Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 294: Đây là nhập hàng a

Chương 294: Đây là nhập hàng à
Cái gọi là qua cây rồng, là cách gọi của người địa phương, tên khoa học gọi là rắn Hôi Thử. A Hòa bắt được con này, nhìn cái đuôi cũng phải hai ba cân.
"Sao ngươi bắt được rắn hay vậy?" Triệu Cần tò mò hỏi.
"Ta học bắt rắn từ cậu ta, cậu ta bắt giỏi lắm, hồi trước cứ hễ đến nhà cậu, cậu lại dắt ta đi bắt rắn, rồi bán lấy tiền tiêu vặt." Mẹ của A Hòa ở trấn bên cạnh, cách đây chừng hai ba chục cây số, từ khi mẹ hắn qua đời, người thân bên đó ít khi tới, chỉ có Tiền Khôn gần đó thỉnh thoảng đến thăm, còn A Hòa thì năm nào cũng qua chơi, biếu chút quà cáp lễ tết, đều là bà ngoại dặn.
"Ừ, được đó, sang năm đi chúc tết nhà cậu, tiện đường lái xe qua, đừng khoe của quá đấy."
"Anh à, anh hiểu ý em nhất, em cũng nghĩ thế đó, hắc hắc."
Ai mà chẳng thích khoe khoang, sở dĩ khiêm tốn là do nội tâm phong phú đến mức nào đó hoặc là thanh thản tới mức nào đó mới có biểu hiện, A Hòa sang năm mới 20 tuổi, ở cái tuổi này không thích khoe khoang mới có chút không bình thường.
"A Hòa, ong mật kìa."
Triệu Cần cuối cùng cũng thấy ong mật, bên kia có mấy bụi cỏ ngựa anh, ong mật đang vây quanh những bông hoa đó để hút mật.
Hai người không dám đến quá gần, cách đến mấy mét liền dừng lại.
"Anh à, tiếp theo làm gì?"
"Chờ xem bọn nó bay đi đâu."
Triệu Cần từng nghe nói tìm tổ ong phải kiên nhẫn, giờ cũng không có cách nào tốt hơn, chỉ có thể chờ đợi, cứ tưởng phải đợi rất lâu, kết quả không bao lâu A Hòa đã chỉ vào hướng ong mật bay và nói: "Anh à, chúng bay đi rồi."
"Đi, theo sau."
Hai người khom lưng như mèo, chậm rãi đi theo.
"Anh à, sao nó không bay thẳng?" A Hòa phiền muộn, ong mật lúc đầu bay về hướng chính nam, sau đó chuyển ngoặt thành tây nam, giờ lại đổi thành phía tây.
"Chắc não bộ có hạn, nhớ không rõ vị trí nhà nên cứ phải quan sát điều chỉnh liên tục." Triệu Cần đâu phải là cuốn bách khoa toàn thư, hắn cũng có biết.
Hai người cứ thế mà đi hết cả ngọn núi, gần một tiếng đồng hồ, ong mật này cũng đúng là bay được xa.
"Não nhỏ thế mà bay xa quá." A Hòa thở hổn hển nói, ong mật bay trên trời thì chẳng sao, hai người thì một mực phải leo núi.
Thật ra hai người không biết, khoảng cách hoạt động của ong mật rất xa, ong hút mật có thể bay xa hơn 20 cây số, nguồn mật khan hiếm, chúng còn có thể bay ra năm sáu chục cây số.
"Anh à, nó chui vào cái khe kia rồi." A Hòa kích động nói.
"Đúng rồi, vậy chắc chắn là nhà của nó, đi thôi, qua đó."
Hai người đến gần, đây là một đoạn dốc núi, cũng không quá dốc, cửa hang nằm dưới một tảng đá, rất nhỏ, chỉ là một khe hở rộng chừng hai ba cen-ti-mét.
"Anh à, tiếp theo sao nữa?"
"Lấy xẻng thử xem có thể nới rộng miệng hang ra chút không, chỉ cần nhét được tay vào là được."
Triệu Cần nói làm ngay, dùng xẻng cát nạy ở bên cạnh lên, mấy lần sau phát hiện quả thật có dấu hiệu lung lay.
Một lát sau, một hòn đá nhỏ được cạy ra, miệng hang miễn cưỡng có thể thò tay vào, nhưng như vậy thì căn bản không lấy được mật, hắn đành phải làm tiếp.
Trong lòng âm thầm may mắn, vẫn còn may là không phải cả một tảng đá lớn, nếu không thì hắn chỉ còn cách nghĩ đến chuyện đi mua máy khoan.
Sau một hồi loay hoay, cuối cùng hắn cũng cạy được một lỗ to cỡ miệng chén, thấy động hắn lại bị mấy con ong mật bay ra quấy rầy.
Thấy vậy, Triệu Cần cầm lấy đồ dùng đi biển bắt hải sản hôm trước, dùng vải chống nắng, trước tiên che mặt mình lại, đừng để bị đốt thành mặt heo thì không tốt.
"Anh à, sao anh không nhắc em cũng cầm?"
"Em đứng xa chút đi, anh lấy mật là được."
"Ngọa Tào." A Hòa nghe lời đang chuẩn bị tránh ra xa một chút, kết quả giây sau như bị điện giật, bật dậy, rồi bắt đầu rung lắc.
"Ha ha, đúng là hết nói nổi, anh làm mà không bị đốt, em xem cho vui thì lại bị... Ngọa Tào." Triệu Cần chưa nói hết câu, đột nhiên cảm thấy trên cánh tay truyền đến một trận nhói, bản thân mình cũng trúng chiêu rồi.
"Anh à, bỏ đi thôi, ong đốt đau quá."
"Không được, vất vả lắm mới tìm thấy mà, A Hòa, đi kiếm ít củi khô với cành lá tươi tới đây."
A Hòa không còn cách nào đành phải làm theo, Triệu Cần thấy chỗ cánh tay đã nổi một cục u nhỏ bằng mắt thường có thể nhìn thấy được, cảm giác đau vẫn không hết, đương nhiên cũng không phải đau đến mức không chịu được.
Về phần bỏ cuộc, nói đùa, nếu không tìm thấy thì thôi, nếu như cửa hang không cạy ra được thì cũng hết cách, bây giờ tìm được rồi, lại cạy được cả miệng hang mà không hái được ít mật thì tất cả trước đó đều là công cốc.
Không chờ A Hòa, hắn xắn ống tay áo mình lên cài cúc cẩn thận, rồi lấy cái túi tiện lợi ở nhà đã chuẩn bị sẵn bọc vào tay, cắn răng đưa tay vào.
Hang rất hẹp, nói đúng ra là mật rất hẹp, vừa luồn tay vào hắn đã chạm vào bánh tổ ong, hơi dùng sức bẻ một miếng bánh tổ ra, phát hiện là một bánh nửa đường.
Giờ không có thời gian chỉnh sửa, vì trong chớp mắt này hắn lại trúng chiêu, lần này bị đốt ngay sau gáy, cơ mặt hắn nhăn nhó, cũng không đi sờ chỗ bị đốt, mà tiếp tục lấy mật.
Đến khi A Hòa đến nơi, hắn đã lấy được ba miếng bánh tổ ong, hai miếng nửa đường, một miếng đầy đường, mật ong cũng sắp chảy xuống.
Nhìn thấy mật đường óng ánh, Triệu Cần giờ tay đang không được tiện, nếu không nhất định cũng sẽ liếm một ngụm cho bằng được.
"Anh à, bỏ ở đâu?"
"Chỗ trên gió, đúng rồi, lấy bình nước ra, tưới lên mặt anh chút nước, em đứng xa ra một chút."
Trên mặt vốn đã mang vải, giờ tưới thêm chút nước vào càng dễ phòng khói bị nghẹt.
Trước tiên nhóm củi khô, sau đó cho thêm ít cỏ ướt lên trên cho bốc khói, ngay giây sau đó, làn khói đặc bao phủ quanh người Triệu Cần, đám ong mật chịu không được khói hun, lũ lượt tránh ra xa.
Hắn mặc kệ những con ong này, tiếp tục lấy mật.
Nói đi cũng phải nói lại, cái tổ này đúng là có hàng, lấy liền 5 bánh, bánh cuối cùng còn biến thành màu đen, chứng tỏ là mật lâu năm.
Nhưng tay hắn không đủ dài, đành phải cầm lấy cái túi tiện lợi đang cầm trong tay, lại cố gắng mở rộng mình hơn nữa, chừng nửa tiếng sau, Triệu Cần sờ vào bên trong hang còn hai miếng mật, hắn bắt đầu kết thúc công việc.
"Anh à, một cái tổ ong mà có thể hái được nhiều vậy sao!" A Hòa vẫn còn giật mình, mười miếng bánh ong bỏ vào thùng thu đã gần đầy một nửa.
"Ừ, trong đó chắc còn hai ba miếng nữa, không thể lấy hết phải để lại cho ong mật chút lương thực." Triệu Cần nói, rồi bắt đầu đi tìm đá, lấp lỗ lớn lại, chỉ để một lỗ nhỏ là được.
"Anh à, cái này lại để làm gì?"
"Khôi phục nguyên trạng, đám ong bị ta hun khói rồi sẽ còn trở về, sau này mỗi năm anh có thể hái một hai lần."
A Hòa với cái này đúng là một chữ cũng không biết, "Anh à, anh giỏi quá vậy?"
"Đồ ngốc, bộ em nghĩ anh lừa em hả." Triệu Cần tràn đầy tự hào, kiếp trước thích xem Douyin không phải là hoàn toàn vô ích, đều là kiến thức cả, toàn là đồ khô hữu ích.
Tuy có khói nhưng Triệu Cần vẫn bị đốt vài nhát, A Hòa ở xa còn thảm hơn, bên trái má thế mà bị đốt một chút, sưng cả lên.
"A Hòa, anh nhớ lần trước Thanh Giải kẹp cũng là bên trái má em đó?"
"Thật hả? Không nhớ rõ anh à, mật này ngọt ghê." A Hòa đã bắt đầu ăn, cắn một miếng vào miệng như thể quên luôn chuyện bị ong đốt.
Hai người dọn dẹp rồi đi về, kết quả chưa ra đến hai dặm đã gặp mấy con ong mật vừa bay về tổ, hai người liếc mắt nhìn nhau, gần như đồng thanh, "Chơi luôn!"
Hai bên tổ ong không sai biệt nhau, đương nhiên hai người bị ong đốt số lần cũng tương đương nhau, sau khi thu hoạch vào thùng, bánh ong đã gần đầy một nửa, đương nhiên mật không được nhiều như thế, nhưng chắc cũng phải chiết ra được hai mươi cân.
Trở về thôn vừa đúng lúc mặt trời lặn, lão La lão bà thấy hai người, nhìn thấy chiến lợi phẩm trong thùng, hai mắt trợn tròn, "Trời ạ, các người đây là đi hái mật ong hay đi nhập hàng vậy?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận