Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 197: Thao đản bão trời

Chương 197: Mưa bão kinh hoàng
Triệu Cần vừa kể xong mọi chuyện, đang định về nhà cũ nghỉ ngơi một chút, kết quả còn chưa ra đến cửa đã nghe thấy tiếng lộp bộp bên ngoài. Những giọt mưa to như hạt đậu, kèm theo gió thổi, nện xuống mặt đất. Hắn có chút bực mình, xem ra gió bão giờ mới chính thức bắt đầu, không biết còn kéo dài mấy ngày nữa. Không chỉ mình hắn sốt ruột, thực tế thì phần lớn ngư dân trong thôn cũng vậy, mỗi ngày chạy mấy chuyến ra bến tàu ngóng biển, dù biết không thể ra khơi vẫn cứ ra xem.
“Anh hai, cái gió này còn thổi mấy ngày nữa?”
Triệu Bình cũng nhăn nhó mặt mày, nghĩ đến món nợ mấy chục vạn, nếu cứ mưa gió liên miên không có ngày nào thời tiết tốt thì làm sao kiếm ra tiền đây.
“Anh cũng không biết nữa, ngày mai chắc chắn là không được rồi, phải xem tình hình sau này thôi.” Nói xong, thấy vẻ mặt lo lắng của em trai, hắn lại an ủi: “A Cần, đừng quá gấp, anh với chị dâu tính rồi, trong nhà chắc đưa ra được 20 vạn, chỗ A Hòa cũng có thể được khoảng 10 vạn nữa, cộng thêm tiền của chú thì anh đoán chắc cũng chỉ thiếu mười mấy vạn thôi, thời gian nửa năm anh sao cũng kiếm đủ tiền.”
“Em không phải lo tiền, hôm nay chú Trần nói có thể cho mượn một ít, em nghĩ một hai chục vạn chắc không vấn đề gì, chỉ là ngày nào cũng nghỉ ngơi thì nóng ruột quá.”
Dứt lời, hắn cầm chiếc ô bên cạnh rồi về nhà. Về đến nhà, hắn lấy đĩa CD đã mua ra, máy tính của hắn có ổ đĩa quang nên tải phần mềm về là có thể tự ghi đĩa được. Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, hắn đang định chợp mắt một lát thì nhận được điện thoại của thầy Ngô, thầy muốn gửi bản vẽ cho hắn xem. Lập tức tỉnh táo hẳn, hắn báo tài khoản QQ rồi mở bản vẽ thiết kế nhà mình trên máy tính.
Toàn bộ thiết kế sân vườn, gần như không khác những gì hắn đã nói, kiến trúc chủ đạo cũng không hoàn toàn áp dụng phong cách Huy, mà là kết hợp thêm một chút phong cách địa phương. Thầy Ngô cũng nhắn lại giải thích rằng nếu thuần túy dùng phong cách Huy sẽ không phù hợp với môi trường xung quanh, kiến trúc không chỉ cần cân nhắc tính thực dụng và thẩm mỹ, mà còn phải xem xét sự hài hòa với cảnh vật xung quanh. Triệu Cần rất tán thành.
Hai người nói chuyện gần một giờ, hắn đưa ra ý kiến của mình về một vài chi tiết, còn vấn đề lớn thì lại không có. Thầy Ngô nói ba ngày sau có thể ra bản vẽ cuối cùng, trên đó sẽ có yêu cầu chi tiết về vật liệu xây dựng, đảm bảo vừa kinh tế, thực tế lại vừa bền. Nói chuyện xong với đối phương, Triệu Cần lại chạy sang nhà anh trai: “Anh hai, anh có biết đội thi công nào không?”
“Trong thôn mình có thằng Đồ Quần chẳng phải làm thầu ở huyện đấy à, anh không có số điện thoại của nó, chú có thể tìm Đồ Mẫn mà hỏi.” Đồ Quần chính là anh trai của Đồ Mẫn.
“A Cần, nhà chú chuẩn bị khởi công rồi à?” Hạ Vinh hỏi.
“Ừ, lại tốn thêm một khoản nữa rồi, mà thôi, nếu không đủ thì mượn nhà chú Trần ít tiền vậy, có gì đến lúc đó tính lãi cao một chút.” Triệu Cần cũng đã tính đến phương án xấu nhất, nhỡ đâu tiếp tục không có ngày nắng đẹp hoặc vận may của mình cứ dậm chân tại chỗ thì sao.
“Đừng lo lắng quá, thuyền còn tận sáu tháng nữa cơ mà.” Triệu Bình thấy em trai như vậy thì lại khuyên nhủ.
Triệu Cần lấy điện thoại gọi cho Đồ Mẫn, kết quả đối phương nói Đồ Quần hôm nay ở nhà, bảo lát nữa sẽ qua tìm Triệu Cần. Chờ khoảng mười mấy phút thì Đồ Quần tới. “A Cần, chú muốn lợp nhà à, ở đâu thế?”
“Bên cạnh miếu Mụ Tổ.”
Đồ Quần hơi nhíu mày, “A Cần, chỗ đất đó nhiễm mặn dữ lắm đấy, phải trải lớp chống ẩm, giá có thể sẽ cao hơn bên nhà anh chú một chút đấy.”
“Anh xây lớn, lát nữa em sẽ đưa bản vẽ cụ thể cho anh, anh Quần, anh em mình là người cùng thôn, em chắc chắn tin tưởng anh hơn, đến lúc đó anh cứ báo giá hợp lý, thuận mua vừa bán, nếu giá cao quá thì chắc em lại tìm người khác.”
“Bao lớn?”
“Hai mẫu đất, kiến trúc chủ đạo khoảng 400 mét vuông, ba tầng.”
“Chú xây nhà máy à!” Cũng không trách Đồ Quần giật mình, anh nhận thầu không ít nhà máy nhưng cũng chưa có cái nào diện tích lớn như Triệu Cần nói.
“Đợi bản vẽ xác định rồi tính sau, chắc cũng phải ba bốn ngày nữa, đến lúc đó hai anh em mình liên lạc bằng điện thoại.”
“Được thôi, giá cả chú cứ yên tâm, anh em trong thôn với nhau anh sẽ kiếm chút đỉnh thôi, nhưng chắc chắn không thất đức.”
Ba câu hai lời thoả thuận xong, đúng lúc đến giờ ăn cơm, Đồ Quần không ở lại mà về nhà.
Ăn xong, Triệu Cần lại tản bộ ra quán tạp hóa của Lão Chu, nhét một chiếc đĩa CD vào trước mặt Lão Chu.
“Làm gì đấy, chú mua à? Âu Mỹ hay là đảo nhỏ?” Nhìn vẻ mặt dê xồm của Lão Chu, Triệu Cần thật muốn đấm cho hắn một quả vào cái mặt bánh nướng, nhưng nghĩ lại, người ta cũng đoán không sai loại hình, chỉ có điều đây là hàng nội địa. “Giúp một chút, ném hộ ta ra thuyền nhà họ Cổ, nghĩ cách để Cổ Đạo biết chuyện 'lướt sóng trên trời', đảm bảo hắn ta sẽ thấy.”
“Chuyện nhỏ, tối anh sẽ ném lên thuyền nhà nó, tiện thể tưới cho nó một thùng nước phân lên thuyền, ngày mai lại bảo người thông báo cho nó đến dọn dẹp là xong.”
Triệu Cần giơ ngón tay cái lên, chọn Lão Chu làm việc này cũng là vì Lão Chu với nhà họ Cổ vốn không ưa nhau.
“Chú ý thời tiết chút, đừng tưới đêm mà bị mưa xối mất.”
“Yên tâm, giao cho anh chú cứ yên tâm.”
Triệu Cần giao việc cho Lão Chu rồi không bận tâm đến nữa, chuyện này coi như không liên quan gì đến mình. Về phần Lão Chu có đáng tin hay không, trước đây thì không chắc, nhưng bây giờ sắp cùng nhau góp vốn làm ăn thì có lẽ sẽ đáng tin hơn...
Sáng sớm, Triệu Cần đã dậy sớm, còn thuê xe của Đồ Mẫn, dù sao cũng không ra biển được, hôm nay định lên huyện đón chó con về, tiện thể mua két sắt. Mua két sắt trước, giá cũng không đắt, mỗi cái 1599 tệ, hắn mua luôn ba cái, còn mặc cả mỗi cái xuống được 100 tệ. Sau đó hắn tới bệnh viện thú y đón cún về nhà, nghĩ ngợi một hồi, hắn vẫn mua thêm hai túi thức ăn cho chó con, thi thoảng thay đổi khẩu vị cho nó, thử xem hương vị công nghệ khoa học ra sao.
Hôm nay gió còn thổi mạnh hơn, hắn lo xe con của Đồ Mẫn có bị lật không nữa. Đương nhiên, tình hình khách quan thì lần trước vẫn nhẹ hơn một chút. Về đến nhà việc đầu tiên hắn làm là thử xem có mất điện không, cũng may đèn vẫn còn nhấp nháy. Hai cái két sắt thì đưa cho hai nhà, cũng nói là sẽ trừ vào tiền mỗi lần đi biển sau, không phải hắn nhỏ nhen mà cứ tính toán chi li thế, mà quan trọng là chuyện tiền bạc dễ gây ra mâu thuẫn lớn.
Vừa mới chuẩn bị sang nhà anh trai ăn cơm trưa thì Lão Chu gọi điện đến.
“A Cần, cái đĩa CD đó bị Cổ Đạo Hằng cầm rồi.”
Triệu Cần giật mình, sao lại là Cổ Đạo Hằng?
“Thằng Cổ Đạo tối qua bảo về nhà, kết quả không về, hôm nay người ta thông báo đến thì lại là Cổ Đạo Hằng, nó đi rồi anh lên thuyền xem thì không thấy CD đâu nữa.”
“Có khi nào bị gió thổi xuống biển không?”
“Không thể nào, anh để dưới bảng điều khiển, còn dùng một cục sắt đè lên mà, chắc chắn không thể thổi bay được.”
Triệu Cần gãi đầu, việc này vượt quá dự tính của mình rồi, hắn nghĩ một lúc rồi nói: “Lão Chu, chú có xem nội dung trong đĩa không?”
“Không có, anh cũng thật tò mò không biết nó là cái gì, kết quả chiều bận quá nên quên, tối lại còn đi nhậu với Lão Hình, đến khi nhớ ra thì đã hơn 11 giờ đêm, trong tiệm lại không có ổ đĩa.”
“Được rồi, coi như chuyện này đến đây đi.”
“A Cần, rốt cuộc là cái gì, Cổ Đạo Hằng cầm thì có xảy ra chuyện gì không?”
“Từ giờ trở đi chuyện này không liên quan gì đến anh em mình, nhớ đấy, ban đêm đi ngủ chuyện gì vớ vẩn cũng không được nói ra.”
“A Cần, nói chuyện vớ vẩn sao anh khống chế được, lời chú nói thật vô lý...”
Không đợi hắn nói xong, Triệu Cần trực tiếp cúp điện thoại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận