Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 140: Bận rộn tổ ba người

Chương 140: Tổ ba người bận rộn
Thuyền vừa nổ máy, ba người đều có việc riêng để làm.
Khi mới ra khơi, Triệu Bình tạm thời không dám cho Triệu Cần đụng vào thuyền, chỉ khi nào đến vùng biển rộng lớn mới có thể để hắn luyện tập.
Triệu Cần và A Hòa vội vàng bỏ mồi vào lồng nhử. Hôm nay, nếu cứ từ từ bỏ mồi vào từng cái lồng trên thuyền thì chắc chắn không kịp. Cho nên hai người đều nghĩ là đến khi thả lồng thì mới nhét mồi vào. Nếu thật sự không kịp thì đến lúc đó hắn lái thuyền, để anh trai hắn thả mồi.
"Anh, thuyền nhà người ta đều có tên, anh có học thức, cũng đặt tên cho thuyền của em đi." A Hòa vừa nói, tay vừa làm không ngừng.
"Đúng đó, anh, thuyền của em tên là gì?" Hắn đeo một cái khẩu trang, nói chuyện nghe ồm ồm, cái giọng thật khó tả.
"A Hòa à, em đừng có nói móc anh, anh đọc được ba cuốn sách, em xem tên nào thì lấy đi."
Triệu Cần nghĩ ngợi rồi nói: "Em thấy gọi 'Bình an và chăm chỉ' thì sao?" Đem tên của cả ba người gộp chung lại.
"Cái tên gì mà kì cục vậy, vừa dài vừa khó đọc, anh xem thuyền người ta toàn gọi Bội Thu, Thuận Gió, cái gì mà anh còn là sinh viên chứ?"
"Phải có văn hóa chứ, tuổi tác phong phú, mùa màng bội thu, năm này qua năm khác, được đủ đầy, mấy cái này các em chọn một cái."
Hai người nghe mà mơ hồ, đến cả A Hòa cũng muốn chửi một câu thô tục, cái gì đâu không vậy.
"Không được, chọn cái nào đơn giản thôi."
Cuối cùng, ba người cùng nhau thống nhất, dù sao trước mắt mới có một chiếc thuyền, hai chiếc thuyền không thể dùng chung một tên, vậy thì chiếc này cứ gọi Bình An, chiếc thuyền mới gọi Chăm Chỉ.
Bình An lướt sóng ra khơi, trên thuyền thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chửi thề và tiếng cười đùa.
Đến khu vực rừng cây đước có lồng nhử, vì đi từ bến tàu ở thị trấn nên không chỉ gần mà còn tiện đường, cho nên ba người bàn bạc rồi quyết định thả lồng ở đây trước.
Vì mồi phải bỏ lúc thả lồng nên không cần phải lật lồng một lần nữa, hai người thật sự đã chuẩn bị sẵn toàn bộ mồi từ sớm.
Triệu Bình cho thuyền chạy chậm lại một chút, giữ ở mức 7-8 hải lý. A Hòa phụ trách khống chế tốc độ thả lồng xuống, Triệu Cần thì bỏ mồi nhử vào mỗi cái lồng trước khi chìm xuống nước.
Lúc đầu còn có chút luống cuống, nhưng khi thả hết hai hàng lồng xuống, hai người phối hợp càng ăn ý, không chỉ làm đâu ra đó mà còn tranh thủ thời gian châm điếu thuốc, buôn vài câu chuyện trời.
Ở trên biển, người ta rất coi trọng những nghi thức, có lẽ cũng là do việc ra khơi mang tính nguy hiểm nhất định.
Thả xong một lượt, Triệu Cần ném phao xuống biển, đồng thời sẽ hô lớn một tiếng về phía biển: "Tôm cá nhiều vào!".
"Anh, ngày mai không cần thả lồng, đợi thả câu dây xong rồi có thể đi dạo các đảo nhỏ xung quanh, ghi nhớ hết mấy chỗ có hố nước để đi biển bắt hải sản, sau này cứ cách một ngày không đi thả lồng thì bọn mình có thể đi hút nước trong hố hoặc lên đảo nhặt đồ."
"Ừ, anh cũng nghĩ vậy, không biết mất bao lâu thì có thể kiếm lại vốn chiếc thuyền này." Thực ra Triệu Bình muốn nói, bao lâu có thể kiếm lại được vốn chiếc thuyền mới, dù sao chiếc này cũng không tốn đến một vạn tệ, hắn thấy, với vận may của A Cần, chắc chỉ cần ra khơi hai ba lần là được, nhưng hắn lại không dám nói lớn.
"Hôm nay đã kiếm lại được rồi, còn bao lâu gì nữa, anh à, làm người, tầm nhìn phải phóng lớn lên, như vậy mới có cái nhìn xa được." Triệu Cần đứng dậy, lại định tạo dáng.
"Mau treo mồi đi, đừng có chậm trễ thời gian."
"Vâng." Triệu Cần đành phải lại ngồi xuống, bây giờ phải treo mồi vào câu dây, chuyện này thì quá quen với một người câu cá lâu năm như hắn.
Nhưng mồi phải được treo vào giỏ theo thứ tự, nếu không cẩn thận làm rối thì lúc thả xuống dây sẽ bị xoắn lại với nhau, cho nên vẫn phải cẩn thận một chút.
Hắn rất nhanh đã treo xong một giỏ, còn có thể giúp A Hòa một tay.
Chuẩn bị xong những thứ này, hai người không hề rảnh rỗi, tiếp tục chuẩn bị mồi nhử cho lồng, vẫn còn một nửa chưa ném xuống mà.
Triệu Bình nhìn thấy hai người bận rộn cũng có chút vui mừng, cuối cùng cũng có dáng dấp của một ngư dân rồi.
Đến nơi, Triệu Bình để Triệu Cần lái thuyền, nhắc hắn phải giữ tốc độ ở khoảng bảy hải lý, không nên nhanh quá, nếu không sẽ không kịp ném móc, cũng không thể chậm quá, nếu không dây sẽ bị thả lỏng dễ rối.
Khi thả xuống biển được một đoạn, Triệu Bình lại buộc một viên gạch vào dây, cố gắng để lưỡi câu chìm xuống.
Câu dây có nhiều loại, có loại chuyên dùng để bắt các loài cá tầng trên có tính hung hăng mạnh, cũng có loại dùng để bắt các loài cá tầng dưới hiếm thấy.
"Anh, thế câu của em tính đặt ở tầng trên hay tầng dưới?"
"Không khác nhau lắm, coi như tầng giữa thôi, cá ở tầng trên không có nhiều giá trị, tầng dưới thì anh sợ mắc kẹt. Lần đầu cứ thả ở tầng giữa thử xem sao, tầng nước này có nhiều loại cá hoạt động, có thể coi sóc được cả tầng trên và dưới. Nếu không có hiệu quả thì mình điều chỉnh sau."
"Vậy thả cái này xuống bao lâu thì có thể thu lại?"
"Bình thường thì hai tiếng là được, nếu là câu tầng trên thì thực ra không cần phải thu dây, chỉ cần kiểm tra dây phụ xem có cá cắn không, có thì thu cá lên rồi móc mồi lại, không cần phải thu dây chính. Nhưng nếu là tầng giữa và dưới thì nhất định phải thu cả dây chính, nếu không thì không thu dây lên được."
Triệu Cần hiểu ý của anh trai, ý là lần này bọn họ xuống biển chỉ có thể thu cả dây chính lên xem cá.
"Anh, vậy chúng ta thả lâu hơn một chút đi."
Triệu Bình khẽ gật đầu: "Ừ, cứ thả hết câu đi rồi lại thả lồng, chuẩn bị xong hết mà còn sớm thì anh sẽ đi tìm đảo hoang nào gần đó để leo lên xem."
"Gần trưa thả xong móc thì ai nấu cơm?"
Triệu Cần nhận ra câu hỏi này của mình hơi thừa, quả nhiên vừa dứt lời thì anh trai và A Hòa cùng nhìn về phía hắn đồng thanh nói: "Ngươi."
"Em thử một chút đi, nhớ ném dây xuống biển theo quán tính, nhất định phải nắm bắt được tiết tấu."
Thả xong một giỏ, Triệu Bình tiếp tục lái thuyền, vẫn còn một giỏ cho Triệu Cần phụ trách.
Lúc nãy Triệu Cần cứ nhìn chằm chằm vào tay anh trai, muốn xem thử cách thả như thế nào. Sau khi hắn thử thả hai cái xuống thì thấy rất đơn giản. "Anh, anh nói hai hàng câu này có thể thu được bao nhiêu cá?"
"Nếu may mắn, đoán chừng cũng được hơn ba mươi cân cá." Khi Triệu Bình nói câu này, trên mặt hắn còn mang theo nụ cười như thể đã thấy cảnh tượng bội thu.
Triệu Cần câm nín, một trăm cái móc mà hơn ba mươi cân cá, vậy thì một móc có ba lượng mấy?
"Anh, ít vậy?"
"Ít sao? Hơn ba mươi cân là còn may mắn nhất đó, chứ không phải cứ thả câu là có cá cắn đâu. Mấy hàng câu này được ba phần là may rồi."
Triệu Cần cũng hiểu lời anh trai nói mới là thực tế, trong lòng tính toán rồi thở dài nói: "Anh, xem ra hai giỏ móc vẫn còn quá ít."
"Đương nhiên, tàu câu dây chuyên dụng một lần có thể thả 2000 móc, của mình mới có 100 cái thôi. Không vội, từ từ rồi sẽ có. Nếu cảm thấy thu hoạch tốt thì mình sẽ tăng lên từ từ."
Triệu Cần không nói gì thêm, thật ra chiếc này là tàu đánh bắt lưới kéo, công việc chính vẫn là kéo lưới.
Nhưng lúc Triệu Cần mua thuyền mới đã xem qua một hệ thống lưới kéo mà lại cần đến 5000 điểm cống hiến, hoàn toàn không phải thứ mà hắn có thể nghĩ đến. Hiện thực hơn là nên dồn hết số điểm cống hiến kiếm được vào việc mua câu dây đi.
Đương nhiên, nếu nói lưới kéo và câu dây ai bắt được nhiều cá hơn thì chắc chắn là lưới kéo, nhưng nói ai thu được giá trị cao thì lại khó nói.
Lưới kéo ít khi kéo được hàng lớn, nhưng câu dây ít khi có cá nhỏ, đó chính là sự khác biệt hoàn toàn của cả hai.
Bạn cần đăng nhập để bình luận