Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 890: Bão sau đi biển bắt hải sản

Chương 890: Sau bão đi biển bắt hải sản
"Ước chừng phải thiệt hại hai ba vạn chứ?" Triệu Cần chỉ vào quầy bán đồ ăn vặt chỉ còn lại một nửa.
Lão Chu lắc đầu, "Tiền không còn cũng không quan trọng, cha ta tối hôm qua còn ngủ ở bên trong, ta sáng sớm mới biết, hết cả hồn."
"Lão nhân không sao chứ?"
"Cũng may mắn, bị kệ hàng đổ vào người, bị rách da ở tay, xương cốt thì không sao."
Hiện tại thiệt hại hai ba vạn, đối với Lão Chu mà nói thật sự không tính là gì.
Nói chuyện với hắn thêm một lúc, Triệu Cần tiếp tục đi về phía bến tàu, lúc này ở bến tàu đứng không ít người, xa xa bên đê chắn sóng, sóng bạc đầu vẫn từng đợt cao hơn từng đợt.
"A Cần, trong nhà không sao chứ?" Hôm nay mọi người gặp mặt câu đầu tiên đều là hỏi như vậy.
"Không sao, nhà các ngươi cũng ổn chứ."
Ở trên bến tàu chờ đợi nửa tiếng, nhìn thấy cây giống mà cha già đã nhắc tới, cũng chỉ còn lại không tới một phần năm, còn lại thì không biết đã bị gió thổi đi đâu rồi.
Về đến nhà, anh lại lái xe đến chỗ trồng cần, xác nhận bên đó cũng không có việc gì, lúc này anh mới hoàn toàn yên tâm.
Ở trạm thu mua bận rộn đến tối, tiện thể ăn cơm tối, anh mới lái xe về nhà.
Ngày thứ hai gió thổi tuy đã giảm bớt, nhưng khi ra ngoài, vẫn rất khó mở mắt.
Triệu Cần vẫn phải ra ngoài, anh muốn lên núi xem thử, cũng may lúc xây dựng nhà máy chăn nuôi, đều chọn địa điểm ở phía sau núi, che chắn gió bão rất tốt, tổn thất cũng không lớn.
Chỉ là hai mảnh núi định nuôi dê, số cây trà đã trồng bị thiệt hại mất một phần ba.
Trụ t·ử cha già thấy anh đến, cực kỳ ngại, cam đoan gió vừa ngớt sẽ nắm chắc thời gian gieo lại, Triệu Cần lại an ủi ông một phen.
Liên tiếp một tuần lễ, gió mới dần dần nhỏ lại.
Triệu An Quốc bận rộn không thôi, không chỉ phải đi thăm hết cả thôn, xem có nhà nào bị dột hay không, mà còn phải dọn dẹp toàn bộ những chỗ trong thôn bị bão phá hoại.
Lần này bão, gây ra bao nhiêu thiệt hại kinh tế cho vùng duyên hải, Triệu Cần không rõ.
Nhưng chỉ riêng mình anh, thiệt hại ở nhà máy chăn nuôi, ước chừng đã vượt quá năm vạn tệ, mà thôn thiệt hại, đoán chừng cũng không dưới mười vạn,
Một số người khác còn có cây ăn quả, thiệt hại cũng không nhỏ, đối với nông thôn mà nói, xem như một tổn thất nặng nề.
"Tiểu thúc, chúng ta đi ra biển đi, gió nhỏ rồi, giờ lại là lúc thủy triều xuống, trên bãi đá ngầm chắc chắn có đồ ngon." Bão đến thì trường học cũng cho nghỉ, sau mấy ngày nữa mới chính thức khai giảng, A Viễn mấy ngày nay liền đợi ở nhà Triệu Cần, là trẻ con nên nôn nóng khó chịu.
"Được thôi, ta đi ra bãi bùn xem, cháu chuẩn bị thùng đi."
A Viễn nghe anh đồng ý, lập tức phấn khởi chui vào nhà kho phía tây, không bao lâu liền mang ra hai cái thùng, còn mang theo mấy cái túi da rắn.
Đây là học theo tiểu thúc, phòng ngừa bất trắc.
Hai người đến bãi bùn, phát hiện chỗ này đã chật kín người, đoán chừng người trong thôn lại đến đây cả rồi.
Anh liếc nhìn A Viễn, "Có đồ ngon cũng không tới lượt chúng ta nhặt đâu."
A Viễn cũng buồn bực không thôi, sao nhiều người thế này, "Tiểu thúc, chúng ta đi ra bãi cát phía đông đi."
"Không được, cái bãi cát kia trong thôn vừa mới thả con giống sò ngươi không biết à, đó là sau này để khách du lịch ra biển."
"Vậy thì...hay là chúng ta lái thuyền ra biển đi."
"Không muốn sống nữa à, gió tuy nhỏ nhưng sóng vẫn còn rất cao, thuyền lớn trong nhà cũng không dám ra biển, hai chúng ta còn đòi mở thuyền nhỏ càng không thể."
Hai đề nghị liên tiếp đều bị từ chối, A Viễn thấy buồn bực, lại sợ tiểu thúc xách thùng về nhà, tiện thể nói: "Vậy cháu nhặt ở đây vậy, không cần có thể bán, chỉ cần nhặt chút đủ cháu ăn buổi trưa thôi."
Triệu Cần thật sự không muốn chen chúc với đám người này, cũng không phải sợ tranh không lại bọn họ.
Anh sợ đám người kia đến lúc lại khách sáo, đem hải sản nhặt được cho anh, từ khi báo cáo tin tức đến giờ, cũng có không ít người như vậy.
Có những người, cho anh một đồng, kiểu gì cũng sẽ nhòm ngó trong túi của anh mười đồng, Triệu Cần từ hồi còn bé đã bị người dùng mười cái một hào, đổi lấy một tờ mười đồng,
Sau đó bị lão mẹ đ·á·n·h cho một trận nhừ tử, anh đã hiểu đạo lý này.
"Hai chúng ta đi bơm nước ở hố, ngươi có đi không?"
Mắt A Viễn sáng lên, "Đi đi đi, tiểu thúc, cháu giúp chú kéo máy bơm."
Hai người đến trước nhà A Viễn, xe ba gác và máy bơm đều ở đây, Triệu Cần trước gọi điện thoại cho A Hòa, để cậu ấy mang bình ra bến tàu lấy dầu diesel,
Còn anh thì khiêng máy bơm lên xe ba gác, sau đó đạp xe về hướng bãi đá.
"Tiểu thúc, chúng ta còn có thể đi câu cá nữa."
"Hôm nay không câu cá, đi thôi." Cần câu đều ở trên thuyền lớn, anh ngại đi lấy, tìm hai cái mũ rơm, một cái cho mình, một cái cho A Viễn,
Đến bãi đá, bình thường bên này không có người, bởi vì không có hải sản để nhặt, trừ khi có ai cùng chung suy nghĩ đi bơm nước ở hố, ngược lại thỉnh thoảng có người câu cá ở đây.
Hôm nay liền có người ở đây câu, hơn nữa còn không phải người trong thôn.
Triệu Cần cũng không có ý nghĩ ỷ mình là người địa phương k·h·i· ·d·ễ người khác, ai câu thì câu, anh cứ bơm nước ở hố của mình,
Đợi lát nữa, A Hòa mang dầu diesel đến, chọn một trong các hố, Triệu Cần chính thức bắt đầu bơm nước.
Chỉ định bơm hai hố nước, Triệu Cần cũng không mở hệ thống lên.
Lúc chờ bơm nước, anh vẫn không nhịn được đi ngang qua nhìn lướt qua người câu cá, trong cái rãnh nước nhỏ bên cạnh để hai ba con cá, xem như chiến quả của người ta.
"Anh câu cũng được nhỉ?"
Đối phương quay đầu nhìn Triệu Cần một cái, sau đó mỉm cười nói: "Câu chơi thôi, tôi là người quen của chủ nhiệm thôn các anh, đến đây chơi."
Đoán chừng cũng sợ bị đuổi, đối phương còn chủ động nói quan hệ với người trong thôn.
Triệu Cần có hơi ngạc nhiên, chủ nhiệm thôn? Chẳng lẽ không phải là nhà mình sao?
Người quen của nhà mình, sao mình không có chút ấn tượng gì, nhưng một lát sau anh cũng thấy thoải mái, chắc là sợ anh gây rối, nên mượn danh chủ nhiệm thôn để hù anh đấy thôi.
Cái tên này sợ là đến cả họ của chủ nhiệm thôn là gì cũng không biết.
Không cần thiết vạch trần, lại nói chuyện vài câu, Triệu Cần trở lại bờ hố nước, A Hòa lấy thuốc lá cho anh một điếu.
"Anh, chị dâu của em hôm nay còn hỏi, chị ấy có phải sắp sinh chưa, còn nói muốn đi chăm sóc ở cữ nữa."
"Nói với A Nãi một tiếng, trong nhà có người sinh, bảo bà đi xem là được."
"Anh, vụ mọi người đi Long Hổ sơn em cũng muốn đi, tiện thể mang A Nãi của em đi dạo, hai hôm nay tâm trạng của bà không tốt."
Triệu Cần giật mình, hai ngày này anh thường thấy bà lão, đâu có thấy gì khác thường, "A Nãi làm sao vậy?"
"Không phải cô của em đấy thôi, bà ấy lại chạy về khóc lóc, nói dượng em không có bản lĩnh, nói con trai không học được chữ, nói mình là không có phước.
Trong nhà thiếu nợ đầm đìa, bây giờ cũng không có tiền trả, người quen biết thì nhiều nhưng chẳng ai chịu kéo một tay cả."
A Hòa kể xong, lại tức giận nói thêm một câu: "Không ai chịu giúp họ, bọn họ cũng chẳng nghĩ xem vấn đề nằm ở đâu, chỉ biết trách người khác.
Nếu không phải A Nãi ở bên cạnh, em đã sớm đuổi bọn họ ra khỏi nhà rồi."
Triệu Cần cười, "Đây là muốn lên thuyền của nhà mình đấy mà."
"Cô của em không nói, nhưng em đoán chắc là ý này, anh cứ yên tâm đi, A Nãi nói bà không quyết được, nên chuyện này bà thậm chí còn không nói với anh luôn."
Triệu Cần do dự một chút, chuyện này anh cũng không tiện hỏi, đáp ứng thì không có khả năng,
Một mặt, dượng của A Hòa cái hạng người này, còn kém xa Lại Bao với Lâm lão nhị, Lâm lão nhị tuy hơi củ chuối, nhưng đối với ba vợ và cha mẹ vẫn tốt.
Một người chỉ cần hiếu thảo là còn có thể coi là người,
Huống hồ, trước đây cái nhà đó xem thường A Hòa như thế nào, không chỉ A Hòa có lửa trong lòng, trong lòng anh cũng không thoải mái,
Người phấn đấu là vì cái gì?
Một điểm rất quan trọng, chẳng phải là muốn cho những người từng x·e·m· ·t·h·ư·ờn·g mình phải nhìn bằng con mắt khác sao, còn chuyện th·a t·h·ứ cho người từng x·e·m· ·t·h·ư·ờn·g mình.
Xin lỗi, tầm của mình chưa đủ, nghĩ đến A Hòa chắc cũng vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận