Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 780: Ước pháp tam chương

"Triệu Tổng, tòa nhà này của ngài quá hoành tráng, chậc chậc, ngài mới là người hiểu cuộc sống, phí tiền vào thành mua nhà làm gì, biệt thự ven biển của ngài so với biệt thự trong thành tốt hơn nhiều." Quản lý Trần của công ty rượu Đường xuống xe, vào sân đã thấy mở mang tầm mắt, hắn đương nhiên nhìn ra, căn nhà này bỏ ra rất nhiều tiền để xây, nhưng nghĩ người ta mua rượu một lần là ba bốn trăm vạn, cũng không có gì lạ. Lúc này giọng của hắn nửa là từ trong lòng phát ra, đương nhiên cũng có phần xu nịnh.
Triệu Cần rất muốn nói một câu, thật ra mình ở đây cũng có không ít bất động sản, xem tên này tiếp lời thế nào, nhưng nghĩ lại thôi, hà tất làm khó người ta.
"Quản lý Trần, có thể nhờ tài xế giúp dỡ hàng một chút không, yên tâm, phí dỡ hàng tôi sẽ trả thêm."
"Không cần không cần, đây là việc chúng tôi phải làm."
Quản lý Trần tự lái xe con, còn xe tải chở rượu có hai người, Triệu Cần mở cửa tầng hầm, rồi để bọn họ bắt đầu dỡ hàng.
"Anh, em chỉ cần lấy một ít thôi được không?"
"Ừ, không vội, chờ bọn họ dỡ hết rồi cùng nhau kiểm đếm."
"Anh, anh mua nhiều rượu Mao Đài thế làm gì?" Trên thùng đều viết tên rượu, A Hòa đương nhiên thấy rõ.
"Để cất, rượu càng lâu càng ngon, hơn nữa thứ này mỗi năm một giá, mua sớm thì tốt hơn."
A Hòa động tâm, "anh, vậy em cũng mua ít cất được không?"
"Được chứ, nhà em cũng có hầm nhỏ, cứ để vào đó là được."
A Hòa đáp một tiếng, liền kéo quản lý Trần qua một bên nói chuyện.
"A Hòa huynh đệ, cậu định lấy bao nhiêu?"
"Tôi không có nhiều tiền như anh ấy." Trần quản lý thầm cười trong bụng, người có nhiều tiền như thế đúng là không có mấy ai, hễ mua rượu là mất mấy trăm vạn, sống bao nhiêu năm cũng chỉ gặp một người như hắn.
"Tôi cũng không hiểu lắm, cậu cứ lấy loại giống anh cậu ấy lấy, giúp tôi chọn... 100 vạn nhé."
"Bao nhiêu?" Trần quản lý trợn tròn mắt, giọng không khỏi lớn hơn.
A Hòa có chút ngại ngùng gãi đầu, "tôi không có tiền bằng anh ấy, chỉ có thể cất chừng đó thôi, tôi không cần các anh giao hàng, tự tôi đi lấy cũng được."
Hắn nghĩ chắc là hơi ít nên đối phương chê, kỳ thực lúc này trong lòng quản lý Trần đã có hàng vạn con thảo nê mã gào thét mà qua. Trời ạ, rốt cuộc là thế giới này điên rồi, hay là mình điên rồi? Đến khi nào mua rượu đều dùng tiền triệu để tính vậy?
Hồi lâu sau, quản lý Trần nuốt nước bọt, nhìn Triệu Cần đang gõ điện thoại ở đằng xa, rồi thu ánh mắt nhìn A Hòa, nhỏ giọng hỏi: "A Hòa huynh đệ, thật tình cho tôi biết, anh và anh trai anh làm gì vậy?"
"Đánh cá đó mà, bọn tôi là ngư dân."
"Đánh cá lợi nhuận tốt vậy sao?" Trần quản lý lẩm bẩm một câu, rồi hỏi tiếp: "Vậy cả thôn của các cậu đều giỏi vậy hả?"
Ý của hắn là hỏi cả thôn có phải đều giàu có như vậy không, nhưng A Hòa lại hiểu lầm, tưởng hỏi về kỹ thuật đánh cá, "cũng tạm thôi, thôn của tụi tôi sống ven biển mà, nhiều người lớn tuổi còn giỏi hơn tôi, nhưng chắc chắn không bằng anh tôi."
Trần quản lý đã tê cả người, nghe ý A Hòa nói, cả thôn đều là triệu phú à. . .! Má, mình tự nhận là người thành phố, nghĩ dân quê vừa cực vừa ít hiểu biết, thì ra mình mới là ếch ngồi đáy giếng. . . Cái này con mẹ nó không phải thôn, rõ ràng là câu lạc bộ triệu phú. . .!
"Quản lý Trần, vậy có lấy được rượu không?" Thấy hắn hồi lâu không nói gì, A Hòa lại hỏi.
"Lấy được, chắc chắn lấy được, tôi về liền sắp xếp cho cậu."
"Lấy được là tốt rồi, đúng rồi, cho tôi số tài khoản đi, buổi chiều tôi ra ngân hàng chuyển tiền cho anh."
"Có muốn đến công ty chúng tôi xem qua không, tiện thể mở biên lai gì đó." Dù sao cũng là một trăm vạn, Trần quản lý vẫn thấy nên cẩn thận chút.
"Không cần, anh ấy tìm được anh thì chứng tỏ anh ấy tin anh, anh ấy tin anh thì tôi tin anh, anh cứ đưa số tài khoản cho tôi là được."
Trần quản lý bỗng thấy có chút cảm động, một trăm vạn đó. . . Lại có một ngày như vậy, danh dự của mình cũng có giá một trăm vạn.
Liên tục bày tỏ thái độ, khẳng định không tệ, chỉ thiếu điều thề thốt trước mặt nữa thôi.
Một hồi sau dỡ hết hàng, kiểm kê xong, Triệu Cần ký tên, định giữ quản lý Trần ở lại ăn bữa cơm, kết quả người ta nói còn phải về có việc, đành thôi.
Đợi người đi hết, Triệu Cần kiểm tra khóa cửa kho. Lúc thiết kế hầm chứa đồ dưới đất, hắn đã tính để một vài đồ vật quan trọng, cho nên cửa chống trộm là loại đặt riêng, không có thiết bị lớn thì không làm gì được.
Đến giờ ăn cơm trưa cũng còn một lát, Triệu Cần cùng A Hòa nhanh chóng đến chỗ nhà đại ca, kết quả không đi được nữa, bởi vì có người chặn lại.
Lại Bao mặt mày hớn hở, cười đến thành bánh quai chèo, "A Cần, buổi trưa nhất định phải ở lại nhà ăn bữa cơm, chúng ta cùng thôn, anh và ca cậu lại là hàng xóm, à đúng rồi, anh với ca cậu có thể coi là bạn học đấy, không chỉ cùng nhau đi học, còn cùng nhau bỏ học nữa."
Triệu Cần nhếch miệng, đột nhiên nhớ tới cách định nghĩa bạn học của Tiểu Hắc mập mạp: Mua chung cái bằng.
"Anh Bao, trưa nay tôi còn có việc, có gì cứ nói thẳng." Hai bên đều hiểu rõ trong lòng, nhưng Triệu Cần không có khả năng tự mình nói toẹt ra.
Lại Bao như trở mặt, cái mặt đang như bánh quai chèo lập tức biến thành bánh bao, vẻ mặt khổ sở nói: "A Cần, anh thấy đó anh cũng đã lớn tuổi, khổ nỗi chỉ có ba đứa con gái, sau này chúng nó đi lấy chồng, anh và chị dâu của anh cũng chẳng nhờ vả được gì, phải tranh thủ dành dụm ít tiền, nếu không về già phải đi ăn xin. . ."
Triệu Cần trừng mắt, anh đang trêu tôi đó à, có ba con gái còn chưa đủ anh vênh váo, còn muốn gì con trai nữa. . . Mà vẫn chưa đủ tiền hả.
"Anh Bao, đều là người một nhà cả, anh cứ nói thẳng đi, tôi đâu phải thần thánh mà đoán được ý anh."
Vợ Lại Bao cũng liếc mắt nhìn chồng mình, ghét bỏ hắn vô dụng, nói cũng không ra đầu ra đũa, "A Cần, nghe nói thuyền của cậu còn tuyển người? Anh Bao cậu nhanh nhẹn lắm, cậu xem còn cần người không?"
Triệu Cần "a" một tiếng, chưa kịp lên tiếng đã thấy Lâm lão nhị vội vàng chạy tới, chen vào giữa Lại Bao và Triệu Cần, "A Cần, đi đi đi, vào nhà ăn cơm, trời nóng thế này còn đứng ngoài này làm gì."
"Lâm mù lòa, tôi với A Cần đang nói chuyện, không thấy hả?"
"Có gì mà nói, với cái tầm nhìn hạn hẹp của anh, có mấy con cua mà còn muốn trộm, ai dám dùng anh."
"Ngươi ngươi. . ." Lại Bao có nỗi ô nhục khó gột rửa, chuyện này là nỗi xấu hổ cả đời, Lâm lão nhị thì miệng lưỡi không nương tình, hở miệng là đâm vào chỗ yếu. Nhưng chuyện này hắn lại không có cách nào phản bác, mặt đỏ bừng cả lên, nắm đấm cũng đã nắm lại kêu răng rắc, thấy sắp xảy ra xung đột thì Triệu Cần lên tiếng, "mọi người đừng cãi nhau nữa, chị dâu, vừa loay hoay ở nhà mới có hơi khát, nhà có trà không?"
Hắn hỏi vợ Lại Bao, người này giật mình vội đáp: "Có, có, mau vào nhà ngồi đi."
Triệu Cần đi vào, nhưng trước khi bước vào cửa, hắn còn nói với Lâm lão nhị: "Nhị ca, kêu chị dâu cùng tới đây luôn, tôi nói ý nghĩ của mình."
"Đến nhà hắn?" Giọng Lâm lão nhị mang theo kinh ngạc và khó chịu.
"Anh không muốn thì thôi." Ý trong lời nói của Triệu Cần hình như còn có ẩn ý, Lâm lão nhị đang còn suy nghĩ đã bị vợ kéo vào nhà.
Lại Bao há hốc mồm mấy lần, nhưng cuối cùng cũng không nói ra được câu không cho người ta vào. Hai nhà làm hàng xóm cũng đã được mười năm, đây cũng là lần đầu tiên Lâm lão nhị đến nhà hàng xóm sau chuyện hai nhà trở mặt.
Lại Bao nhiệt tình nhường ghế cho Triệu Cần, còn hai vợ chồng Lâm lão nhị thì không có cái đãi ngộ này, chỉ có thể đứng một bên. Nhận ly trà lạnh, Triệu Cần uống một ngụm cho thấm giọng, trước tiên nhìn Lại Bao, "trên thuyền đúng là vẫn thiếu người, anh Bao à, tôi thích nói thẳng trước, trước kia anh từng phạm lỗi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận