Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 508: Lại lần nữa thu đất lồng

Chương 508: Lại lần nữa thu đất lồng
Hôm nay thu hoạch con cá đầu tiên là cá chẽm, có con hai cân, khá là ổn. Cá chẽm thật ra không dễ nuôi, nhưng không sao, cứ vớt lên bỏ vào tủ lạnh, Triệu Cần Cương bỏ cá của mình vào khoang thuyền. Bên cạnh Trương Ức Minh cũng bắt được cá, tính cách của hắn trầm ổn, không có vui sướng la hét, vẻ mặt ngược lại có chút nghiêm túc. Con cá cũng không nhỏ, lúc cá lên khỏi mặt nước, hắn liếc nhìn Triệu Cần nói: "Hình như con của ngươi giống y hệt con này."
Triệu Cần thả cần câu xuống lại có động tĩnh, đang tập trung vào đầu cần, nghe vậy vô thức quay đầu nhìn, "Ừ, cũng đúng… Ngọa Tào, không đúng, là cá mú đỏ."
Câu cá đúng là có tân thủ bảo hộ kỳ, con hàng này thế mà lần đầu tiên câu đã trúng cá mú đỏ, mà lại cũng khoảng hai cân, có thể đáng gần ngàn tệ.
"Nhìn giống con của ngươi không này." Lúc cá lên, Trương Ức Minh vẫn cẩn thận liếc nhìn.
Triệu Cần buộc dây thừng vào cần trúc, lúc này mới lại gần giải thích, "Đầu và miệng cá mú đỏ nhỏ hơn so với cá chẽm, mà cá chẽm thân hình dẹp hơn một chút, cá hanh thì tròn hơn..."
"Cá mú đỏ đắt lắm à?" Quê Trương Ức Minh tuy không ven biển, nhưng cũng giáp ranh mấy thành phố duyên hải, ít nhiều vẫn nghe nói qua.
"Ừm, cũng không tệ, cậu câu được thì cứ bán."
"Hay là tối nay nấu ăn đi, ta còn chưa ăn bao giờ." Trương Ức Minh đề nghị.
Triệu Cần thuận tay vỗ vai hắn, đúng là người cùng chung chí hướng, lại có thêm một người cùng chung sở thích, "Không vấn đề, đêm nay ta sẽ biến nó thành món ăn."
"Ngươi nói không vấn đề, nhưng sao nghe buồn nôn vậy?"
"Ha ha ha."
Hai người nói nhảm vài câu, Triệu Cần lại có cá nên kết thúc chủ đề.
Con thứ hai của Triệu Cần là cá đục, một loại cá phổ biến gần biển không đáng tiền, lại nhỏ, ăn cũng không ngon.
Hai người cứ như đang thi đấu, Triệu Cần vừa kéo lên một con thì Trương Ức Minh chắc chắn cũng sẽ có một con.
Đến trưa, Triệu Cần kéo lên hơn chục con, giữa chừng có một tiếng đồng hồ, cá vược lên ổ, cuồng kéo mấy con, đáng tiền nhất là một con cá giò khoảng năm cân. Trương Ức Minh số cá ít hơn, nhưng tính về giá cả chắc chắn cao hơn, bởi vì gã lại kéo lên hai con cá mú đỏ, con lớn nhất được hơn ba cân.
"Cậu câu tiếp đi, để tôi nấu cơm."
Hôm nay thủy triều không lớn, nhưng lúc này nước lên cũng không nhỏ, không có nước chảy thì cá không đớp mồi, nhưng nước chảy lớn quá thì cá cũng không ăn.
Ở trên thuyền mà không có ba món ăn một món canh thì cũng giống hôm qua, lần này dùng một con cá sạo hai cân làm nước dùng.
"Ngươi biết nấu cơm á?" Trương Ức Minh thấy mọi động tác của hắn đều rất thành thạo, rõ ràng không phải lần đầu, rất tò mò, mà nói, ngươi thế mà là tỷ phú hàng tỷ đấy.
"Trên thuyền đều thế cả, hơn nữa cũng chỉ nấu mì thôi mà, làm người thì, mấy kỹ năng sống đơn giản vẫn nên có." Câu nói này làm Trương Ức Minh hơi đỏ mặt, bản thân hắn chỉ biết mỗi ăn.
Canh sôi lên, bỏ mì vào, lần này Triệu Cần còn mang cải thảo, bỏ vào luôn, tuy có chút lãng phí nồi canh cá sạo thượng hạng, nhưng ăn vào cảm giác phong phú hơn.
"Thế nào?" Triệu Cần múc cho Trương Ức Minh một bát lớn, thấy hắn gắp một đũa nếm thì cười hỏi.
"Đây là trình độ quốc yến rồi, ta chưa bao giờ nghĩ mì có thể ngon như vậy."
"Quá lời rồi, chủ yếu vẫn là nguyên liệu tốt." Triệu Cần trong lòng thầm nhủ, làm như cậu từng ăn quốc yến ấy.
Một nồi mì, hai người chia nhau hết veo, Trương Ức Minh cũng rất biết ăn.
"Tiếp tục câu cá?" Trương Ức Minh bỏ bát xuống hỏi.
"Bây giờ nước chảy lớn quá, nghỉ một lát đi." Triệu Cần nói xong, liền nằm lên boong, theo thói quen kéo áo lên để lộ bụng.
"Cái này là có ý gì?"
"Không có gì, thuần túy là thói quen, mùa hè thì không được, nắng quá gắt." Triệu Cần khẽ nhắm mắt trả lời.
Trương Ức Minh nghĩ nghĩ, cũng nằm xuống bên cạnh, kéo áo thun lên.
Triệu Cần có một loại ma lực như vậy, có lẽ chính hắn cũng không nhận ra, đó là chỉ cần ở cùng hắn lâu, người khác rất dễ bị lây nhiễm một vài thói quen và cách nói chuyện của hắn. Cũng như A Thần, trước kia là một cậu nhóc thật thà, bây giờ thì quá là ranh ma, trên thuyền là người thích giỡn nhất.
Nghỉ ngơi một tiếng, Triệu Cần đứng dậy câu cá, còn Trương Ức Minh thì ngủ say như chết.
"A Minh, chúng ta đi thu đất lồng thôi." Khoảng hai tiếng, Triệu Cần đánh thức hắn.
Nổ máy, lái đến gần khu vực nuôi tôm hùm, Triệu Cần bắt đầu thả lỏng và bắt đầu kéo lồng.
"Cậu biết lái thuyền không?"
Trương Ức Minh lắc đầu.
"Vậy cậu biết thu đất lồng không?"
Trương Ức Minh lại lắc đầu.
"Vậy cậu biết ăn cơm không?"
Trương Ức Minh theo bản năng muốn lắc đầu, ngay lập tức trợn trắng mắt, "Ghét bỏ tôi vô dụng thì cứ nói thẳng."
"Đùa thôi, thu đất lồng đơn giản lắm, treo cái lồng lên cần cẩu, hơi dùng sức lồng sẽ lên khỏi mặt nước, lấy lồng vào tháo lưới bắt cá, đổ hải sản ra, rồi kéo cái thứ hai."
Thật ra không có Trương Ức Minh thì Triệu Cần vẫn có thể làm được, nhưng đối phương đi theo ra biển, vẫn nên để nó cũng thử một chút, tự tay thu thì sẽ thích hơn.
Trương Ức Minh cũng không tệ, không như nhiều dân IT khác, đầu óc nhanh tay, khả năng lĩnh ngộ rất tốt.
Không bao lâu, cái lồng đầu tiên đã lên, thấy hải sản bên trong, Trương Ức Minh sợ đến lui mấy bước, "Ngọa tào, sao ngươi không nói ở đây còn bắt được rắn?"
Triệu Cần liếc mắt cười nói: "Hàng ngon đó, lươn biển, con này ba bốn cân, tối nay có thêm một món."
"Đây là con lươn?"
Triệu Cần vẫn không để hắn tự làm, không biết nặng nhẹ lại bị cắn thì phiền, tháo lưới bắt cá, đổ trực tiếp vào một cái túi lưới cạnh đó, buộc túi lưới lại bỏ vào khoang thuyền là xong.
Cái lồng thứ hai bắt đầu lên thì thấy có hai con tôm hùm, cỡ vừa, tầm bảy tám lạng một con.
"Để tôi thu." Trương Ức Minh thấy tôm hùm thì hưng phấn, lại đòi nhận việc.
Triệu Cần nghĩ một chút rồi mở hệ thống, tạm khóa tên này làm công cụ nhân, dù vậy, những cái lồng tiếp theo thu hoạch vẫn rất ít, chỉ toàn cua và ốc tạp, một con tôm hùm cũng không thấy.
"Thôi, vẫn là anh làm đi." Trương Ức Minh hơi nản chí.
Kết quả Triệu Cần vừa nhận thì lại thấy tôm hùm trong lồng, hơn nữa lồng này có đến bảy con, con lớn nhất cũng hơn cân rưỡi.
"Ngọa tào, mấy con tôm này còn biết nhận người."
Triệu Cần cười, xem như hiểu ra hệ thống phân bố giá trị may mắn sẽ ảnh hưởng đến thu hoạch của công cụ nhân, nhưng đối với chủ thể có hệ thống là mình thì không có ảnh hưởng quá lớn.
20 cái lồng, trừ 2 cái trước đó, Trương Ức Minh kéo được 8 cái, 10 cái còn lại đều do Triệu Cần kéo lên, thu hoạch đều rất ổn, ngoài tôm hùm ra còn có một con cá hồng hai cân, cũng xem như bất ngờ.
"A Cần, số này bán được bao nhiêu tiền?" Trương Ức Minh hỏi.
Triệu Cần áng chừng một chút, "Không tính cá chúng ta câu buổi trưa, chỗ này bán được khoảng hai ngàn tệ."
Trương Ức Minh há hốc mồm, không khỏi kinh hô, "Tức là cậu kéo lồng một buổi trưa, kiếm được bằng một tháng lương của người bình thường?"
"Không thể tính như vậy được, còn tiền xăng, nhân công, thuyền hao mòn… thôi được rồi, cậu nói vậy cũng không có gì sai, vì vẫn còn hơn nửa lồng chưa thu đấy thôi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận