Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 187: Tận hứng một ngày (một)

Chương 187: Tận hứng một ngày (một) Câu cá là một môn thể thao rất kỳ quái, thật sự có cái kiểu nói tân thủ hào quang, Lưu Trung Ngọc một lần câu biển đều chưa từng chơi, thế mà lại là cái người đầu tiên câu được cá. Cái kích động kia, khiến tay quay bánh xe của hắn mất cả cân bằng. Triệu Cần Kiến thấy bánh xe của hắn quay điên cuồng, liền nhanh chóng tiến lên giúp điều chỉnh lực, nếu không chỉ một lát nữa là toàn bộ dây câu bị kéo hết ra ngoài.
"Dùng bụng ghì chặt, giữ cần câu bất động, thả cần thu dây." Triệu Cần dạy hắn mẹo, chẳng mấy chốc hắn đã hiểu cách chơi. Bên này cá còn chưa kéo lên, bên kia Lưu Tổng cũng trúng cá ngay sau đó như là phản ứng dây chuyền, Diệp Tổng bọn họ cũng lần lượt trúng cá, một chiếc thuyền gần như tất cả đều đang điên cuồng thu dây, khung cảnh rất hùng vĩ.
"Hôm nay cá háu ăn." Lưu Tổng hưng phấn nói.
"Vẫn là do A Cần có vận may, biết chọn địa điểm, Lão Lưu, ta lớn tuổi hơn ngươi đấy."
"Nói nhảm, cởi quần so thử xem."
Mọi người lại cười ầm lên, một thuyền toàn là đàn ông, lại không có gì để e ngại, nên mọi người cũng rất thoải mái. Lúc này mới thấy được chỗ lợi hại của câu tay, A Hòa là người thứ ba trúng cá nhưng lại là người đầu tiên kéo được cá lên "Anh, là cá mú."
Triệu Cần thấy một bóng dáng màu hồng nhạt trên mặt nước. Cái gọi là cá mú, mỗi nơi có cách gọi khác nhau, có nơi gọi cá mú chung với cá điêu đen là cá thêm cát, vảy đỏ thêm cát chính là cá mú, vảy đen thêm cát là cá điêu đen. Còn có nơi gọi cá thêm cát, lại là chỉ một loại cá khác tương tự cá mú, nhưng kích thước không lớn. Con cá thứ hai lên là của Lưu Trung Ngọc, mọi người xem thì cười phá lên vì con cá cũng không to, mấu chốt là lưỡi câu không móc vào miệng mà là vào vây lưng, thảo nào lực kéo lớn vậy. Triệu Cần cũng không có cách nào câu, chỉ toàn vội vàng làm dịch vụ cho bọn họ, dù sao khoang thuyền cũng chỉ có hai cái, nên mỗi con cá đều phải làm ký hiệu, nếu không thả xuống rồi sẽ không phân biệt được. Tuy mọi người đều mang tủ lạnh, nhưng ai cũng muốn cá mình câu được sau khi mang về vẫn còn tươi, sống thì đương nhiên là tốt nhất. Có người thì cắt một vết ở vây lưng, có người thì cắt vây đuôi, chủ yếu là nhằm vào ba ông chủ, còn Lưu Trung Ngọc câu được thì cứ ném vào tủ lạnh là xong.
Cá theo nước nhưng thực tế là từng đợt cuồng kéo, câu khoảng một tiếng, cá ít cắn câu dần, Triệu Cần lại vội vàng đun nước, nấu hải sản cho mọi người.
"Tôm tích, theo ta nào." Tôm, cua, ốc xoắn gì đều bỏ hết vào một nồi, Lưu Trung Ngọc cầm một con tôm tích cười nói.
"Ngươi cẩn thận một chút, cái đuôi ta chưa cắt, khi bóc đừng để xước tay."
Đuôi tôm tích hai bên mang theo hai hàng gai như dao, rất cứng, có thể dễ dàng phá vỡ vỏ ốc biển, tuy quen không sợ gai, nhưng rất sắc bén, không cẩn thận là bị quệt bị thương. Vỏ sau khi ăn xong thì ném xuống biển, cái thứ này không hòa tan cũng không cần gấp, sẽ trở thành thức ăn của sinh vật biển.
Ăn xong, mọi người uống trà, Diệp Tổng hài lòng nói: "Ở thuyền Lão Tiền còn không có trà nóng để uống, A Cần, lá trà của cậu ngon thật, hôm nào tôi sẽ để hai hộp ở chỗ Lão Tiền, cậu qua lấy."
"Được, vậy cảm ơn Diệp Tổng."
Uống xong trà, Lưu Dư hai người nằm ở khoang nghỉ trưa, Triệu Cần cuối cùng vẫn không nhịn được, cầm lấy một cần câu, bắt đầu câu. Có lẽ là hệ thống đã mở khóa, cũng có lẽ là giá trị may mắn cố định đã đạt tới một mức nào đó, không giống như trước nữa, ngay lúc mọi người đang nghỉ ngơi thì anh ta lại trúng cá. Ánh mắt của mọi người đều nhìn lại, A Hòa đã tay cầm vợt sẵn sàng, kinh nghiệm cho anh biết, anh của mình hễ trúng cá là không phải loại nhỏ.
Kết quả kéo lên thì ngay cả Triệu Cần cũng thấy xấu hổ, là một con cá ô tia ban nặng chừng ba bốn lạng, cái thứ này cũng giống Thạch Cửu Công, không lớn được, nhưng miệng rất to, đặc biệt tham ăn.
"Ha ha ha, A Hòa, lưới của chú có lỗ, bắt không được nước biển." Lưu Trung Ngọc cười ha hả nói. Câu nói đùa này, ngay cả Triệu Bình cũng nhịn không được ôm bụng cười. Triệu Cần lại không tin tà, móc mồi câu tiếp, kết quả lần này câu được cá nước cổ, có nơi gọi là tuyệt, bởi vì nó có thể phát ra tiếng kêu giống cá hồng dạ, loại cá này không có gì đặc biệt, chỉ là không lớn và giá cũng rẻ rề. Triệu Cần cũng bó tay, câu to như vậy, sao toàn dính cá con.
Dứt khoát ném cần cho Lưu Trung Ngọc, lấy dây câu tay ra, móc mồi rồi ném câu, mọi người nghỉ ngơi cũng gần xong, lúc này thủy triều lên vừa, là thời điểm thích hợp nhất, lại lần nữa náo nức mở câu. Câu cá cũng cần theo con nước, khi triều cường dòng nước chảy nhanh nhất, trong triều thứ hai, cuối triều chậm nhất. Thực tế khác biệt con nước đều có thể câu, tùy theo câu loại cá nào, triều cường thì câu loại cá năng động như Kim Thương, cá sạo, trong triều thì câu loại cá tương đối năng động, cuối triều thì câu loại cá tĩnh hơn một chút. Triệu Cần dùng câu tay, câu được tầm năm phút thì đột nhiên sức kéo rất mạnh, anh đột nhiên giật dây, lần này cảm giác từ tay truyền đến có chút mạnh mẽ, ít nhất có thể khẳng định không phải cá nhỏ, vật lộn khoảng mười phút thì anh đưa được cá lên, phát hiện ra đó là một con điêu đá lớn.
Điêu đá bây giờ giá cũng không rẻ, nhưng khách quan mà nói vẫn là không bằng thạch ban, Triệu Cần biết, tầm mười năm nữa loại cá này giá sẽ ngày càng cao, vượt qua cả thạch ban, gần bằng chấm đỏ. Điêu đá hiện tại chắc tầm hai ba trăm tệ một cân. Câu được con này, sau khi thể hiện được thực lực, thì không câu nữa mà tiếp tục làm dịch vụ.
Cũng câu thêm được hơn một tiếng, Triệu Cần mới nói với mọi người: "Ba giờ phải thu dây câu dài rồi, tôi đi thu cần đây."
Thực tế bây giờ cá vẫn cắn câu, Diệp Tổng bọn họ buổi sáng mỗi người câu được khoảng sáu bảy con, buổi chiều mỗi người câu được thêm bốn năm con nữa, loại cá sạo lớn, đều nặng bảy tám cân một con, loại nhỏ thì hơn một cân. Nhưng nghe anh ta nói vậy, không ai phản đối, mọi người đều thu cần.
"A Cần, thu dây câu dài có gì phải chú ý không?"
"Diệp Tổng, để tôi giúp các anh thu hay là để các anh tự thu?"
"Để bọn tôi tự thu cho có trải nghiệm đi." Diệp Tổng bọn họ thấy câu được nhiều quá rồi, cũng thực sự chưa tự mình thu dây câu dài bao giờ.
"Không có gì phải chú ý lắm đâu, giống như câu tay thôi, nếu thấy cá ở dưới kéo mạnh thì nới dây ra một chút, cá lên rồi tôi biết cách gỡ lưỡi câu."
Đến vị trí thả dây, Diệp Tổng ba người đã định thứ tự, rổ đầu tiên là của Lưu Tổng. Triệu Cần mò lên phao câu, đưa dây cho đối phương, lấy một cái rổ ngồi đối diện anh ta, con cá đầu tiên thế mà lại là cá biển lý, con này cũng phải nặng hai ba cân.
"Nha, con cá này không tệ, trông ngon đó." Lưu Tổng kích động nói.
Cá biển lý với cá hồng bạn trông khá giống nhau, giá không cao, nhưng cảm giác vẫn ngon, là loại cá ngon mà giá hợp lý. Thu được một phần ba, thì một con cá bắt đầu kéo co với Lưu Tổng mất tầm bốn năm phút mới kéo được cá lên, là một con cá chót man đỏ, còn không nhỏ hơn con mà Triệu Cần bắt lúc trước bao nhiêu, nhìn qua thì thấy cũng phải gần mười cân.
"Má ơi, vẫn còn đồ xịn."
"Lão Lưu, mang cái này về chặt ra đi, ba anh em mỗi người một khúc."
"Chặt gì mà chặt, tối nay tìm quán cơm làm cho, để chúng ta cùng ăn cho đã." Lão Lưu kia là tương đối hưng phấn.
Triệu Cần ghét nhất là câu phải lươn, bởi vì điều đó nghĩa là anh ta lại tốn mất một cái lưỡi câu, nếu là cá của mình câu được thì lúc bán có thể tháo lưỡi câu ra dùng lại, nhưng hôm nay thu hoạch của ba ông chủ nếu còn sống khi lên bờ, lưỡi câu sẽ không lấy ra được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận