Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 694: Một ít nhiễu người việc nhỏ

Chương 694: Một vài việc nhỏ gây bực mình Sáng sớm, Triệu Cần lái chiếc Tiểu Bảo Mã, chở theo Trần Tuyết cùng nhau về nhà.
"Ngày mai anh xuất phát rồi, em nghĩ đợi anh về rồi mình xem ngày xem giờ chuyện của hai đứa nha, mẹ em nói vẫn phải tìm người xem vận mệnh một chút." Trần Tuyết nhắc tới chuyện hai người đã đăng ký kết hôn.
"Để em nhờ bà nội tìm người xem ngày giờ nhé, chuyện này dù sao bên em cũng nên tích cực một chút." Đối với A Tuyết thì chuyện này không sao cả, nhưng vẫn muốn để nhà họ Trần xem, đừng để người ta cảm thấy anh không quan tâm chuyện trọng đại như vậy.
"Không cần đâu, bên anh xong việc là được rồi, mẹ em chắc chắn cũng sẽ mời người tính." Triệu Cần không nói gì nữa, chỉ cần bày tỏ ý nguyện của mình là được.
"À phải rồi, nói cho anh chuyện này, nhà A Thần có chuyện rồi."
Lời của Trần Tuyết khiến tay Triệu Cần đang nắm vô lăng khựng lại, "Sao vậy?"
Nhà A Thần coi như có quan hệ mật thiết với nhà anh, chưa kể có chị dâu Trần Tuyết làm cầu nối, giờ tình hình này, A Thần bận túi bụi trên thuyền, bố hắn lại giúp anh nuôi "vịt".
"Mẹ A Thần đã về rồi."
Triệu Cần giật mình, nếu anh nhớ không nhầm, trước đây nghe A Thần từng nói, mẹ hắn mất sớm rồi mà...
Thấy vẻ mặt của anh, Trần Tuyết có chút dở khóc dở cười, "Mới đầu em cũng tưởng mẹ anh ấy mất rồi, thực ra là bà ấy bỏ nhà đi, hơn nữa nghe nói còn ở ngay thành phố bên cạnh, đã tái giá."
"Vậy bây giờ quay về làm gì?"
"Sao anh lại nói vậy, ở đó không có con cái sao."
"Vậy lúc trước sao lại đi?" Giọng Triệu Cần có chút nặng, "Trước kia nhà A Thần thế nên bà ta chướng mắt, bây giờ cuộc sống khá hơn một chút, liền quay về nhận thân?"
Trần Tuyết cười nói, "Em nói chuyện này đâu phải để cãi nhau với anh, trong lòng em cũng không thoải mái, nhưng chuyện này chỉ người trong cuộc mới biết, ai giúp người ta quyết định được."
Triệu Cần nghĩ nghĩ rồi cười nói: "Vợ đại nhân nói có lý, à đúng rồi, Triệu tỷ có ý kiến gì không?"
Triệu tỷ là chị dâu của Trần Tuyết, vì cùng họ, nên Triệu Cần cứ gọi thẳng là tỷ, nàng là chị họ của A Thần, chắc chắn biết rõ ràng hơn chút.
"Chị dâu em đương nhiên rất tức giận, nhưng chuyện này chị ấy cũng không tiện lên tiếng, nếu hai người hòa thuận thì không sao, khuyên giải thì người ta oán trách, chưa ở chung mà đổi ý vẫn là bị trách, rồi còn oán hận người khích lệ phía sau nữa, nói chung mặc kệ đưa ra ý kiến gì, cuối cùng cũng chẳng ra gì... không ra người."
"Vậy A Thần sao?" Triệu Cần hỏi điểm mấu chốt, nói cho cùng Triệu tỷ cũng thuộc về người ngoài, vẫn là phải xem ý kiến của A Thần và bố hắn thế nào.
"A Thần luôn nói mẹ hắn mất rồi, nhưng người ở thôn ủy lại hay tới tìm bố của A Thần."
Triệu Cần hừ một tiếng, đám cán bộ thôn này, chuyện đáng ra phải quan tâm thì không, chuyện không nên quản thì lại nhiệt tình. Không đúng, sao lời này anh lại không nên nói nhỉ, bố anh bây giờ cũng là trưởng thôn đấy thôi.
Vốn dĩ đường cũng không xa, hai người vừa nói chuyện đã tới trấn.
Trong trạm thu mua, Trần Đông thấy anh, thì trợn mắt lườm nguýt, "Ôi chao, ai về vậy, chuyện này anh coi kìa, tôi quên chuẩn bị pháo rồi."
"Đông ca, em mang cho anh đồ tốt nè, anh không nói lời tử tế, em sẽ không cho anh đâu."
"Đều người nhà cả, cậu còn khách khí vậy."
Quả nhiên là chó, trở mặt còn nhanh hơn cả lật sách.
Trần phụ nghe thấy tiếng động từ trên lầu đi xuống, thấy anh cười nói: "Sao lần này đi lâu thế?"
"Có chút việc nên chậm trễ ạ."
"Mau vào nhà, A Đông, con đứng ở cửa làm gì vậy?"
Trần Đông đành tránh sang một bên, vào trong quán, Trần Tuyết chủ động rót trà cho ba người, còn Triệu Cần mở thùng hành lý, bắt đầu phân phát quà.
"Bác, đây là nhung hươu hoang bên đó, là đi săn ở núi gì đó bên Canada mang về, bác có thể pha nước uống, dùng kiên trì một thời gian, biết đâu chân sau này không còn tái phát bệnh cũ."
Chân của Trần phụ có bệnh ngầm, thỉnh thoảng lại đau một chút, do trước kia đi biển bị nhiễm lạnh thành bệnh cũ, tây y không có cách nào chữa, đông y cũng chỉ châm cứu xoa bóp cho đỡ.
Trần phụ nhận lấy xem qua, "Sao nhìn nó với miếng sơn dược không khác gì nhau."
Triệu Cần cười ha hả, cái này nếu không phải Kane mang đến, còn nói rõ là nhung hươu, thì ông thấy chắc cũng tưởng là miếng sơn dược.
"Còn của tôi đâu?" Trần Đông hỏi.
"Trong thùng có, tự anh chọn đi." Triệu Cần chỉ vào chiếc thùng lớn của mình.
Trần Đông chọn lấy một cái ví, đương nhiên dù sao cũng là cậu vợ tương lai, Triệu Cần vẫn chia đều cho anh một ít nhung hươu, cái thứ này trong nước hiếm có, ở nước ngoài tuy không nhiều nhưng chắc chắn kiếm được, cứ để người nhà thử xem, nếu thấy ổn, đến lúc đó lại nhờ Kiều Y mua mấy cân gửi về đây là được.
Rất đắt?
Đùa gì vậy, nhãn hiệu "Phổ ngã" kiếm được chút tiền, cũng đủ cho cả nhà coi nhung hươu như cơm ăn.
Nghĩ tới đó, anh đột nhiên cười hắc hắc vui vẻ.
Vừa hay Trần phụ nhắc tới chuyện đăng ký kết hôn, thấy Triệu Cần cười ngốc như vậy, ông cũng không nhịn được cười theo, dù gì cũng là con rể ông tự chọn, xem ra trước mắt, ông cũng khá hài lòng, con người sống thực, trọng tình cảm lại không giả tạo.
Muốn nói những mặt khác không bằng Triệu An Quốc, thì ông ngàn vạn cái không vui, nhưng nói tới giáo dục con cái, thì giờ ông cũng miễn cưỡng không phản bác được, đừng nhìn Triệu gia không có ai nổi trội, nhưng hai anh em một người nhanh nhẹn, một người an phận, vốn là tính cách bù trừ nhau, sống trong gia đình không tranh giành không đoạt, rất khó có được.
"Bác, chuyện này nhất định là do bác với thím quyết định, cháu nghe theo." Về chuyện đăng ký kết hôn, anh lập tức tỏ thái độ.
"Buổi trưa ở nhà ăn cơm không?" Vợ của Trần Đông dò hỏi một câu.
Nàng nhận được son, nước hoa cùng khăn lụa, hiện giờ đang rất vui.
"Tỷ, buổi trưa không được rồi, em phải về thôn, buổi tối em qua đây."
Nói xong, anh cũng không ngồi lâu, đứng dậy vội đi.
Trần Đông tiễn anh ra cửa, nhìn trời, "Mai gió yên, cậu đi cùng tàu luôn hả?"
"Ừm, đăng ký kết hôn cũng không gấp, sáng mai em xem có thể ra xưởng đóng tàu lái chiếc thuyền mới kia về không đã."
"Nước Mỹ rốt cuộc như thế nào?" Trần Đông đã sớm muốn hỏi, bây giờ có hai người nên vội vàng hỏi.
"Sang năm tầm tháng tư em chắc chắn phải đi một chuyến, Đông ca, đến lúc đó anh không bận, hai anh em mình cùng nhau, coi như là mở mang kiến thức, em bên đó đang làm ăn buôn bán nhỏ."
"Ối chao, cậu làm ăn được tới tận nước Mỹ rồi..."
Triệu Cần cười, rồi cáo từ.
Không về nhà được, phải tới công xưởng xem thử, rồi liền thấy đôi mắt nhỏ giận dỗi mà mang theo chút u oán của Đại Ngọc.
"Anh còn dám vác mặt tới à?"
"Anh còn không biết xấu hổ, lừa em tới đây, anh rõ ràng là cùng A Kha ra nước ngoài chơi rồi, phí công em coi hai người là anh em tốt."
"Vậy đừng giận, em mang đồ thú vị cho anh nè, ăn xong có thể khiến anh đêm 'điều khiển' mười cô..."
"Cút."
Cũng vì công việc, Đại Ngọc tức giận thì cũng có thật, nhưng trong lòng vẫn hiểu, trêu ghẹo xong xuôi hai người liền nói chuyện chính sự, Triệu Cần cũng đem chuyện tình hình bên Alaska chia sẻ với Đại Ngọc.
"Cái này với tuyến đường trước đây của anh gần như giống hệt nhau..."
"Không sai, nhưng mà chúng ta tạm thời đừng bàn chuyện ra quốc tế, chính thị trường trong nước cũng đang khó khăn." Triệu Cần thở dài.
"Chủ yếu vẫn là ở khâu vận chuyển, muốn mở đường thì cũng không khó, cái này cả em và anh đều biết, nhưng làm sao để vận chuyển đồ tươi sống đi ra, mới là trở ngại lớn trên con đường phát triển của chúng ta."
Chuyện như vậy tạm thời cả hai đều chưa nghĩ ra biện pháp hay, muốn nói phát triển chuỗi dây chuyền lạnh của mình, thật sự thì công xưởng hiện tại cũng không đủ khả năng đó.
"Cứ từng bước mà tiến thôi, việc thu mua hàng hóa thế nào rồi?"
"Em và Triệu thúc còn cả Trần thúc đều nói chuyện rồi, Trần thúc đã đồng ý làm cố vấn chất lượng, khoảng tháng mười, em dự định bắt đầu thu mua, đóng gói thì có thể làm song song, còn về việc mở rộng thị trường thì trông chờ ở anh thôi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận