Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 808: Muốn làm liền làm lớn

Chương 808: Muốn làm là làm lớn
Hạ Anh Võ rất có tửu lượng, Triệu Cần cùng Triệu Bình thỉnh thoảng mời rượu, ba người sức uống ngang nhau. Hạ Vinh lại đang quở trách Miểu Miểu, bởi vì cô bé này vừa buông bát cơm xuống đã muốn cầm bánh ngọt ăn.
"Ba, ba uống rượu, tối nay đừng về nha."
Ăn cơm no nê, mọi người lại chuyển ra ghế salon uống trà, Triệu Bình nhìn cha mặt mày hồng hào nói.
"Đi mà, tối nay ta ngủ đại trên ghế sô pha này một đêm."
"Không cần ngủ ghế sô pha đâu, còn một phòng trống mà, hay là ba ngủ cùng A Viễn đi, đổi quần áo tắm rửa, ba muốn chẳng phải mặc tạm của con." Triệu Bình nói xong ý bảo Hạ Vinh, kêu cô tìm cho ba một bộ đồ để thay.
Triệu An Quốc không trả lời, đang cùng cháu gái đầu kề đầu không biết đang bàn chuyện gì.
Bên cạnh, Triệu Mai thì lôi kéo Triệu Cần cũng đang bàn chuyện.
"A Cần, chị muốn mở rộng việc kinh doanh một chút." Triệu Mai lần này đến vốn là có ý định thương lượng với em trai, cho nên nghe nói hắn ra khơi xong thì hoãn lịch trình.
"Bán đồ trang sức không ổn hả?"
"Ổn thì có ổn, nhưng thị trường có bấy nhiêu đó, không có khả năng phát triển quá lớn được."
Triệu Mai tính tình rất mạnh, lần này về thông qua nói chuyện phiếm với Trần Tuyết và chị dâu, mới chính thức hiểu rõ, anh trai mình và em trai bây giờ phát triển nhanh chóng thế nào. Anh trai thì khỏi nói, có thể nói là dựa vào em trai nâng lên cũng không đủ, mà em trai này cũng hơi bị ghê gớm, nàng hỏi Trần Tuyết thì Trần Tuyết đương nhiên không giấu diếm, kể hết những gì mình biết, ôi chao, xúc tu đã vươn ra nước ngoài rồi, rõ ràng còn đầu tư mở công ty ở Mỹ. So với bản thân, ngọn lửa đắc ý lúc trước lập tức tắt ngúm, càng thêm kiên định cái tâm muốn mở rộng việc kinh doanh của mình. Việc này một mặt muốn em trai cho mình ý kiến, mặt khác em trai cũng là cổ đông nắm một nửa cổ phần, dù gì cũng phải thương lượng.
"Vậy chị định phát triển mảng nào?"
"Chị tìm hiểu một chút, hiện tại sản phẩm mua sắm online phân loại xếp hạng, còn khảo sát thị trường nữa, cảm thấy mỹ phẩm tăng trưởng rất mạnh, đặc biệt là đồ nhập khẩu từ Nhật, Hàn rất được ưa chuộng, cho nên chị đang nghĩ xem có nên đàm phán để làm đại lý một nhãn hiệu không?"
"Cũng được... Chị à, đây là chị định ra nước ngoài đàm phán làm ăn hả?"
"Đừng có cười đùa, chị đang nói chuyện nghiêm túc đó."
Triệu Cần cầm chén lên uống một ngụm trà, lại muốn châm điếu t·h·u·ố·c, nhưng nhìn thoáng qua chị dâu đang ngồi ở đằng xa với Miểu Miểu, hắn vẫn đứng dậy đi ra ban công. Triệu Mai thấy thế thì kéo tay chồng mình, hai người cũng đứng dậy cùng đi theo ra ban công. Triệu Cần ném một điếu t·h·u·ố·c cho Hạ Anh Võ, lúc này mới châm điếu của mình, rít một hơi dài.
"Được hay không thì anh cũng nói một tiếng đi..." Triệu Mai thúc giục nói.
"Em đừng vội mà... để A Cần suy nghĩ kỹ đã." Hạ Anh Võ cười xoa dịu.
Hút hết một điếu t·h·u·ố·c, Triệu Cần đã quyết định, "Chị, làm đại lý mãi cũng bị người ta siết cổ thôi, lúc trước em cho chị làm trang sức, là vì mặt hàng này vốn đầu vào không cao, hơn nữa tính thay thế lại rất lớn, không hợp tác với cửa hàng này, chị có thể tìm ngay cửa hàng khác để bán, nhưng đồ trang điểm khác, liên quan đến bản quyền thương hiệu, nếu thị trường tốt lên, thương hiệu đá chị ra, căn bản không cho chị có đường thương lượng, tức là công sức gầy dựng của chị đều là cho người ta hết."
"Chị nói sao chị cũng biết, nhưng chị cũng không thể tự mình tạo ra thương hiệu được mà."
"Sao lại không được!" Triệu Cần hỏi ngược lại làm Triệu Mai há hốc mồm, một hồi lâu sau mới nói: "Vậy thì tốn bao nhiêu tiền... nghiên cứu phát triển, thiết kế, sản xuất, còn không chắc có bán được không nữa."
"Tuyển một đội nghiên cứu phát triển có kinh nghiệm, thật ra mỹ phẩm không phức tạp lắm, ngoài thành phần chính ra, chỉ là dựa vào công dụng cụ thể thêm một ít phụ liệu, ví dụ như dưỡng ẩm thì thêm axit hyaluronic, axit amin các loại, làm trắng thì thêm niacinamide, vitamin C, vân vân. Giai đoạn đầu thì chúng ta không cần làm nhà máy quá lớn, có thể thuê gia công, chờ khi chính thức gây dựng được thương hiệu, có thể cân nhắc xây nhà máy."
Triệu Mai ngớ người, trong mắt cô, đi ra nước ngoài đàm phán làm đại lý một hai nhãn hiệu mỹ phẩm đã là một chuyện lớn lắm rồi, ai ngờ em trai cô đây lại còn lớn gan hơn, gan lớn đến mức cô không dám nghĩ.
"Vậy thì tốn bao nhiêu tiền? Hơn nữa chị cũng có biết gì đâu..."
"Dùng người hiểu việc, còn tiền thì em cho chị thêm 20 triệu, nhưng mà chuyện này phải ký hợp đồng, không thể miệng ước định như lần trước, em muốn 65% cổ phần công ty, việc quản lý vận hành cụ thể là do chị."
"Cổ phần công ty thì dễ thôi, chị chỉ sợ chị làm không tốt, lỗ thì trách ai?"
"Có tâm làm thì sẽ không lỗ, huống chi cũng không phải là lỗ không nổi, chị à, bây giờ nghĩ thì phức tạp, nhưng chỉ cần dựng được khung lên thì chị chỉ cần quản lý ba người thôi: nghiên cứu phát triển, kinh doanh, tài vụ."
"Thật sự muốn làm hả?"
"Thấy chị thôi, chị muốn làm thì em làm, còn nếu chị muốn thoải mái kiếm chút ít tiền như bây giờ, thì em vẫn cứ giữ nguyên hiện trạng, dù sao em cũng không đề nghị đi làm đại lý cho thương hiệu nước ngoài, tình hình quốc tế khó đoán, hôm nay hai nước quan hệ tốt, ai biết bên kia có thể lên một ông tổng thống bị động kinh hay không, đến lúc đó quan hệ thương mại giữa hai bên chắc chắn bị ảnh hưởng, cho dù không bị ảnh hưởng, thương hiệu đó cũng sẽ bị người trong nước tẩy chay."
Triệu Mai vẫn còn do dự, Hạ Anh Võ lại có chút tán thành gật đầu, "A Cần nói có lý đó, không thì làm đi, không được thì anh nghỉ việc tới giúp em."
Triệu Mai giật mình nhìn chồng mình, "Anh không làm giáo viên nữa?"
"Thấy mà đến khi nghỉ hưu ấy à... cũng có gì thử thách đâu." Hạ Anh Võ có chút cảm khái, cảm thấy cuộc sống của mình bây giờ quá đều đều, thuần túy là sống cho qua ngày. Đừng nói người trồng cây, hay ngọn nến gì, Hạ Anh Võ tự nhận mình còn chưa cao thượng đến mức đó.
"Vậy quyết định như thế nhé, hai người về trước đăng ký công ty đi, hợp đồng em sẽ nhờ luật sư soạn, ký xong thì em sẽ chuyển tiền vào tài khoản công ty. Về người nghiên cứu phát triển với kinh doanh, em sẽ thử tìm người hỏi xem có tuyển được ai đáng tin không."
Triệu Mai cười khổ, "Cái số tiền này tiêu xài đúng là không tiếc ha, 20 triệu đó."
"Không sao đâu, gây dựng thương hiệu cái một."
"Cái gì một?"
"Đáng tin." Triệu Cần theo miệng đáp lời.
Bàn bạc công việc xong xuôi, Triệu Cần cũng nghĩ đến việc cùng Trần Tuyết trở về tổ ấm nhỏ, có lẽ đêm nay chị gái sẽ khó ngủ, nhưng chắc chắn đêm nay hắn sẽ ngủ rất ngon giấc.
Trên đường về, Trần Tuyết lái xe, Triệu Cần khẽ nhắm mắt đang suy nghĩ điều gì đó.
"Chuyện của chị em, anh thật sự định đầu tư?"
"Đầu tư chứ, tâm chị em cũng lớn, thay vì để chị ấy bôn ba tứ phía, chi bằng cho chị ấy một hướng đi nhất định để mà chuyên sâu, em thấy có đúng không?"
"Em chắc chắn ủng hộ, chỉ là em cảm thấy anh đừng tạo quá nhiều áp lực cho nhà người ta."
Triệu Cần giật mình, "Sao vậy, em cảm thấy áp lực à?"
"Không... không có."
Triệu Cần cười, nghiêng đầu hôn một cái lên má Trần Tuyết, "Áp lực khác, của anh cũng là của em, của em... ờ, vẫn là của em."
Trần Tuyết tức giận lau mặt, "Uống nhiều rượu như thế, hôi chết đi được."
Miệng thì nói vậy nhưng trên mặt vẫn lộ ra nụ cười hạnh phúc.
Triệu Cần đưa tay nhìn đồng hồ, lấy điện thoại di động ra bấm số, "Ước Khắc, mày quên lão đại mày rồi đúng không?"
"A, Triệu thân yêu, tao dù có quên cha mẹ của tao, cũng sẽ không quên được ngài đáng kính đáng yêu, ngài chính là Oh My GOD a... trời ạ, mày biết không, nhãn hiệu kia đã hot trở lại rồi, ha ha ha..."
Tiếng cười của Ước Khắc giống như một con vịt vậy, "Lão đại, chúc mừng anh lại có thêm chín con số trong tài sản, mặc dù anh luôn luôn là thế."
Bạn cần đăng nhập để bình luận