Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 268: Trần Đông giao thiệp

Chương 268: Trần Đông giao dịch
Trần Đông cầm một đuôi cá đấu xương mảnh nhìn một chút, miệng đã nhanh cười toe toét. "Hàng này ngon quá nhưng giờ không có đủ để mà bán, nếu để mấy ông chủ kia biết thì ta đoán chắc không cần chờ nhóm nữa, sẽ bị bọn họ giành nhau đặt trước hết."
"Đông ca, bán thế nào là việc của ngươi, ta nói ngươi có thể giúp một tay không, phụ bọn ta một tay mang hàng lên?"
"Đúng đúng đúng."
Giờ phút này trời đã tối nhưng trước đó liên tục tám ngày không ra khơi, mọi người đều tích lũy sức lực, tất cả thuyền đánh cá trở về đều rất muộn. Trên bến tàu không ít người vẫn đang chờ thuyền đánh cá của nhà, không có gì bất ngờ khi nhìn thấy cá được mang lên. Lại là một phen ồn ào.
"Đại Bạch Xương sao? Ôi trời, lần trước được không ít giỏ, lần này có bao nhiêu?"
"Mắt kém à, đây là đấu xương, còn đắt hơn cả Bạch Xương, sao Mã lại gặp may mắn toàn là người khác không vậy."
"Lại là thuyền đánh cá nhà Trần Tổng."
"Lần trước còn có người nói, Trần Tổng thuê người chuyển hàng xuống thuyền quá nuông chiều người đi biển, người đi biển nhà ta mà mỗi ngày có thu hoạch này, ta coi như tổ tông mà cúng bái."
"Bọn họ mỗi ngày ra biển cũng không sớm đâu."
"Đúng, thuyền nhà ta lần trước để quên đồ phải về lấy, kết quả thuyền bọn họ mới vừa ra biển, cũng khoảng hơn năm giờ."
"Đấu xương bao nhiêu tiền một cân?"
"Cũng tầm trên dưới một trăm, dù sao Trần Tổng nhà mình có trạm thu mua."
"Ngọa Tào, còn có nữa, cái này là bao nhiêu giỏ rồi?"
"Mang lên xe bảy giỏ, chậc chậc, người ta Đào Hải đúng là nhặt được tiền."
"Tức thật, sao Trần Đông có trạm thu mua tốt thế kia không để ý mà cứ muốn mua thuyền cho ta phải gấp gáp làm chi vậy."
Triệu Cần rất vui, dù sao mọi người ghen tị là với Trần Đông, mắng cũng là Trần Đông.
Lần trước Bạch Xương là 17 giỏ, lần này đấu xương là 19 giỏ, lại thêm hai thùng lớn cá sống, vẫn phải hai chuyến mới kéo xong.
"Đại ca, lát nữa anh gọi điện cho chị dâu, không người ở nhà lại lo." Triệu Cần lấy điện thoại trong túi quần đưa cho đại ca, sau đó lại nói với A Hòa và A Thần: "Hai người cùng tôi đi luôn chứ?"
"Tôi với Bình ca." A Thần nói.
Triệu Cần cũng không ép, cùng A Hòa hai người tới trạm thu mua, giờ mở biển bến tàu gần như 24 giờ đều có người, nên đồ đạc để ở đó cũng không như trước phải sợ mất. Nhưng bọn họ vẫn quen đem thùng, giỏ các loại về nhà, bây giờ còn thêm lưới đánh cá nữa. Ai biết có người nào ghen tị, rồi lại lấy lưới của họ đi, trực tiếp cắt xén ba hai chỗ là đủ cho bọn họ bận rộn vào ngày hôm sau rồi. Cho nên đến trạm thu mua dỡ xong hàng, A Hòa lại phải cưỡi xe ba gác ra thuyền, đem đồ về hết. Lưới đánh cá cũng không cần mang về nhà, cứ để ở hậu viện trạm thu mua là được.
"Không tệ, hôm nay các ngươi đi xa vậy sao? Sao còn bắt được cả đấu xương nữa." Triệu Cần muốn ở lại bán hàng, tự nhiên không cần quan tâm đến chuyện trên thuyền nữa, hắn vừa vào trạm thu mua, Trần phụ đã hỏi.
"Đi đi về về mất gần sáu tiếng, xa thật chú, chú chọn một đuôi mà hấp đi, anh hai nói ngon lắm."
Trần phụ lấy ra một đuôi cá từ trong giỏ lên, ước lượng thử. "Đầu cũng không nhỏ, tầm hai ba cân, phẩm chất tốt." Xem xong, hắn lại ném cá vào giỏ. Thấy hắn không cầm, Triệu Cần cũng không nói thêm, quen rồi không cần khách sáo nữa.
"Đông ca, cái này không cần chọn nữa chứ?"
"Không cần, đầu đều xem như lớn rồi, cân luôn đi. Đúng rồi, cân cá sống trước."
Cá mú bốn đuôi, hai lớn hai nhỏ, hai đuôi lớn nặng 31 cân rưỡi, hai đuôi nhỏ cộng lại mới 5 cân mấy, còn lại như cá đá, cá cánh vàng, v.v… lần lượt qua cân, liền đến mớ đấu xương đầu to. 19 giỏ, mỗi giỏ nặng hơn 60 cân, giỏ nhẹ thì cũng 50 cân hơn, bỏ đuôi mà Triệu Cần muốn mang về nhà ăn còn lại cân hết trừ bì, còn 1092 cân 7 lượng.
"A Cần, vận may của cậu không ai sánh bằng đấy, đây là lần đầu tiên ta thấy có người một lần bắt được nhiều đấu xương như vậy, mấy người đi khơi xa có khi một lần cũng chỉ được vài chục hoặc hơn trăm cân là hết cỡ. Hay là thế này, cái thuyền lớn kia của cậu cho ta góp một cổ phần đi?"
Triệu Cần liếc hắn một cái, để hắn tự đi mà trải nghiệm đi. Điển hình kiếm tiền chưa đủ hay sao mà muốn đào lên hút máu người khác quá không tử tế.
"Đông ca, tôi định tự mở trạm thu mua."
"Thôi được, coi như ta chưa nói gì, đúng là không chịu thiệt tí nào mà." Trần phụ nhìn hai huynh đệ cãi nhau cũng không can, ngược lại ngồi ở đó bưng chén trà nghe ngon lành, ừ, thịt, nát cả trong nồi rồi, không sao.
"Đông ca, giá thị trường thế nào?" Triệu Cần muốn tính sổ nhanh còn về, giờ đã hơn 8 giờ, cho dù giờ về cơm nước xong thì cũng phải 10 giờ, mai còn phải tranh thủ ra biển nữa.
"Từ từ, để ta gọi điện thoại hỏi xem." Trần Đông lấy điện thoại di động ra gọi, "Đỗ tổng, hôm nay thu được mấy con đấu xương lớn, còn tươi rói đây, chiều mới bắt lên, lớn thì ba bốn cân, nhỏ thì một hai cân, đúng đúng, muốn hết rồi à? Tốt tốt tốt, vậy ngày mai tôi giao đến chỗ cũ nhé, ngài đến lấy."
"Quách tổng, hôm nay gặp hàng hiếm là đấu xương lớn, có nhiều không? Có tầm hai ba trăm cân thôi, ồ, vậy cũng được, cái này làm quà thì tuyệt vời, để cho anh tầm bốn năm mươi cân."
"Lâm tổng khỏe, tôi là A Đông bên Thủy sản Tươi Long đây, lần trước cá hoàng thần ngư làm ngài lỗ, giờ tôi bắt được ít đấu xương, ngày mai tôi biếu ngài hai con được không?"
Triệu Cần ngây người ra, khi nãy trên thuyền hắn còn tưởng Trần Đông nói đùa, được rồi, đây là thật sự muốn bán lẻ luôn. Hầu như toàn là mối khách quen, ngày mai gom vào một chỗ giao hàng là tiện.
Trần Đông cúp điện thoại, đang định thương lượng giá cả với Triệu Cần, kết quả điện thoại lại vang "Lý Tổng khỏe, đúng, có đấu xương, nhiều thì không được, nhiều nhất có thể dành cho ngài trăm cân, ngài thấy được không?"
Lại một lần nữa cúp điện thoại, Trần Đông cười nói: "Xem đi, cái mớ này còn không chắc có đủ chia hay không nữa."
"Chậc chậc, Đông ca, mối quan hệ của anh ít nhất cũng đáng giá hai trăm vạn."
"A Cần, cậu càng ngày càng biết nói chuyện đấy. Bất quá anh em thân thiết thì phải tính toán rõ ràng, giá mà ta đưa cho người ta là một trăm tệ một cân, cho cậu 85 tệ, được không?"
"Được, nhanh lên cũng được, mệt chết đi được." Nếu là bán buôn bình thường thì giá mà Trần Đông đưa ra có khi cũng chỉ 90 tệ, có thể cho hắn 75 tệ thì đã là không tồi rồi. Đương nhiên, hắn đưa toàn cho mối khách cũ, tự nhiên cũng sẽ không theo giá bán lẻ mà bán, chỉ cao hơn giá bán buôn chút thôi, như vậy hai bên đều có lợi.
"A Cần, lại đây ngồi, uống chén trà." Trần phụ vẫy vẫy tay.
Bên này sổ sách còn chưa tính xong, đại ca bọn họ đã tới, Trần phụ lại lôi kéo Giai Thần hỏi han mấy câu.
Đấu xương tổng cộng bán được 92190, các loại cá tạp khác bán được 2200, cộng lại bán được 94390 tệ, Trần Đông cộng dồn cho đủ luôn.
Triệu Cần rút ra 950 tệ đưa cho A Thần, "Trước kia anh rể của cậu đi vội quá, tiền lương đãi ngộ gì cũng chưa nói, giờ ta nói rõ luôn, lương cứng là 2000 tệ một tháng, ra biển có phần trăm doanh thu là 1%, chỉ cần thời tiết không tốt không ra khơi được thì cậu có thể nghỉ ngơi, nhưng chỉ cần thời tiết tốt thì không được xin nghỉ, cậu thấy có được không, không được thì giờ đổi ý vẫn kịp."
Ánh mắt của Giai Thần nhìn về phía Trần Đông.
"Lương tạm ổn, nếu không mượn cái 1000 đi, dù sao một tháng cũng không phải ngày nào cũng ra biển, phần trăm doanh thu nếu không giảm một nửa, thuyền khác thì ta không nói, chứ thuyền anh thu nhập quá tốt."
"Thuyền ta thu nhập cao cũng là do người bận rộn làm ra, nếu không có vấn đề thì cứ theo như ta nói đi, à, cầm tiền này đi, là tiền phần trăm của hôm nay, lương cứng thì đến tháng ta trả."
Trần Đông không tiện mở miệng, vì thấy cho nhiều quá, khiến hắn có chút khó xử, ngược lại Trần phụ một tay cầm lấy tiền nhét vào túi A Thần. "Đều là người nhà, A Cần cho bao nhiêu thì cháu cứ cầm bấy nhiêu."
"Cảm ơn A Cần ca."
"Cháu cũng vất vả rồi, thôi, mai cháu không cần về làng nữa, cứ ở trạm thu mua đợi tụi ta là được, chú, bọn con cũng về, mệt quá."
"Về đi, tối nhớ ngâm chân nước nóng, trên thuyền khí ẩm nặng, đừng có cậy trẻ mà không chú ý."
"Biết rồi chú."
Bạn cần đăng nhập để bình luận