Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 478: Mang A Vượng ra biển

Chương 478: Mang A Vượng ra biển Sáng sớm Triệu Cần theo thường lệ ở trên trấn cùng A Vượng ăn bữa sáng, sau bữa ăn, đem A Vượng nhét vào trạm thu mua, hắn thì đi tới nhà Tiền Khôn.
"Giữa trưa đừng đi, ở nhà ăn cơm." Tiền Khôn nhìn thấy Triệu Cần câu nói đầu tiên chính là cái này, không đợi hồi phục, lại bắt đầu gọi lão bà hắn đi mua một ít đồ ăn về.
"A Cần sành ăn, xem có thịt dê bản địa không, mua hai cân thịt dê về kho tàu còn có sườn mua một ít."
Triệu Cần lần này muốn từ chối cũng không được, ngồi vào bàn trà đối diện, nhận lấy chén trà của Tiền Khôn, "Tiền Tổng, cái này của ngươi lại có trà mới?"
"Ha, có tiến bộ, vừa nhìn là đồ tốt đúng không, để lại cho ngươi mấy cân, chiều đi nhớ mang theo."
Nói vài ba câu chuyện tào lao, Tiền Khôn liền hỏi hắn lần này tới có chuyện gì.
"Tiền Tổng, ngươi có ý tưởng gì về thuyền đánh cá không?"
"Giống kiểu của Lão Thái, hơn 40 mét?" Tiền Khôn đương nhiên biết, Triệu Cần nói tới thuyền đánh cá không thể nào là loại ca nô nhỏ.
"Đúng."
"Cái đồ chơi kia chi phí không hề thấp đâu, thuyền mới ít nhất phải tầm một ngàn vạn đó."
Giá cả thuyền đánh cá chênh lệch rất lớn, hơn 40 mét thì hơn một nghìn vạn, nhưng đạt tới 70 mét thì muốn sáu bảy ngàn vạn, đương nhiên, trên thuyền bản thân phối trí cũng khác nhau rất lớn.
"Hai tay thì sao?"
Tiền Khôn do dự một chút, vẫn là nói chi tiết: "Phải nói dạng thuyền đánh cá này làm ăn chắc chắn sẽ ngày càng tốt, bất quá trước đây ta tính qua 2800 một vé, thực tế thì không có nhiều lãi..."
"Đợt trước chúng ta đi là vào mùa ế hàng ngoài biển, cho nên mới thấp như vậy. Ta hỏi gần nhất thì khoảng 4500 tệ một vé, mà ta nghe nói giá cả còn biến động." Hắn đương nhiên biết rõ, cái này không phải vừa mua hai tấm vé, hết 9000 tệ rồi đấy.
Câu cá ngoài biển sâu cũng có mùa nhạt mùa thịnh, chỉ cần kiếm được tiền đủ để nuôi thuyền cùng thủy thủ là được, mùa thịnh mới là thời điểm kiếm tiền.
"Ta nghe không rõ lắm, sao ngươi đã liên hệ được thuyền hai tay rồi?"
"Chưa có."
Tiền Khôn im lặng, chưa có mà ngươi giảng hăng say vậy, làm như thật ấy.
"Bất quá ta đang liên hệ, nếu như ngươi có ý tưởng, đến lúc đó hai ta hùn vốn thì sao?"
Cũng không phải một mình hắn không làm nổi, chủ yếu là hắn không có sức để vận hành, không làm thì có hơi đáng tiếc, làm thì cũng không thể để nó ở bến cảng gỉ sét được, hợp tác với Tiền Khôn là lựa chọn tốt nhất.
"Được thôi, nếu như ngươi thật có tính toán này, đến lúc đó ta góp một phần."
"Tiền Tổng, ta chủ yếu là không có sức vận hành, vạn nhất thật thành còn phải dựa vào ngươi."
"A Cần, nếu như giá quá cao, ta lập tức cũng không bỏ ra nổi bao nhiêu."
Tiền Khôn có tiền, nhưng hắn không giống Diệp Tổng bọn họ là ông chủ lớn, tùy tiện rút mấy chục triệu mà không chớp mắt, hiện tại trong tay hắn có thể đưa ra hai ba trăm vạn cũng đã là tốt lắm rồi.
"Tiền Tổng, mặc kệ thế nào, hai ta chia đôi cổ phần, đến lúc đó tài chính có lỗ hổng, ta giúp ngươi đỡ thế nào?"
"Ha ha, ngươi đó, nhất định phải trói ta vào đúng không, được thôi, ngươi đã nói vậy rồi thì ta còn có lý do gì để từ chối chứ!"
Chính sự nói xong, hai người nói chuyện phiếm nội dung liền rộng rãi hơn.
Gần 11 giờ, Triệu Cần nhận được một cuộc điện thoại.
Điện thoại là Dư Phạt Kha gọi tới nói 70 triệu đã chuyển vào tài khoản của hắn.
"Tổng cộng cũng chỉ có 60,55 triệu, ta đã bảo chuyển 60 triệu là được, lấy đâu ra 70 triệu vậy?"
"Bố ta tìm người giám định nói cái Long Tỉ kia là cái gì Nguyễn hướng quốc tỷ, ta cũng không hiểu lắm, tóm lại nói giá trị không thấp, nói quý giá quá không thể lấy không của ngươi, nên cho thêm 10 triệu. Đúng rồi, bố ta còn bảo ta nói với ngươi, sớm thu xếp lên kinh thành một chuyến."
"Cái đó là ta tặng Dư thúc sao có thể lấy tiền chứ?"
"Được rồi, hai ta đừng khách khí nữa, biết ngươi bây giờ đang cần nhiều tiền."
Nói chuyện thêm vài câu, Triệu Cần cúp điện thoại, trên mặt cười khổ, lão Dư quá khách khí rồi.
Trong tài khoản đột nhiên có thêm 70 triệu, nếu không phải tối nay đã có kế hoạch ra biển, hắn còn định đi Hạ Thành trước đặt tiền đóng chiếc thuyền lớn rồi.
Đến bữa trưa, Triệu Cần đương nhiên không thể đi được, bất đắc dĩ chỉ có thể kêu A Vượng tới, Tiền Khôn lại kéo thêm Trần Đông tới.
Kết quả là lịch sử lặp lại, Trần Đông và Tiền Khôn hai người liều mạng muốn chuốc A Vượng say, kết quả hai người thảm hại.
Triệu Cần buổi chiều còn có việc không uống rượu, cho nên hắn là người chứng kiến màn bi kịch này.
Đêm nay sẽ ra biển, cho nên sau bữa ăn, hắn liền đưa A Vượng về nghỉ ngơi, còn mình thì lái xe đến ngân hàng.
Trước hết chuyển vào tài khoản của công ty nuôi trồng 5 triệu tệ, cho đến hiện tại, hắn vẫn đang dùng tài khoản cá nhân, cho nên khi vào chuyển ra vẫn tương đối dễ dàng.
Không kìm được, lại bỏ thêm 5 triệu tệ vào cổ phiếu Mao Đài, 60 triệu tệ còn lại hắn không định đụng đến, dùng để làm tiền mua thuyền lớn.
Đương nhiên hôm nay đến trung tâm thành phố, không phải chỉ để chuyển hai khoản tiền, là vì Trần Tuyết cũng ở trong thành phố.
Về chuyện trang trí, hắn và Trần Đông đều không có thời gian, chỉ có thể giao cho Trần Tuyết đảm nhiệm kết nối, nhà cô ở trong thành phố vốn có mấy căn nhà, cũng không thiếu chỗ đặt chân.
"Hay là em cùng ra biển đi." Sau khi triền miên, Trần Tuyết nằm trong lồng ngực của hắn nói.
"Không ra biển thì sau này anh lấy gì mà ăn?"
"Em làm ăn mà, chẳng phải anh mở hai công ty rồi sao, còn cả cái tiệm cơm nữa, yên tâm, em sẽ kinh doanh tốt, cho dù công ty của anh có làm ăn không tốt, em sau này vẫn có thể nuôi anh."
Triệu Cần cười nhéo mũi cô, "A Tuyết, em nói xem hôm nay tất cả của anh có được là từ đâu?"
"Từ biển cả mà ra."
"Đúng vậy, tất cả của anh đều từ biển lớn mà ra, cho nên à, làm người không thể quên cội nguồn, gốc rễ của anh ở biển cả, anh thuộc về biển cả. Nếu anh không quên sơ tâm, về sau, trọng tâm phát triển của anh chắc chắn vẫn là ở trên biển."
"Vậy sau này anh không phải sẽ thường xuyên ra biển?"
"Sao hối hận rồi hả, bây giờ hối hận vẫn còn kịp đó."
"Cắn anh."
"Uy, cắn sai chỗ rồi."
Triệu Cần hơn một giờ đêm mới về tới nhà, lại bị lão cha đánh thức mắng cho một trận, biết rõ đêm nay còn phải ra biển mà còn không nghỉ ngơi cho tử tế các kiểu.
"Cha, vào cái thẻ kia con lại chuyển thêm 5 triệu nữa."
"Tiền vẫn còn đó mà."
"Sự nghiệp càng ngày càng mở rộng, mà lại trong thời gian ngắn khó thấy hiệu quả, tiền trước kia chắc chắn không đủ dùng."
Nói chuyện vài câu với lão cha, thay quần áo khác rồi lái xe tới nhà anh trai.
Lúc giúp sắp xếp đồ đạc, Triệu Cần thế mà nhìn thấy lưới, "Đại ca, mang cái này làm gì?"
"Không phải có tôm hùm sao, ta nghĩ thả chút lưới xem sao, coi như không phí công."
"Đại ca, chúng ta là thuyền lưới kéo, nhưng không có cần cẩu để kéo lưới vây."
"Nhiều đàn ông như vậy, mỗi người kéo một chút là lên được thôi."
Triệu Cần: ...Được rồi, mang thì mang theo, dù sao cũng không chiếm nhiều chỗ.
Lần trước thuyền đậu ở bến cảng của thôn, cho nên không bao lâu tất cả mọi người đã đến nhà Triệu Bình tập hợp, xe xích lô hôm qua đã chở về, giờ lắp đồ vào xe, kéo đến bến cảng là xong, Đến lúc đó gửi xe ở quán tạp hóa của lão Chu, để Lão Chu lái lên trấn là được.
"Đây là A Vượng, bạn của ta, đi theo ra biển chơi." Lão Miêu thì biết, nhưng A Thần bọn họ thì không, Triệu Cần vẫn giới thiệu một chút.
A Vượng thấy Lão Miêu cũng rất cao hứng, cất giọng một tiếng "Miêu ca", vô cùng nhiệt tình.
Mọi thứ giải quyết xong, Lão Miêu lái thuyền rời cảng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận