Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 529: Đại Tráng tin tức

Chương 529: Tin tức của Đại Tráng
Đại Tráng thấy hắn không có động tĩnh cũng không nói tiếng nào, lại chậm rãi bơi lội, bất quá lần này không xoay quanh nữa, mà là ở một bên thuyền vừa đi vừa về bơi lội.
"Đại ca, ngươi không biết nói chuyện, làm sao ta đoán được đây!"
Triệu Cần dở khóc dở cười, Hổ Tử cùng Đại Tráng, bao gồm cả tiểu đệ vừa thu nhận Lai Phúc, đều rõ ràng có thể nghe hiểu mình nói chuyện, nhưng mình lại không hiểu ngôn ngữ của bọn chúng, chẳng khác nào câm điếc nói chuyện với người mù vậy.
Thấy Đại Tráng còn bơi không ngừng, Triệu Cần khẽ động tâm tư, "Có phải bảo tàng xảy ra vấn đề rồi không?"
Sau câu hỏi này, Đại Tráng thế mà dừng bơi, lại lần nữa ngẩng đầu nhỏ nhìn thẳng vào hắn.
Hắn biết mình đoán đúng rồi, nhắm mắt lại, đáng lẽ không phải là người của chính phủ, nếu không thì chắc chắn sẽ phong tỏa hải vực, tối hôm qua nói không chừng ngay cả rãnh biển hắn cũng không thể vào được, dù sao khoảng cách giữa hai bên cũng không xa.
Như vậy chỉ có thể là có người cũng giống mình lúc trước, đang tự ý vớt, có thể đã bị phát hiện.
"Đại Tráng, cám ơn ngươi đã báo tin."
Triệu Cần vẫy tay với Đại Tráng, lúc này trong lòng hắn cũng vô cùng nóng nảy, đi đi lại lại trên boong thuyền.
Hiện tại lái thuyền đến đó?
Nhỡ đối phương có nhiều người, hoặc là có vũ khí, đến lúc đó vì số tài phú đó, đoán chừng sẽ trực tiếp diệt khẩu cả thuyền của mình.
Không được!
Trực tiếp đi qua là cách ngu ngốc nhất.
Mặc kệ?
Trong lòng lại không cam tâm, biết thế thì sớm đã không ôm tâm lý may mắn, báo cáo chính phủ thì tốt rồi, dù sao để chính phủ vớt còn dễ chịu hơn.
Hắn vội vàng chạy vào phòng lái, vừa chỉ vừa vẽ lên GPS "Cách chỗ chúng ta khoảng 75 hải lý, không gần, làm thế nào đây?"
Thấy hắn sốt ruột bận bịu miệng còn lải nhải, Triệu Bình có chút hoang mang, "Em không sao chứ?"
Triệu Cần không trả lời anh trai, đột nhiên nghĩ ra điều gì liền chạy ra khỏi phòng lái, đi đến mũi thuyền nhìn thấy Lai Phúc vẫn còn đó, đưa tay vuốt nhẹ lưng nó, "Lai Phúc, hiện tại có một nhiệm vụ quan trọng giao cho ngươi, ngươi có thể hoàn thành không?"
Lai Phúc dừng ăn, nghiêng đầu dùng một bên mắt nhìn hắn, giống như đang suy nghĩ lại giống như đang chờ lệnh của hắn.
"Ngươi có thể bay lên trời, tầm nhìn rất rộng, ngươi giúp ta đi tìm Hổ Tử, à, Hổ Tử chính là cá hổ kình, màu trắng đen xen kẽ, thân hình mập mạp rất lớn, thích nghịch ngợm kêu to ấy. Tìm được bọn chúng thì nói cho chúng biết vị trí của ta, nghe rõ không? Nghe rõ thì đi đi."
Lai Phúc kêu lớn một tiếng, giống như vừa nãy, bay về phía mặt biển, lát sau càng lúc càng cao, càng lúc càng xa, cho đến khi biến thành một chấm nhỏ biến mất trong tầm mắt, Triệu Cần lúc này mới thu lại ánh mắt.
Chỉ mong là vẫn còn kịp!
Bây giờ hắn có thể làm cũng có hạn, chỉ có thể hy vọng Hổ Tử ở không quá xa.
Đại Tráng thì vẫn chưa đi, vẫn bơi ở bên cạnh thuyền chỗ không xa, Triệu Cần lại chọn chút tôm nhỏ cho nó ăn.
Thấy trời đã đến trưa, Triệu Cần không vội lái thuyền mà lấy mấy con cá hường từ kho lạnh ra để làm cơm trưa.
Cá hấp là đơn giản nhất, còn có cá mặn ăn cho chắc bụng, hắn lại ngâm chút bún gạo, vớt chút tôm tươi, từ trong tủ lạnh lấy chút thịt heo cắt hạt lựu, định xào một đĩa bún gạo để ăn.
Tuy trong lòng đang có việc, nhưng cơm vẫn phải ăn, mà lại không thể ăn qua loa được.
Cơm vừa làm xong, hắn đang định gọi mọi người rời giường, thì nghe từ xa truyền đến tiếng kêu trong trẻo lanh lảnh, trên đầu cũng có thêm một chấm đen nhỏ.
Rõ ràng chấm đen nhỏ đang bay càng nhanh, lát sau đã đáp xuống mũi thuyền, nhìn Triệu Cần, trong cổ họng phát ra tiếng ục ục hai tiếng, tựa hồ đang báo cáo nhiệm vụ đã hoàn thành.
Triệu Cần vô cùng kích động, cầm luôn cả phần cơm tôm vừa mới lấy ra, bóc vỏ rồi ném cho nó, rồi đến vuốt nhẹ lên lưng nó, "Lai Phúc, giỏi lắm."
"Ôi, trên thuyền sao lại có một con chim lớn vậy?"
Triệu Bình đang trực ở phòng lái nghe tiếng Hổ Tử kêu, định ra boong tàu xem thế nào, thì thấy Triệu Cần đang cho chim ăn, lại là một con chim rất lớn.
"Đại ca, đừng để ý cái khác, nhổ neo chạy ra chỗ sâu một chút, em sợ Hổ Tử không qua được." Quá gần đảo, Triệu Cần lo Hổ Tử không dám đến.
Triệu Bình còn đang định hỏi chim là thế nào, thấy Triệu Cần gấp gáp như vậy thì đành phải chạy đi nhổ neo khởi động thuyền.
Triệu Cần thấy Lai Phúc ăn hết tôm bóc vỏ thì mới nói: "Nếu muốn nghỉ thì cứ nghỉ ở mũi thuyền, muốn đi chơi thì cứ tự nhiên đi."
Thuyền khẽ lắc một cái, từ từ rời đảo, vì tiếng máy móc lại thêm thân thuyền lắc lư nên Lão Miêu bọn họ cũng lần lượt rời giường.
Lão Miêu nhìn thấy bóng dáng của Triệu Cần đang định hỏi gì thì ngay sau đó lại thấy đối phương trực tiếp nhảy xuống biển, thoáng ngây người, rồi sau khi quan sát tỉ mỉ thì mới phản ứng lại, thì ra là Hổ Tử đã đến gần.
Triệu Cần đương nhiên không muốn xuống nước, nhưng trên thuyền có quá nhiều người, không tiện nói thẳng trên thuyền.
Thấy hắn nhảy xuống nước, Hổ Tử cũng cẩn thận chậm rãi bơi lại gần, Triệu Cần giẫm lên vây ngực của Đại Hổ, leo lên lưng nó.
"Đại Hổ, ngươi giúp ta một việc, còn nhớ trước đây nơi các ngươi vây bắt cá cờ chứ, chính là ở gần cái đảo đó. Gần đó có một đám người đang vớt vàng, ta muốn các ngươi đi ngăn cản bọn chúng."
Hổ Tử kêu anh anh ba tiếng, Triệu Cần gãi đầu, hắn giao tiếp với Hổ Tử rất tốt, thường thì Hổ Tử nghe hiểu chỉ thị của hắn, kêu anh anh hai tiếng, vậy ba tiếng này là có ý gì?
Hắn cũng chỉ có thể thử, nói trước chuyện vớt vàng, Hổ Tử anh anh hai tiếng nghĩa là đã hiểu. Lại nói về nơi bắt cá cờ, Hổ Tử lại kêu ba tiếng, xem ra là không rõ địa điểm.
Cũng khó trách, Hổ Tử chắc phải cách hai ba ngày là lại phải đi đánh cá cờ một trận, vị trí mà Triệu Cần nói lại quá rộng.
Lúc hắn đang lo lắng, thì thấy Đại Tráng ở gần đó lại nhô đầu lên, hắn theo phản xạ chỉ tay, "Chính là chỗ nhà Đại Tráng đó, ta biết nói sao đây."
Không ngờ lần này Hổ Tử thế mà anh anh hai tiếng, tỏ ý là đã hiểu.
"Ta còn chẳng biết mình đang nói cái gì, à, dầu xác định là ngươi hiểu?"
Hổ Tử lại anh anh hai tiếng, Triệu Cần chỉ có thể đành liều, "Được, nhất định phải ngăn cản bọn chúng, phong tỏa khu vực biển đó lại, ta sẽ cố hết sức chạy đến đó."
Nói xong, hắn từ trên người Đại Hổ xuống, được Lão Miêu giúp lên thuyền.
Ngay sau đó, hắn lại thấy Đại Hổ quay đầu lại, rồi trực tiếp đưa Đại Tráng lên, Đại Tráng bị đè vào miệng Hổ Tử, còn xoay hai vòng.
Triệu Cần ngây ngốc, trong đầu đột nhiên nhớ tới một câu hát: "Yêu ma lực xoay quanh vòng..."
Đại Hổ thả Đại Tráng xuống, kêu lớn một tiếng, sau đó không đợi Đại Tráng có phản ứng thì lại nâng nó lên, lần này không nhô lên khỏi mặt nước, mà là nổi trên mặt nước, bơi rất nhanh, như Hổ Tử gắn thêm một cái cánh quạt vào miệng vậy.
Triệu Cần nhìn mà tức tái mặt, được rồi, chuyện này hắn cũng không có cách nào quản, đợi lần sau gặp lại Đại Tráng thì an ủi cái tâm hồn bé nhỏ bị tổn thương của nó vậy.
"A Cần, sắp phải làm việc rồi, con cùng A Bình đi ngủ một lát đi, chúng ta làm là được rồi." Thấy Hổ Tử đi xa, Lão Miêu nói.
Triệu Cần đột nhiên mặt mày nhăn nhó, ôm bụng từ từ ngồi xuống, "Ôi, đau bụng, có lẽ bị viêm ruột thừa rồi."
Vừa định đưa tay kéo hắn, Lão Miêu nghe xong thì tay khựng lại, lập tức lộ vẻ hoảng hốt, "Con bị viêm ruột thừa, mạn tính à? Sao không nói sớm chứ, vậy thì phải làm sao bây giờ, lần này phiền phức rồi."
Nhìn mọi người sốt ruột, Triệu Cần chỉ muốn cho mình một bạt tai, nhưng lúc này hắn cũng không thể không diễn tiếp.
"Mau lái thuyền về nhà, nhanh nhất có thể, được rồi, mọi người đỡ A Cần vào khoang thuyền trong tủ đồ, nhớ thay quần áo cho nó, ta lái thuyền cho."
Trở lại khoang thuyền, Triệu Cần ngăn cản mọi người thay quần áo cho hắn, vừa giả vờ chịu đau vừa thay quần áo.
"A Cần, con phát hiện viêm ruột thừa từ khi nào thế, sao không phẫu thuật?" Triệu Bình vẻ mặt lo lắng đi tới.
"Đại ca, anh ở lại đây em có chuyện muốn nói."
Triệu Bình thở dài, nói với mọi người: "Mọi người ra ngoài đi, cơm trưa làm xong thì ăn trước một miếng, anh ở đây trông A Cần là được."
Bạn cần đăng nhập để bình luận