Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 802: Bình an chống đỡ cảng

Chương 802: Bình an chống đỡ cảng
Trần Đông phát hiện QQ thật đúng là đồ tốt, không rõ vì sao Triệu Cần mỗi lần nói đến cái này, đều là vẻ mặt… khinh thường, đúng, chính là khinh thường, khiến như hắn từng thấy thứ gì tốt hơn vậy. Ngược lại nói vậy không chính xác, tiểu tử này thế nhưng ở Mỹ hơn một tháng đấy.
Công tác thống kê xong thu hoạch, phát hiện thêm khoảng hơn một ngàn cân, nhiều hàng như vậy, ngược lại có thể sắp xếp người đi một chuyến xuống thành phố.
Nghĩ đến ngày mai không biết bận rộn đến khi nào, mình chắc chắn không đủ sức, liền định để lão bà mình đi một chuyến, đến bên kia nhờ biểu đệ giúp một tay.
Kết quả đem ý tưởng nói với lão bà, Triệu Ngọc Hà lại cho hắn một điểm quan trọng, “Hôm nay ta xem ti vi, có vẻ như có công ty bưu kiện chuyên tuyến hướng Kinh Thành đang quảng cáo, hay là sáng sớm mai ta đi nghe ngóng xem sao? Nếu có thể gửi thì tốt nhất, tránh việc sau này ta phải chạy xuống thành phố, luôn làm phiền cậu cũng không nên.”
“Ờ, địa chỉ có không?”
“Không rõ, hình như ở khu đường Dụng Cụ Mới, hay là sáng sớm mai ta đi tìm thử?”
Trần Đông suy nghĩ một chút gật đầu nói: “A Cần tầm 10 giờ tàu của bọn hắn mới về, ta ngủ sớm một chút, sáng sớm mai hai ta cùng nhau.”
Dứt lời, hắn sờ lên tóc, xác nhận xong xuôi, liền lên giường nằm.
Triệu Ngọc Hà nhìn hắn như vậy, tức không chịu được, hôm nay là lúc cần người hiến lương thực mà thằng này lại kiếm cớ trốn ngủ…
Rạng sáng bốn giờ, người cầm lái giờ phút này là A Thần, Lão Miêu đi nghỉ ngơi, Triệu Cần ngồi bên cạnh cùng hắn.
“Cứ theo GPS trên biển mà lái, ngàn vạn đừng lệch.”
Đã qua vùng xa lạ, tuyến đường ở đây an toàn tương đối quen thuộc, trên GPS cũng có đánh dấu, cho nên mới dám yên tâm để A Thần lái.
“Yên tâm đi anh A Cần, nếu anh buồn ngủ thì ngủ một lát, em không sao.”
Triệu Cần khẽ ừ một tiếng, hắn lại không ngủ, mà đã ra khỏi phòng lái, khoảng hơn mười phút sau, hắn bưng một cái khay cẩn thận trở lại, “Uống chút trà, ăn một chút gì đi.”
A Thần vội vàng đứng dậy, nhận đồ vật đặt trên bàn, trà là nước sôi mới đun, trà bạch nhài, A Thần trước đây đã từng uống qua, dù sao lá trà cứ để trên thuyền, ai uống cứ cầm, trước kia mọi người lấy khá nhiều, cảm giác so trà ở nhà mình có vẻ dễ uống hơn chút, Trụ Tử nhà có bố mẹ làm trà, nên biết một chút, có lần trong chén còn dư một chút nước trà mang về nhà, vừa vặn bị cha hắn thấy được, nói lá trà này một cân không dưới khoảng một nghìn tệ.
Chuyện này hắn và người trên thuyền kể, thời gian dần qua số người lấy lá trà cũng ít đi, Triệu Cần còn tưởng rằng trời nóng, mọi người không thích uống trà nữa nha.
A Thần bưng bát mì tôm, nhìn thấy tôm hùm bên trên, không rõ anh A Cần tại sao lại có chấp niệm sâu đậm với mì tôm tôm hùm đến vậy. Mỗi lần rời bến, chỉ cần có thể bắt được tôm hùm, nhất định sẽ có một bát mì tôm.
“Nói thật, đã lâu không ăn, hương vị cũng không tệ lắm.”
A Thần gật đầu, lau trán mồ hôi, “Anh A Cần, mì vị bò cay này cay quá.”
Triệu Cần một đầu xám xịt, mặc kệ thằng này.
Ăn xong, A Thần chủ động dọn dẹp, Triệu Cần lại về phòng lái, không bao lâu A Thần trở về, hai người lại tùy ý trò chuyện.
“Chuyện nhà giải quyết thế nào rồi?”
“Không xong, giờ người nhà của bà ta cũng xuất hiện cả rồi. Anh A Cần, anh biết không, có người mười mấy năm không qua lại, lúc trước còn ghét bỏ bố con em đủ điều, giờ bỗng nhiên lại thân thiết, ha ha.”
Triệu Cần hiểu rõ, A Thần nói có lẽ là ông bà ngoại hắn hoặc đám cậu dì, đối với một người mới 20 tuổi, tình huống hiện tại thực sự quá khó khăn.
“Nghĩ kỹ phải làm sao chưa, đã bàn với bố chưa?”
“Bố em nhất định sẽ không tha thứ cho người kia, cứ để bà ta làm ầm lên, làm đủ rồi thì em tính tiếp, đến lúc đó một năm cho ít tiền, cũng coi như xong.”
Triệu Cần thấy cách giải quyết không tệ nhưng lại có chút nham hiểm, hắn không thể dạy người.
“Đừng làm loạn, nếu không có cách nào thì tìm ta.” Dù sao vẫn không đành lòng, hắn cho một lời hứa không chắc chắn.
“Không cần đâu, tự em giải quyết được, không có gì to tát cả, phương án tệ nhất em cũng có rồi.”
Hai người cũng không muốn nói tiếp chủ đề này, nên nhanh chóng chuyển chủ đề.
Hơn sáu giờ sáng, Lão Miêu và A Tư tới đổi ca, Triệu Cần trên đầu giường chợp mắt một lát, đến 9:30 thì A Hòa gọi hắn dậy ăn cơm.
“Đến đâu rồi?”
“Vừa qua đảo tôm hùm, anh Miêu nói 40 phút nữa là đến cảng, em ăn trước, lát nữa còn xuống hàng, không có thời gian.”
Triệu Cần đứng dậy rửa mặt, chuẩn bị xong xuôi, ngoại trừ Lão Miêu đang ở phòng lái thì tất cả mọi người đều đang chờ hắn.
“Không có nhiều quy củ vậy, ăn nhanh một chút nào.”
Cơm ăn có thịt kho, bất quá là thịt để tủ lạnh, tan đá hâm nóng lại, xong thêm chút, phải nói là thịt băm mới đúng, cái món này không có gì hay ho, chỉ là nhiều mỡ, trộn với cơm thì hết sẩy. Trên thuyền không thể chỉ ăn cá, dù sao đều là công việc nặng nhọc, thỉnh thoảng không được bữa mặn thì không ai chịu nổi, mua thịt tươi về nấu thì phức tạp, nên mỗi lần Lão Trương sẽ làm sẵn chục cân thịt ba chỉ, đến lúc ăn thì cứ cắt ra ăn cơm là xong.
Triệu Cần không thích đồ ăn nhiều dầu mỡ, mặc dù hắn cũng rất vất vả, nhưng đồ béo này hắn vẫn không quen, nhưng kỳ lạ là mấy con cá trích rất béo hắn không những không ghét còn thấy ngon.
Ăn xong dọn dẹp, tàu cũng vừa tới bến, từ xa đã thấy người người đang bận rộn, Triệu Cần hỏi bố, bến tàu kỳ hạn công trình là tám tháng, tính ra thì tháng tư mới khởi công, chắc là đến cuối năm mới hoàn thành. Triệu Cần lại nhớ đến phòng lái, theo thói quen cầm điện thoại vệ tinh, gọi cho Trần Đông, nói với đối phương là chậm nhất 20 phút nữa sẽ vào cảng.
Cúp điện thoại xong, Lão Miêu ngây người nhìn hắn.
“Sao vậy?”
“Điện thoại của cậu không mang à?”
“Mang theo… nhưng mà đây là ngoài biển mà…” nói được nửa câu hắn nhịn không được cười, thành thói quen, quên mất mình đã vào bờ, nơi đây có thể bắt được tín hiệu điện thoại di động.
Gọi rồi thì thôi, cũng không thể gọi bằng di động rồi nói với Trần Đông là vừa rồi gọi không tính được.
“Anh Miêu, có số của bộ phận điều phối không?” Triệu Cần cầm ống nhòm tìm kiếm một hồi, kết quả không thấy tàu của đại ca đâu.
“Cậu có mà nhìn sau cũng không thấy được, nó ở trước mặt chúng ta đấy.”
Triệu Cần lại gãi đầu, có chút ngượng ngùng.
“Mấy đồ này tôi tự dỡ là được rồi, tôi nghĩ chắc cũng không cần mời người làm gì cho phí, trên thuyền có 17 người còn gì.” Lão Miêu cười, lảng tránh.
“Hay là mời người giúp đi, tôi mà dỡ thì không biết đến bao giờ.” Dù sao Triệu Cần cũng không muốn tự mình dỡ, không cần tiếc chút tiền đó, sau đó làm cả đám trên tàu mệt muốn chết.
Thuyền vừa cập cảng, hắn liền thấy trên bến tàu, đại ca và đại tỷ đang nói cười gì đó, bên cạnh là anh rể Hạ Anh Võ. Hắn còn đang định chào một tiếng thì thấy đại tỷ hai ba bước nhảy lên tàu, vừa tới gần đã tức giận vỗ lên tay hắn một cái, “Cậu cũng thật là, chuyện lớn như vậy mà cũng không nói với chị một tiếng, may mà A Tuyết là người khéo hiểu, nếu không thì không biết nghĩ thế nào về chị đâu.”
“Tỷ, cái này cũng không trách em, bố nói chị với anh rể đều bận, đợi lúc làm tiệc, rồi báo chị tranh thủ hai ngày trước về lo liệu.”
“Từ bé đến lớn chưa thấy cậu nghe bố như thế.”
Mình không nghe lời bố à? Cái này nói từ đâu ra vậy, nghĩ lại xem, vẫn rất nghe lời mà! Bởi vì trước kia bố ở nhà có vài ngày, nói với hắn nhiều nhất cũng chỉ là bảo hắn học hành chăm chỉ, rất nghe lời đấy chứ.
“A Cần, có bao nhiêu hàng, tôi giúp cậu dỡ cùng.” Hạ Anh Võ ở bên cạnh, chờ hai người nói xong mới lên tiếng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận