Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 05: Giá cả cũng không tệ lắm

Chương 05: Giá cả cũng không tệ lắm
Đối với việc Lão Lâm báo giá 16 đồng một cân, Triệu Cần kỳ thực cũng không biết cao thấp. Vào thời điểm này, mấy trạm thu mua khác sẽ không lên tiếng, nếu không chính là kết thù. Hắn nghĩ nghĩ, rút một điếu t·h·u·ố·c đưa cho Lão Lâm, trước giúp hắn châm lửa, rồi tự mình châm một điếu. Lúc này hắn mới ôm vai Lão Lâm nói: "Lâm thúc, chú không thể hố cháu được, con ngêu nuôi còn bán được 20 đồng một cân, con này của cháu là đồ hoang dã chính gốc mà chú lại trả 16 đồng thì thấp quá rồi. Chú xem, cháu đã nhắm đến nhà chú vì cháu biết Lâm thúc làm ăn là thực tế nhất, chú cho cao lên chút đi."
Lão Lâm rít một hơi t·h·u·ố·c, có chút dở k·h·ó·c dở cười. Hai người riêng ai nấy đều biết, nhưng chưa từng có sâu đậm quen biết, không ngờ Triệu Cần lại là người quen thuộc, mở miệng một tiếng 'thúc' khiến ông cũng có chút x·ấ·u hổ. "18 đồng, cao hơn không có đâu. Ta mua lại cũng phải gánh rủi ro, không bán được thì phải ôm hàng."
"Lâm thúc, cháu hỏi chú, dạo này chú có thu được con nào to như này mà lại là ngêu hoang dã không?"
Lão Lâm có chút thật thà lắc đầu, thu được thì có, nhưng nhiều nhất mỗi lần chỉ hai ba cân, chứ nhiều như vậy thì lâu lắm rồi không có gặp. "Lâm thúc à, hàng chất lượng tốt thế này mà chú mang ra chợ hải sản, cháu lo là chú còn chưa vào được thì người ta đã cướp mất rồi. Nếu gặp ông chủ nào thích cái một thì đến lúc giá cả chẳng phải do chú nói bao nhiêu là bấy nhiêu sao. Chú cũng biết hoàn cảnh của cháu mà, trước đây có hơi nông nổi, bây giờ chẳng phải là muốn làm ăn cho đàng hoàng hay sao. Chú nỡ ép giá người như cháu, chú thấy có lương tâm không?"
Lão Lâm bị hắn chọc cười: "Ngươi còn biết mình trước kia nông nổi à. Cái miệng của tiểu t·ử nhà ngươi đúng là có thể làm cho n·gười c·hết sống lại được. Nếu như chỉ cần ngươi muốn làm ăn tử tế, ta lỗ vốn cũng phải mua 23 đồng, được chưa."
"Được, cháu tin Lâm thúc, chú nói bao nhiêu cũng được." Triệu Cần trong lòng cũng nghĩ mức giá này chắc không sai biệt lắm, nên quả quyết nói.
Lão Lâm:... Tiểu t·ử này vắt kiệt cả lợi nhuận của mình mà vẫn nói vậy được.
"A Cần, mấy con trai này là do cháu đào hả?" Triệu Bình cũng nghe người bên cạnh nói, giờ phút này có chút không xác định mà hỏi, trong lòng thầm mắng đám người truyền lời không đáng tin.
"Ca, sao ca lại tới đây?" Triệu Cần ngạc nhiên quay đầu lại, mới p·h·át hiện đại ca cũng tới.
"Anh nghe nói... nghe nói cháu đào được nhiều trai nên qua xem thử."
"Cháu với A Hòa đào từ sáng tới trưa, mới được có chút xíu này thôi."
Mấy người bên cạnh nghe xong thì ai nấy đều trợn mắt, chỉ muốn xông lên đ·á·n·h Triệu Cần một trận. Cái này mà gọi là một chút? Một buổi sáng đào mấy chục cân ngêu vương, đừng nói đến trưa, mà là ba bốn ngày đào được nhiêu đó cũng mừng húm rồi.
Triệu Bình lần này thật sự rất vui, sáng nay anh đã cảm thấy đệ đệ của mình có chút thay đổi, vốn tưởng mình ảo giác thôi, không ngờ bây giờ đã biết tự kiếm tiền rồi. Miệng anh vốn chậm chạp, chỉ biết vừa cười vừa nói tốt, tốt, tốt.
"Lâm thúc, cân đi, không đúng, chờ một chút đã." Triệu Cần nhìn đại ca liền nhớ đến một chuyện, lại từ trong chậu lớn lấy ra mười con to mập bỏ vào trong th·ùng, để Lão Lâm cân số còn lại.
Cái cân ở ngay bên cạnh, Lão Lâm cầm một cái sọt để lên cân, trừ bì xong, liền bỏ trai lên cân. Tổng cộng là 42 cân, được 1092 đồng.
"Lâm thúc, cháu không có tiền lẻ trả lại, hay là tính luôn 1100 đi."
Lão Lâm đang cầm chìa khóa mở rương, nghe vậy thì khựng lại. Thằng nhóc này không có tiền lẻ, chứ ta có mà. Nhưng nghĩ nghĩ, vài đồng lẻ cũng lười đôi co, đếm mười một tờ tiền đưa cho Triệu Cần.
Triệu Cần đếm xong thấy không có vấn đề, vừa lúc thấy bên cạnh có bao t·h·u·ố·c lá, liền rút một điếu, lung lay tay nói: "Lâm thúc, lần sau có hàng tốt cháu lại bán cho chú."
Lão Lâm dở k·h·ó·c dở cười. Tiểu t·ử này đúng là không chịu thua thiệt chút nào, vừa nãy còn châm t·h·u·ố·c cho mình, giờ đã đòi lại.
"Đại ca, cái này của ca lấy từ đâu ra thế?"
Triệu Bình kể về việc anh làm ở bến tàu, còn nói bây giờ cũng đến giờ ăn cơm trưa, anh sẽ về nhà ăn cơm rồi buổi chiều đi làm lại.
Đến quầy bán đồ ăn vặt bên cạnh, Triệu Cần mua hai gói Nhuyễn Hồng Hà, một gói sáu đồng năm. Trả tiền xong, hắn lại nhờ chủ quán cho mình một cái túi tiện lợi.
Hắn cho mười con trai trong th·ùng vào túi rồi đưa cho đại ca: "Cái đồ này ngon lắm, anh cầm về bồi bổ cho các cháu đi."
"Hơn 20 đồng một cân, em giữ lại làm gì, chi bằng g·iết con gà còn hơn. Anh không cần đâu, em giữ lại tự ăn đi."
Ở trạm thu mua, lúc nhìn thấy Triệu Cần giữ lại mấy con, Triệu Bình đã muốn nói rồi, nhưng anh đã nhịn xuống. Chỉ cần đệ đệ biết làm ăn, thì để lại chút cho nó ăn cũng không sao. Bây giờ thấy nó để dành cho mình thì vừa cảm động vừa thấy đau lòng.
"Anh cầm lấy đi! Đúng rồi, tiền thì em chưa t·r·ả được đâu, đợi k·i·ế·m được nhiều một chút, em trả cho anh một thể."
Hai năm nay, hắn thiếu đại ca cũng không ít. Hôm nay mười đồng, ngày mai năm mươi đồng. Đại ca lén nhét cho hắn cũng không ít. Nếu như trước khi chưa bán trai mà có 50 đồng trong người, thế nào hắn cũng sẽ không nỡ lấy ra, nhưng lại không thể không một xu dính túi. Dứt khoát đợi một thời gian k·i·ế·m được tiền, sẽ trả cho đại ca một thể. Bao nhiêu cũng chẳng có sổ sách, đến lúc đó cho bao nhiêu thì cho, dù sao cũng là anh em ruột, cả một đời còn dài.
"Tiền nong có gì ghê gớm, là anh trai nên anh phải làm vậy."
Triệu Cần nhìn đại ca, tay cầm một con trai lên nói: "Anh mang về cho các cháu đi, cái này là phần của người chú như em."
Nghe hắn nói vậy, Triệu Bình nở nụ cười. Lần này anh không từ chối nữa, cầm con trai rồi về nhà.
Thấy đại ca về nhà, Triệu Cần lại quay lại quầy mua đồ ăn vặt, mua hai t·h·ù·n·g mì tôm, hai cái lạp xưởng hun khói. Bây giờ mà làm cơm trưa thì có lẽ không kịp, tạm ăn cái này cho qua bữa.
Trở về phòng, Triệu Cần vội vàng đun nước nấu mì, tranh thủ thời gian lấy tiền ra. Hắn đếm 220 đồng đặt lên bàn.
"A Hòa, sau này ngươi chỉ cần đi biển bắt hải sản cùng ta, thì sẽ được chia hai phần, anh em minh bạch chuyện tiền bạc. Nếu ngươi thấy ít quá thì cứ tự mình làm riêng."
A Hòa nhìn đống tiền trên bàn thì ngẩn người ra, lát sau hắn vội rụt tay lại nói: "Tao không muốn đâu, đi th·e·o mày chơi là tao tự nguyện, còn lấy tiền nữa thì tao còn mặt mũi nào."
Triệu Cần không vui đá hắn một cái, hắn nhanh nhẹn tránh được, còn cười ha ha thích chí.
"Ngồi xuống, nghe tao nói này." A Hòa thấy hắn nghiêm túc liền kéo ghế ngồi xuống đối diện.
"Mày cũng 19 tuổi rồi, bà mày năm nay cũng 60 rồi nhỉ?"
"Bà tao 63 rồi."
"Ừ, 63 rồi, mày nghĩ bà còn có thể làm được mấy năm nữa. Mày thì không có cha mẹ, còn tao thì có Lão t·ử cũng như không. Tao thì còn có anh trai, nhưng anh ấy cũng có gia đình, có vợ có con rồi. Cho nên tao không thể trông chờ vào anh trai được. Bà mày tuổi cũng đã cao thế này rồi, mày định một mực dựa vào bà sao? Mày phải nghĩ cách nuôi bà mày chứ. A Hòa à, đàn ông không có tiền thì chỉ đáng sợ cả đời. Anh em ta đều có tay có chân, cũng đâu có kém cỏi ai, sao người ta phất lên được còn anh em mình thì mãi quẩn quanh cái nghèo khó này? Cho nên từ hôm nay, tao muốn thay đổi cách sống. Để sau này người trong làng nhìn thấy anh em mình phải giơ ngón cái lên, để cho người trong làng phải cúi mặt xuống."
A Hòa tính tình có phần phóng khoáng, nhưng không ngu ngốc. Mấy lời này hắn có thể nghe không vào nhiều, nhưng hiện tại hắn không có ai chơi cùng, chỉ có thể nghe theo Triệu Cần.
"Ca, tao nghe mày."
"Vậy thì mau bỏ tiền vào đi. 20 đồng thì giữ lại tiêu vặt, còn 200 thì đưa bà mày cất, bà chắc chắn sẽ vui lắm."
PS: Tác giả cũng không phải người ở vùng biển, chỉ là thích đề tài về nông thôn dã thú, nên mới muốn viết một quyển. Trong truyện có thể sẽ liên quan đến nhiều loại hải sản, có thể sẽ không khớp với một vùng nào cụ thể. Ở đây xin được nói trước với mọi người. Chỉ cần là hải sản vùng duyên hải có là tôi sẽ viết đến. Cho nên đừng cãi nhau nhé. Nếu có bạn nào thích cùng thể loại, xin hãy thêm truyện vào tủ, tôi sẽ cố gắng ra chương mới, hô hô hô, cố lên!
Bạn cần đăng nhập để bình luận