Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 396: Qua hai ngày

Chương 396: Qua hai ngày Vốn cho rằng hai đến ba tiếng đồng hồ là có thể vá xong, kết quả mãi đến 5 giờ chiều mới hoàn thành.
Lưới rách có dùng được không?
Đương nhiên là có thể!
Nhưng có thể sẽ xảy ra hai tình huống, một là cá sổng thì không cần phải nói, cùng một thời gian làm việc, cùng một mức hao xăng, kết quả thu hoạch chỉ bằng một nửa lúc trước. Đương nhiên nếu lưới rách toạc thì đừng nói làm gì, lưới đựng cá chính là chỗ tập trung cá, làm rách thì thật là hài hước. Hai là vì có chỗ rách, khả năng bị vướng lưới sẽ tăng lên rất nhiều, làm cho chỗ rách càng ngày càng to, cuối cùng không thể sửa được, lưới hoàn toàn bỏ đi.
Cho nên ngư dân đều sẽ vá lưới, khi thấy lưới có một chút hư hại thì sẽ vá ngay, chứ không phải mang về nhà rồi mới làm.
Sau khi chuẩn bị xong, lưới lại được thả xuống biển.
"A Cần, đừng đi vào khu vực trước đó."
"Ta biết rồi Miêu ca."
Làm việc trên biển, tình hình đáy biển máy dò không thể nào phản hồi hết được, đa số là do kinh nghiệm tích lũy lâu ngày. Như bây giờ, Triệu Cần đang đánh dấu trên GPS, lại lấy sổ ghi chép, ghi lại tọa độ khu vực đã kéo phải đá, đánh dấu là khu vực không thể làm việc.
Tuy thu hoạch rất lớn, nhưng lần trước có lẽ chỉ là may mắn, lỡ mà lại làm rách lưới nữa thì sao, đến lúc đó không chỉ mất một tấm lưới, mà cả số cá đánh được cũng mất sạch, thật sự là không bù được.
"A Cần, hiện tại nhàn rồi thì ngươi nghỉ ngơi một chút đi." Triệu Bình đến nói, dù sao sáng nay vẫn còn sốt.
"Ta không sao đâu đại ca."
Thấy hắn nói không lại, Triệu Bình cũng đành thở dài, trở lại trên boong tàu nghỉ ngơi.
"A Cần, tối nay xem có sương mù không, nếu không có sương mù bay thì ta làm suốt đêm, ban ngày đã nghỉ ngơi đủ lâu rồi." Lão Miêu đến, đưa cho hắn một điếu thuốc.
Cả thuyền bị Triệu Cần ảnh hưởng, bây giờ mọi người đều hút thuốc mềm Tháp Sơn.
Như Lão Miêu trước kia hút Hồng Mai ba đồng năm, lần này lên thuyền cũng mang theo một cây Tháp Sơn mềm, ừm, một phần vì cảm thấy có thể lấy ra, một phần cảm thấy kiếm tiền không cần quá khắt khe với bản thân.
Thực ra, Triệu Cần mỗi lần ra biển đều mang mấy gói thuốc ngon, mọi người căn bản không cần mua thuốc.
Nhưng về chuyện này, trừ Triệu Bình, không ai đụng vào thuốc lá của hắn, đều tự giác hút của mình.
Đôi khi Triệu Cần cũng thấy phiền muộn, hắn có để ý gì đâu!
Mình đường đường là triệu phú, muốn rộng rãi chút, đám người này thế mà không cho cơ hội.
"Miêu ca, còn ba ngày nữa, thật ra không cần quá vội, không khéo đến lúc đó lại nổ khoang thì sao."
Lão Miêu lắc đầu, "A Cần, thời tiết thay đổi thất thường, dự báo chỉ là dự đoán có bảy ngày thôi, nhưng có chắc được bảy ngày không thì ta cũng không dám nói.
Đi trên biển, trước sau gì cũng sẽ gặp nguy hiểm, nếu thật sự nổ khoang sớm thì về sớm, làm gì mà lênh đênh trên biển tốn xăng."
Triệu Cần nghĩ, lời Miêu ca nói cũng có lý, "Được, nghe ngươi."
Lão Miêu thấy hắn đồng ý, cũng cân nhắc hắn vừa mới bị cảm, "Ngươi thu mẻ lưới này xong thì đi nghỉ ngơi đi, buổi tối lên hai mẻ thôi, sáu người chúng ta đủ."
"Đến lúc đó rồi tính."
Khoảng 7 giờ, mặt trời sắp lặn, Trụ tử ca mang cơm của hắn đến khoang lái.
Rau cải xào, không thể thiếu món cá mặn với củ cải muối, lại có mỗi người một con cá song đá hấp khoảng một cân.
Không hề tiết kiệm, đây là tiêu chuẩn Triệu Cần đặt ra cho mình, cũng muốn truyền đạt đến các thuyền viên, A Kiệt nói chưa từng ăn, đơn giản mà, vậy thì sắp xếp thôi.
Làm việc rất mệt, thức đêm khó chịu, nếu còn phải chịu khổ thì sống làm gì.
Cá song đá có thể đứng trong top mười món yêu thích của Triệu Cần, con cá này thịt tươi ngon mềm mịn thì không cần nói, còn hơi dai, không hề có cặn, dầu vừa đủ không nhiều không ít.
Không hề khô cũng không hề ngán, nói chung nếm thử một lần rồi sẽ không bị thất vọng.
Sau bữa ăn, mỗi người lại được một quả thanh long làm tráng miệng, thứ này mang rất nhiều, A Tuyết mang hơn mười thùng trái cây, một nửa là thứ này.
Một thùng cũng rất nặng, tầm hai ba mươi cân.
Mọi người dưỡng thần trên boong tàu, Triệu Cần lái thuyền, tất cả đèn trên thuyền đã được bật hết, vốn dĩ vẫn còn một chút ánh sáng tự nhiên, nhưng dưới ánh đèn chiếu vào thì hoàn toàn không thấy nữa.
Mỗi khi đến đêm, gió trên biển đều lớn hơn một chút, nhưng cũng chỉ tầm bốn năm cấp, gió như vậy là có thể chịu được.
Kể cả Hạ Anh Kiệt cũng không cảm thấy thuyền bị lắc lư khó chịu.
Ngược lại là Lão Miêu kiểm tra một lượt xong lại quay về khoang lái, giúp Triệu Cần quan sát xung quanh.
Mãi đến hơn chín giờ mới bắt đầu thu lưới thứ hai trong ngày.
"Khu vực này nhỏ quá." Lão Miêu lẩm bẩm một câu, lưới chưa lên hắn tự nhiên không nói mẻ lưới này thu hoạch có thể không tốt, nhưng cũng thể hiện sự lo lắng.
Vùng biển này thật sự không sâu, tầm 70 mét.
Triệu Cần liếc nhìn hệ thống thở dài, hôm nay 55 điểm may mắn còn không nhúc nhích, chẳng lẽ lại trắng đêm, chẳng lẽ lại phải ôm cần câu đi câu cá?
Hắn đang nghĩ, lưới kéo lên, bọn họ trong khoang lái không nhìn thấy loại cá, nhưng thấy rõ hải sản trong lưới nhiều hay ít.
"Ôi, xem ra cũng không ít." Lão Miêu thấy số lượng cá trong lưới, cảm thấy có hơi bất ngờ, kinh ngạc kêu nhỏ một tiếng, lập tức chạy ra khỏi khoang lái.
Trên boong tàu, Hạ Thủ Trụ mở lưới ra, ngay sau đó cá đổ ào ào xuống.
"Ôi, toàn là cá nhọn, không tệ." Lão Miêu vừa tới gần nhìn qua, lập tức vui mừng khôn xiết.
Cái gọi là cá nhọn, cách gọi mỗi nơi mỗi khác, có nơi gọi là cá rồng chiếm, thật ra không phải một loại cá, mà là hai loại, một loại gọi là cá mó vây đỏ, một loại gọi là cá mó sao, Từ tên khoa học có thể thấy, hai loại cá không khác biệt nhau nhiều, khác biệt lớn nhất chính là màu sắc, loại thứ nhất thì như tên gọi, vây cá màu đỏ, loại kia trên thân có những chấm sao.
Đều là loài cá sống ở vùng nước nông, sinh sống ở vùng biển từ 30 - 100 mét, sống theo bầy đàn, chủ yếu ăn các loài động vật thân mềm, giáp xác và cá con.
Phân bố cũng rất rộng rãi, vùng biển Nam Hải và nam bộ Đông Hải của nước ta đều có phân bố.
Mẻ lưới này cá cũng không quá nhỏ, trung bình đều tầm ba cân, loài cá mó không dài quá lớn, con nào năm cân trở lên đều được xem là khổng lồ.
Cho nên việc phân loại rất thuận tiện, khoảng một tiếng đồng hồ đã dọn dẹp xong boong tàu.
Triệu Cần thông báo mọi người đi nghỉ ngơi, hắn thì cùng Lão Miêu phụ trách trực đêm.
Làm việc như vậy đến chạng vạng tối ngày thứ hai, lên bốn mẻ lưới, cá nhọn lại nổ một mẻ, mẻ lưới thứ hai thì không gặp đàn cá, toàn tạp nham, tôm cua đều có, mẻ thứ ba thì là cá mắt vàng, kéo gần ba nghìn cân.
Đến mẻ thứ tư lúc chạng vạng tối, lại làm cho những người trên boong tàu kinh hô lên, toàn là cá chim trắng lớn, loài cá mà Triệu Cần cho rằng xếp thứ hai trong các món phải ăn.
Còn thứ nhất thì hắn vẫn cho là bào ngư, món đó hương vị tuyệt vời.
Mẻ này kéo gần bốn nghìn cân, món này đáng tiền, trước kia bán là 65 đồng, bây giờ sắp tết chắc cũng phải tăng thêm mười đồng một cân, lại phát tài lớn một mẻ, mọi người đương nhiên vui mừng.
Triệu Cần không tiếp tục kéo lưới đêm nữa, máy móc đã làm việc liên tục gần 30 giờ, cũng nên nghỉ ngơi một chút.
Thuyền dừng lại, tối nay nghỉ ngơi sớm, Triệu Cần cũng cùng vào ăn cơm, vừa uống rượu vừa ăn đồ nhắm, đương nhiên là món cá chim trắng hấp, mỗi người một con, ai ăn nấy.
"A Cần, thuyền về nên bảo dưỡng, thuyền mới càng phải bảo dưỡng tốt." Lão Miêu nói.
"Miêu ca, nếu không chuyện này ngươi phụ trách nhé?"
"Được thôi." Lão Miêu đáp ứng rất nhanh, nói xong còn nâng chén cụng với Triệu Cần, có rượu có thịt lại còn có cá, còn có mấy anh em thân thiết, thêm nữa khoang thuyền đầy ắp cá.
Rượu này uống càng lúc càng thấy ngon.
"Anh Cần, kho lạnh chắc chỉ còn chứa được tầm bảy tám tấn, làm sao đây?" A Thần có hơi lo, cá như này ai nỡ bỏ mà về, nhưng khoang thuyền thì có hạn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận