Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 456: Xuất phát dặm

Chương 456: Xuất phát dặm
Xoay người, Triệu Cần cảm nhận được dao phía sau thoáng thu về, hắn hạ eo động tác càng nhanh, tay cũng từ hạ bộ của mình vươn ra phía sau, lập tức dùng sức một trảo.
Giọng cổ họng kia thấp hơn hắn, sợ hắn có hành động, lại một mực dán sát phía sau lưng rất gần, cho nên hắn xoay người từ hạ bộ ra sau dò tay, vừa vặn bắt lấy trứng của người đó, giờ khắc này hắn cũng không cân nhắc có thể gây thương tích cho đối phương hay không, chỉ vừa bắt được liền dùng hết toàn lực.
Một chiêu này chính là Hạ Thủ Trụ dạy, cái gọi là móc háng, khi địch nhân ở sau lưng ngươi, sử dụng chiêu thức bất ngờ.
"A ~~~" giọng cổ họng vốn là không dám kêu to nhưng giờ khắc này toàn tâm đau đớn, khiến hắn căn bản không rảnh chú ý đến cái khác, suýt nữa ngay cả dao trong tay cũng nắm không vững, càng đừng nói đến công kích Triệu Cần.
Triệu Cần tóm được tay, phát lực bóp một cái, cũng không dám mở rộng chiến quả, ngay lập tức thoát ra ngoài, sau đó gấp gáp chạy mấy bước kéo ra khoảng cách nhất định.
Hắn không phải cao thủ, cũng biết công phu Hạ Thủ Trụ dạy, thuần túy chỉ là đùa giỡn, có chút gặp may, xuất kỳ bất ngờ vẫn được. Nếu mà đánh thật, hắn còn không chắc có thể đánh lại được cái người khỏe mạnh kia.
Giờ phút này, giọng cổ họng dang hai chân, một tay cầm dao, một tay che lấy háng, đang hung hăng nhìn chằm chằm hắn.
Mượn ánh trăng, Triệu Cần mơ hồ thấy rõ con dao trong tay đối phương, là một thanh trường đao, hóa ra không phải chủy thủ, âm thầm may mắn, vừa rồi đối phương ra tay hung ác, nếu là dao kia xuyên thấu qua mình thì nguy.
"Ngươi hắn mã có bản lĩnh đừng chạy, là nam nhân thì đánh thật một trận."
"Ngươi ngu xuẩn à, ngươi hắn mã có bản lĩnh đừng đuổi, là nam nhân thì quăng dao trong tay đi."
Triệu Cần nói xong, từ dưới đất nhặt một hòn đá nhỏ, liền ném về phía giọng cổ họng, đừng nói, thật chuẩn, vừa vặn trúng vào mặt của đối phương, giọng cổ họng lại một lần nữa kêu lên, lửa giận bốc lên, cố nén đau ở hạ bộ, cầm dao xông đến.
Triệu Cần quay người, vắt chân lên cổ mà chạy, hắn không dám chạy thẳng tắp, sợ người kia hung hăng vung dao, nếu trúng chỗ hiểm, đúng là đi toi mạng.
"Lão Cổ, đừng đuổi, đuổi nữa ta liền kêu lên đấy, đây là đường lớn."
Hắn cũng không có quay đầu, vừa chạy vừa kêu to.
Một hơi chạy thẳng đến cửa thôn, lúc quay đầu lại, một bóng người cũng không thấy.
Hai tay chống gối thở dốc một hồi lâu, mới hồi lại khí, lập tức cười ha ha hai tiếng, coi như mình vừa rồi dạo một vòng Quỷ Môn Quan.
Lấy điện thoại ra, hắn tỏ vẻ do dự.
Báo cảnh? Muộn như vậy hắn lại không muốn đến đồn cảnh sát, sáng sớm mai còn một đống việc.
Không báo cảnh? Chẳng lẽ cứ để cho người kia ung dung ngoài vòng pháp luật?
Nghĩ một lát, hắn vẫn là gọi cho Cận Tiểu Công, "Anh Công, em có thể nói với người phụ trách được không, nhưng mà em không muốn đến đồn cảnh sát, anh xem nên làm thế nào?"
Cận Tiểu Công xác định hắn nói là thật thì bảo hắn an tâm về nghỉ, còn lại anh sẽ sắp xếp.
Triệu Cần về đến nhà, Triệu An Quốc còn chưa ngủ, lão nhân này không biết từ lúc nào vẫn còn đeo kính, giờ phút này đang cúi người trên bàn giữa phòng, không biết đang viết gì.
Thấy Triệu Cần đến, hắn vốn không để ý, bất quá thấy hắn có chút chật vật, vẫn là không vui quở trách một câu, "Bị chó rượt à?"
Triệu Cần giật mình, lập tức cười to, vừa cười vừa gật đầu, "Đúng, bị chó rượt."
Về phần tình hình thực tế không cần thiết phải nói với người nhà, bớt cho bọn họ lo lắng, về đến phòng cởi quần áo chuẩn bị tắm, mới thấy được, chiếc áo khoác A Tuyết mua cho mình, sau lưng bị rách một lỗ nhỏ, còn áo lót không những có người, còn có một mảng máu nhỏ thấm bên trên. Sờ sờ phần eo, đau ê ẩm.
Cái này không được, thế nào cũng phải xử lý chút độc, hắn gửi tin nhắn cho A Hòa, lúc này mới đi tắm.
Đợi tắm rửa xong, nghe thấy bên ngoài A Hòa đang nói chuyện phiếm với bố, hắn liền gọi một tiếng, A Hòa vào hỏi, "Anh, có chuyện gì?"
Triệu Cần ra hiệu hắn đóng cửa lại, còn cài then cửa lại, "Lát nữa nói nhỏ thôi."
"Em hiểu rồi."
Triệu Cần lấy ra iodophor và cồn, đây là trước đó mua để xử lý vết thương cho Thạch Lưu.
"Anh, anh bị sao vậy?"
"Nhỏ giọng thôi, mã, lúc về trên đường đụng phải người kia, suýt mất mạng nhỏ, việc này không thể để trong nhà biết, biết không?"
"Người đó ở đâu, hai ta đi xử lý hắn."
"Thôi đi, sớm chạy mất rồi. Sau lưng có nhìn thấy chỗ bị rạch không?" Triệu Cần nằm sấp trên giường, chỉ vào vị trí vết thương ở sau lưng.
"Anh, đây là bị người cầm dao từ sau bên cạnh chém, anh làm thế nào trốn được về đây?"
"Còn làm thế nào mà trốn, nước bọt cũng sắp nói hết rồi."
"Vậy anh nhẫn một chút, chỗ này có hơi đau đó."
Triệu Cần ngẩn người, câu này có chút quen, đột nhiên nhớ tới cảnh phim hạng người vô danh, lão Phan bôi thuốc cho gà, đang nghĩ sẽ bật cười thì sau lưng truyền đến một trận đau đớn tột cùng.
"Móa, lão tử nhất định phải bắt cho bằng được cái tai họa đó."
Cố gắng bôi xong thuốc, hắn đơn giản mặc một bộ quần áo rộng rãi, "Về đi, nhớ, đừng nói cho ai biết."
"A Cần, các con đang làm gì đó?" Bên ngoài truyền đến giọng của Triệu An Quốc.
A Hòa mở cửa, khi đi ra ngoài, Triệu Cần không muốn đi ra ngoài, nhưng Triệu An Quốc một mực gọi hắn nói có việc.
"Trên người con sao toàn mùi thuốc thế?"
"Tại A Hòa đó." Triệu Cần sau khi ngồi xuống, trừng mắt liếc A Hòa, đối phương cười hắc hắc chào Triệu An Quốc, không đợi ông hỏi gì đã chạy về nhà.
"Bố, có chuyện gì ạ?"
"Từng đứa vui buồn thất thường, ta còn chưa hỏi đã chạy rồi."
Triệu An Quốc lẩm bẩm một câu, lúc này mới cầm bản mình viết đưa cho Triệu Cần, "Con xem cái này trước đi, đây là bảng báo giá và thời gian dự toán của mỗi đội thi công."
Triệu Cần nhận lấy xem kỹ, "Bố, cái này không cần gấp, chủ yếu kỳ hạn công trình phải xem chỉnh thể, công viên nước, khách sạn,...""
Hai bố con hàn huyên đến gần 12 giờ, không có cách nào, quá nhiều việc.
Đầu tiên là việc ở trong thôn, sau đó lại đến việc của công ty chăn nuôi.
Buổi tối, Triệu Cần ngủ không yên, phần eo tuy không bị thương nghiêm trọng, nhưng ít nhiều vẫn bị ảnh hưởng, đặc biệt khi xoay người lúc ngủ, đè vào bên kia thì sẽ giật mình tỉnh giấc.
Sáng sớm, Triệu Cần đến nhà anh ăn điểm tâm.
"Chị dâu, hôm nay và ngày mai không cần làm cơm của em, em muốn xuống dưới dặm, có thể sẽ còn phải ra thành phố."
"Đi xem thuyền à? Thật sự định mua?"
"Xem qua một chút không có hỏng chỗ nào thì tốt, yên tâm, em với anh Đông cùng đi."
Triệu Bình thở dài, liền không nói thêm gì, còn Triệu An Quốc thì ngược lại thấy, đàn ông đi ra ngoài xem nhiều chút cũng không sao. Dù sao chuyện tối qua nên xin ý kiến con trai cũng thương lượng không sai biệt lắm.
Sau bữa ăn, Triệu Cần về nhà cũ lấy đồ đạc, Triệu Bình theo sát hai bước, "Hai anh em mình cùng đi, anh cũng muốn ra đầu thôn một chuyến."
Hai người đi trên đường, Triệu Bình nhìn xung quanh không có ai, mới nhỏ giọng nói, "A Cần, dự báo nói ba ngày sau sẽ có thời tiết tốt, nhưng lần này thời tiết tốt không kéo dài được bao lâu, khoảng hai ba ngày gì thôi, lần trước em xuống dưới kia tìm được cái gì?"
"Anh, toàn đồ tốt, nhưng em cũng không dám chắc là có hay không, không đi xem qua thì không thể bỏ hy vọng được, đợi em trở về rồi tính tiếp. Đúng rồi anh, nếu có thời gian, mua giúp em hai ba bộ đồ lặn nhé."
"Được thôi, anh sắp xếp thời gian, ài, bố con anh giao cho anh một đống việc, hôm nay còn phải mang người lên núi phía sau để khoanh vùng. . ."
"Anh, bảo bố phát lương cho anh đi, hắc hắc."
"Tìm mắng à, huống chi dù có cho, mỗi ngày cũng chỉ năm sáu chục thôi..."
"Anh, anh giỏi rồi nha, năm sáu chục không phải tiền à, chậc chậc, cái tâm lý này không được rồi...."
"Thôi đi, mau cút đi, đi đường chú ý an toàn."
Bạn cần đăng nhập để bình luận