Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 558: Mosca tinh linh

"Cậu hai, chúng ta có thể sẽ ở trên núi qua một đến hai đêm, chị hai tôi xin nghỉ, hai ngày này sẽ cùng cậu đi ra ngoài chơi, cậu muốn đi đâu thì cứ nói thẳng, chúng ta là người nhà không có khách khí gì đâu." Sau bữa ăn, A Vượng nói với Trần Tuyết một câu, sau đó lại bắt đầu dặn dò chị dâu mình, đơn giản là chăm sóc tốt bạn bè các kiểu.
"A, tôi cũng muốn cùng cậu đi." Xa lạ cảnh vật khiến Trần Tuyết có chút không vui.
Triệu Cần cầm bàn tay nhỏ của nàng khẽ nhéo nhéo, "Trên núi lạnh lắm, với lại tôi sợ cô bị sốc độ cao, cô có thể đi theo chị dâu đi ngâm suối nước nóng, ở đây đều là tự nhiên nên chắc sẽ rất tuyệt."
Dỗ dành Trần Tuyết vài câu, A Vượng đã dang chân trên xe máy chờ sẵn "A Cần, mang áo ấm chưa?"
"Mang rồi, yên tâm đi." Triệu Cần đeo ba lô của mình lên lưng, ngồi lên sau lưng A Vượng, xe máy nổ máy, A Vượng đột nhiên hô một tiếng, sau đó vào số.
"A Tuyết, đừng lo lắng, không có gì nguy hiểm đâu, hôm nay cô muốn làm gì?" Chị dâu A Vượng cười tiến lên, nàng là giáo viên nên ăn mặc cũng không phải là kiểu trang phục dân tộc truyền thống.
"Tôi không quen chỗ này, cứ nghe chị sắp xếp đi."
"Vậy buổi sáng chúng ta đi cầu Tân Đô trước, chỗ đó đẹp lắm cô mang theo máy ảnh, đến lúc đó tôi chụp ảnh cho cô, chiều thì đi tắm suối nước nóng Mộc Cách, ban đêm chúng ta có thể ở đó qua đêm luôn." Chị dâu vừa nói vừa lắc cái chìa khóa trong tay, lại hỏi: "Cô biết lái xe không?"
Thấy Trần Tuyết gật đầu, nàng cười nói: "Vậy chúng ta đổi nhau lái, đi thôi, vui vẻ lên chút, thằng đần kiếm tiền, thì chúng ta phụ trách tiêu tiền, ha ha."
"A Cần, chúng ta đi phía nam đi, mùa này muốn hái được đông trùng hạ thảo thì cần phải lên cao hơn chút." A Vượng lớn tiếng nói.
"A Vượng, tôi thấy bên Đông Bắc Hưng Hứa sẽ tốt hơn."
"Đông Bắc? Nếu muốn hái đông trùng hạ thảo bên đó, núi sẽ xa xôi hơn một chút, cậu chắc chứ?"
Triệu Cần do dự một chút, bịa ra một lời nói dối rất vụng về, "Tối hôm qua tôi mơ thấy thần linh chỉ dẫn tôi đi lên núi Đông Bắc, chỗ đó có rất nhiều đông trùng hạ thảo."
Nghe tới rất nhiều đông trùng hạ thảo, A Vượng cười phá lên.
Hai năm nay, các mặt hàng chăm sóc sức khỏe đặc biệt hot, đông trùng hạ thảo đương nhiên cũng không tránh khỏi được săn đón, giá cao nên người hái cũng nhiều, vì thế việc có nhiều là điều không thể.
Theo A Vượng, mang Triệu Cần lên núi chỉ là để trải nghiệm một chút, hai người trong hai ngày có thể đào được tám hay mười cây đã là khá lắm rồi.
"Được, đã thần linh chỉ đường, chúng ta đương nhiên phải theo thần linh chỉ dẫn tiến lên, nhưng xe máy không đủ xăng, tôi đi tìm trạm xăng dầu đã."
Tìm một trạm xăng dầu, A Vượng đổ đầy bình xăng, lại mua thêm một can xăng đầy đổ vào thùng, buộc lên xe, hai người lại lên đường.
Sau khi ra khỏi thành phố, trước mắt đều là đồng cỏ xanh mướt, ánh mặt trời ló dạng, chiếu xuống đỉnh núi cao, khiến cả ngọn núi biến thành một màu đỏ cam, lòng người thư thái.
"A Vượng, chỗ này đúng là nơi tốt."
"Ha ha, bạn mới đến đều nói thế cả, nhưng nếu xét về cuộc sống tiện nghi thì chỗ này thua xa chỗ các cậu, hơn nữa ở đây nghèo quá, cơ sở công nghiệp yếu kém, cũng không có ngành nghề kinh tế trụ cột."
Lại chạy xe hơn một tiếng đồng hồ, A Vượng giảm tốc độ xe, chỉ vào một bãi cỏ không xa, "Nhìn kìa, Mosca tinh linh."
Triệu Cần nhìn theo hướng ngón tay, phát hiện mấy con marmot, chúng nó đều ngồi thẳng dậy, cũng nhìn chăm chú vào xe máy.
"Có muốn xuống xem một chút không, chúng rất đáng yêu đấy."
Triệu Cần lên tiếng, A Vượng dừng xe, từ trong túi lấy ra một ít bánh gạo đưa cho Triệu Cần, "Bọn chúng không sợ người, cậu có thể đến đút."
Triệu Cần thấy lạ, liền đi đến gần, mấy cặp mắt nhỏ vẫn nhìn chăm chăm vào người hắn, khi hắn đến gần, chúng vẫn không có ý định chạy đi.
Càng đến gần hắn càng cẩn thận, trước tiên đưa bánh gạo trong tay ra.
Con lớn nhất nhận trước, sau đó răng rắc một tiếng bắt đầu ăn, sau đó nó lại chia cho mấy con khác, đợi đến khi tất cả đều đang ăn, Triệu Cần đưa tay vuốt nhẹ lên đầu con lớn nhất.
Thật sự là không sợ người, tất cả đều có bộ lông mềm như nhung, rất đáng yêu, giờ phút này hắn có chút hối hận vì không mang Trần Tuyết đến.
Đột nhiên phát hiện một con di chuyển không được lưu loát, chân nó hình như bị sao đó, "Đừng sợ, tôi giúp cậu xem xem."
Triệu Cần nhẹ nhàng sờ vào cái chân bị thương, mở hệ thống ra, thấy giá trị may mắn vĩnh viễn giảm xuống, chỉ giảm xuống 80 điểm thì liền dừng lại.
Còn con marmot đang bị thương kia thì giờ phút này nhảy cẫng lên, nhảy nhót trên bãi cỏ, miệng kêu chít chít, không giống tiếng chuột chít chít, mà giống tiếng chim hót líu lo hơn, từ tiếng kêu của nó có thể nghe ra sự vui sướng.
Triệu Cần cũng có chút đắc ý, ngay khi hắn định quay về, con lớn nhất lại cắn một cái vào ống quần của hắn, kéo hắn tựa hồ muốn đi đâu đó.
"Đừng kéo tôi, muốn tôi đi với cậu đúng không, có xa không vậy? Đi, không cần kéo, cậu đi trước tôi theo sau."
Con marmot dường như hiểu được mà buông ống quần của hắn ra, đi đầu hướng một phía mà chạy tới, chạy vài bước lại quay đầu nhìn quanh một chút, thấy hắn đi theo thì lại tiếp tục chạy.
A Vượng vẫn luôn ngồi trên xe máy không đi theo, giờ phút này thấy Triệu Cần càng chạy càng xa, cũng liền rút chìa khóa xe chạy tới, "A Cần, sao vậy?"
"Con marmot có vẻ như muốn dẫn tôi đến một nơi nào đó."
A Vượng cười cười, đang định nói Triệu Cần cảm giác không chính xác thì đột nhiên nhớ đến chuyện trên biển rộng, chuyện đối phương cùng Hổ Tử tương tác có vẻ như người bạn này của mình thật sự có thể giao tiếp không chướng ngại với động vật.
Nên liền ngậm miệng không hỏi nữa, theo sau lưng dự định xem có phải là thật hay không.
Đến một cái hang động, con marmot chui vào trong, chỉ một lát sau lại kéo một con marmot khác ra, con bị kéo này bụng rất lớn, giờ phút này đã sắp thoi thóp.
"Đây là ăn phải đồ hư rồi à? Bụng căng thành dạng này." Triệu Cần lẩm bẩm một câu.
"A Cần, chắc là ôm con, trông có vẻ như là khó sinh."
Mấy con marmot vẫn nhìn chằm chằm vào hắn, Triệu Cần thậm chí từ trong ánh mắt của chúng nhìn thấy sự khẩn cầu, thật kỳ diệu.
Ngồi xổm xuống, tay xoa nhẹ lên cái bụng lớn của con marmot, một chút hai lần, chỉ hơn một phút đồng hồ, hắn thế mà thấy được cả quá trình một con marmot con được sinh ra.
"A Cần, thần tiên nhỏ ra đời rồi."
Triệu Cần xuỵt một tiếng, A Vượng vội vàng che miệng mình lại, vừa rồi hưng phấn nên giọng hơi lớn.
Sinh được bốn con, một hồi lâu vẫn không có động tĩnh gì, còn con marmot mẹ cũng như không còn đau đớn nữa, lè lưỡi liếm láp trên người những đứa con của mình.
"Được rồi chúng ta còn phải đi hái đông trùng hạ thảo, mấy cậu vẫn nên tìm cách mang lũ marmot con vào trong hang đi, nhỡ bị diều hâu để ý đến cũng không tốt."
Triệu Cần xoa nhẹ lên đầu con marmot lớn nhất, sau đó lại nhận hai miếng bánh gạo từ tay A Vượng, chia nhỏ thành mấy nửa đặt ở trên mặt đất.
"A Cần, bọn chúng có hiểu cậu nói gì không?" A Vượng ao ước, hắn cũng muốn học theo.
"Không biết, chắc là không hiểu đâu."
"Bọn chúng rõ ràng là hiểu, đều làm theo những gì cậu nói kìa." A Vượng khẳng định, hắn cũng đâu có ngốc, nhìn kĩ lắm đó chứ.
"Được rồi, A Vượng, cách chỗ hái đông trùng hạ thảo còn xa không?"
"Ở đây cũng có thể hái, nhưng chắc chắn chỗ này bị người khác lục soát qua vô số lần rồi, chúng ta cần đi lên cao hơn chút nữa, lại chạy xe máy mười mấy phút nữa, còn lại chỉ có thể tự leo bộ thôi."
"Vậy ta đi nhanh lên."
Bạn cần đăng nhập để bình luận