung vào nuôi dê. Lần này ông hơi kinh ngạc khi được Triệu Cần mời đến ăn cơm.
"Lão Cố, ông đừng vội, chuyện nuôi dê thì từ từ nói. Trước mắt nói đến gà hải sản, con nghĩ đến việc bao một hoặc hai đảo nhỏ để nuôi, như vậy vừa thả rông được lại không lo chúng chạy mất, còn thức ăn cho gà, ta sẽ phát triển nuôi trồng hải sản, một mặt nuôi hàu, xác hàu có thể nghiền ra làm thức ăn, còn có các loại ốc, tôm nhỏ… Sau đó mình lại bổ sung một phần thức ăn hải sản khác, như là rong biển, kiểu gì cũng có thể phối hợp ăn mặn ăn chay được. Nuôi gà theo cách này tốt ở chỗ, dù bên ngoài có bùng phát dịch gà, ở trên đảo mình vẫn có thể cách ly hoàn toàn."
"Tiếp đến là gà rừng ăn quả, sau khi mua lại hai quả núi hoang, mình sẽ quây lại, trồng cây ăn quả rồi thả gà, thức ăn cho gà ở khu vực này chủ yếu dùng ngũ cốc thôi, tuyệt đối không dùng thức ăn công nghiệp. Còn về vịt, thì khu vực bãi bùn ở phía tây thôn, mình sẽ quây lại, nuôi vịt ở đó thì vẫn hợp lý, vì ở đây hay có gió đông nam thổi, nên dù có mùi thì cũng không bị ảnh hưởng đến trong thôn. Bãi bùn có thể cung cấp một phần thức ăn tự nhiên, phần còn lại ta có thể cho vịt ăn tôm cá tươi, ngoài ra còn có thể phát triển nuôi ốc đồng…"
"Đợi đến khi ngành chăn nuôi và rừng ăn quả phát triển mạnh rồi, mình sẽ kết hợp với các dịp lễ hội làm thêm tiết mục bắt vịt, ăn gà, ngoài ra có thể phối hợp với khách du lịch trong thôn để đi tham quan."
"A Cần, vậy thì cần bao nhiêu tiền mới đủ a!" Triệu An Quốc cảm thấy Triệu Cần đã đi quá xa rồi, theo ý ông thì nên từng bước một thôi.
Triệu Cần thì không nghĩ như vậy, nếu mà từng bước một thì năm sáu năm nữa cũng chưa thấy hiệu quả thì quá chậm rồi. "Cha, con chuẩn bị 500 vạn làm vốn khởi nghiệp, hiện tại vấn đề là người, Lão Hình, con thấy chú phù hợp phụ trách gà rừng ăn quả."
Lão Hình gật đầu, lập tức nói: "A Cần, khu vực nuôi gà rộng như vậy, có một mình tôi…"
"Đương nhiên không phải một mình chú rồi, chú phụ trách quản lý gà rừng ăn quả, lại tìm thêm vài người trong thôn, chú là người phụ trách."
Tiếp đó anh quay sang nhìn Lão Lưu, người này có chút do dự, "A Cần, ta phụ trách gà hải sản à?"
"Được, vậy gà hải sản giao cho chú."
"Còn vịt thì sao?" Triệu An Quốc hỏi.
Triệu Cần gãi đầu, nhất thời cũng không có người thích hợp, bỗng nhiên anh nhớ ra, "Cha, trước đây cha của A Thần nuôi vịt đó, để con hỏi thử xem?"
Về nhà A Thần, vẫn là trong lần tặng quà năm trước, anh nhìn thấy được ba của A Thần cũng là người chất phác.
"Được, vậy con đi hỏi xem."
P/S: Nhân mấy chương, ta đơn giản mở ra bố cục thương nghiệp, ra khơi chắc phải thêm mấy chương nữa ha.
Muốn về nhà rồi, ở bên kia đăng chương không tiện, ngày mai xem có về được không, về được thì ta sẽ cập nhật bình thường, không về được, chắc chỉ có thể hẹn chương sau thôi. Sự tình quá nhiều, thật xin lỗi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận