Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 618: Đến thung lũng Silicon

Chương 618: Đến thung lũng Silicon
"Ước Khắc, tiện thể hỏi một chút nghề nghiệp của ngươi là gì?" Triệu Cần trở về phòng thu dọn một lát, rồi lại xuống lầu, lên xe của Ước Khắc.
"Đương nhiên, trước đây ta làm ở Phố Wall, bây giờ làm việc cho anh Minh Dư."
Không hề nói rõ nghề nghiệp, nhưng những ý cần diễn đạt đều đã rõ, Triệu Cần cũng hiểu, trách sao gã này thích chiếm lợi nhỏ, người từ Phố Wall ra thì mấy ai là người tốt.
"Triệu, cậu muốn đi đâu chơi?"
"Đi đâu cũng được, nơi này hình như rất gần Hollywood thì phải?"
"OK, vậy dẫn cậu đến đại lộ Ngôi Sao xem, sau đó có thể đến trường quay phim Vòng Quanh Thế Giới, buổi chiều chúng ta có thể đi thăm đồi Beverly."
Cái tên này rất quen, dĩ nhiên không phải quen với ngọn đồi này, mà là quen với khu biệt thự đồi Beverly, cũng giống như khu biệt thự lưng chừng núi ở cảng thành, xem như căn cứ của các đại gia thật sự.
"Biệt thự đồi Beverly bao nhiêu tiền một căn?"
"Triệu, câu hỏi này tôi không thể trả lời, vì mỗi căn bất động sản ở đây giá đều khác nhau."
"Giá trung bình thì sao, dù gì cậu cũng làm tài chính Ước Khắc, làm người phải biết linh hoạt, đừng cứng nhắc thế."
"Cậu nói đúng, đúng là cứng nhắc thật, đôi khi tôi còn ghét chính mình, tại sao lại chân thành như vậy, Triệu, chắc cậu cũng biết, ở Phố Wall, sự chân thành không thể giúp ta no bụng. Sở dĩ tôi không trở thành người quản lý quỹ đầu tư hàng đầu, chính là vì chôn giấu cái sự thiện lương trong lòng, a, trời ạ, tôi..."
Triệu Cần nhìn thẳng vào mặt hắn, người Mỹ chẳng lẽ không biết đỏ mặt sao?
Gã này tự khen mình ghê quá, cứ cảm giác là đang viết điếu văn cho bản thân mình.
"Ước Khắc, chúng ta đang nói về đồi Beverly."
"Bình thường chắc tầm 1 vạn đô la Mỹ, đương nhiên cũng có căn tốt hơn."
Cũng không đắt quá nhỉ, hơn mười năm nữa, một căn nhà nhỏ xập xệ hơn 40 mét vuông ở Kinh Thành cũng phải 5 triệu tệ rồi.
Mua căn khoảng 400 mét vuông, chẳng phải cũng chỉ 4 triệu đô thôi à, đổi ra hơn 30 triệu tệ, cũng ổn, mình mua được, tự tin lại tăng thêm một bậc.
Thật ra cũng không có gì đẹp, đại lộ Ngôi Sao chỉ là một con đường, trừ mấy dấu tay dấu chân của minh tinh, còn có không ít rạp chiếu phim và nhà hát, thua xa đường Vương Phủ Tỉnh.
Trường quay phim Vòng Quanh Thế Giới thì hơi giống công viên Disney, tất nhiên tham quan kiến trúc sẽ nhiều hơn chút, còn hạng mục trò chơi thì ít hơn.
Ra khỏi trường quay phim Vòng Quanh Thế Giới, đến giờ ăn trưa, "Triệu, BOSS nói, chiêu đãi cậu mỗi ngày tiền ăn không giới hạn, có muốn trải nghiệm thử nhà hàng xoay ở gần đây không?"
Nhìn cái vẻ mặt mong chờ của gã này, thì ai mà không rõ là hắn ta muốn đi chứ.
"Không cần, tùy tiện tìm quán nào đó là được."
Bữa trưa ăn cá hồi nướng, tôm chiên bột, còn có một ít salad, Triệu Cần rất ghét không có món chính, gọi một bát mì sợi, kết quả Ước Khắc bảo đây là món khai vị.
Buổi chiều đến đồi Beverly, thật sự không cảm thấy có gì hay ho để đi dạo, ngược lại là từ miệng của Ước Khắc, toàn là mùi tiền và giọng điệu ao ước nồng đậm.
Ngày thứ hai, Ước Khắc dẫn cậu đến bãi biển Santa Monica, thấy bãi cát vàng óng, nước biển xanh thẳm, Triệu Cần cuối cùng cũng thấy có chút thân thiết.
Dân chài, cũng là một phần tử của sinh vật biển, không thể sống lâu xa biển cả.
"Ước Khắc, ở đây có thể câu cá không?"
"Đương nhiên là có thể, nhưng Triệu, cậu không có giấy phép câu cá, mà còn phải đúng mùa do chính quyền bang quy định, thời gian quy định, loại cá quy định mới được câu."
Triệu Cần cạn lời.
Buổi tối trở về khách sạn, Dư Phạt Kha đã biến mất hai ngày cuối cùng cũng xuất hiện, nói cho cậu là mọi chuyện bên này rất thuận lợi, ngày mai có thể xuất phát đi thung lũng Silicon.
Los Angeles cách thung lũng Silicon gần 600 cây số, Ước Khắc cùng một người nước ngoài khác, mỗi người lái một chiếc xe.
"Vốn định đi máy bay, nhưng bên đó tôi không có căn cứ, đến nơi cũng không có xe dùng, thôi thì lái xe đi vậy." Trên xe, Dư Phạt Kha giải thích cho Triệu Cần một câu.
"Ngồi xe cũng tiện, sáu bảy tiếng là tới."
"Ngày mai ta có việc, chuyện tên miền của ngươi, Ước Khắc sẽ giúp ngươi đàm phán."
Ước Khắc đang lái xe, cười nói thêm, "Được thôi Triệu, mấy ngày tới cậu là ông chủ của tôi."
Sáng sớm xuất phát, giữa trưa dừng lại ăn cơm, phải đến hơn bốn giờ chiều mới đến thung lũng Silicon.
Los Angeles cho Triệu Cần cảm giác mặc dù không có vẻ gì cũ nát, nhưng tổng thể mang hơi hướng cổ điển, dù là từ công trình cơ sở hay kiến trúc.
Mà thung lũng Silicon lại giống một thành phố kiểu mới hơn, không có nhiều kiến trúc cao tầng, cho người ta cảm giác vô cùng bằng phẳng.
Sau khi vào khách sạn, lần này Triệu Cần ở phòng tiêu chuẩn, tuy diện tích phòng nhỏ hơn ở Los Angeles, nhưng xét về tổng thể thì các công trình xây dựng tốt hơn rất nhiều.
Cũng không hề rẻ, ban nãy cậu còn cố ý xem giá ở quầy lễ tân, hơn 400 đô một đêm, hơn 3000 tệ, quá đắt.
Sau bữa tối, Ước Khắc vào phòng của cậu, trong tay còn cầm giấy bút.
"Triệu, với tư cách là người đại diện của cậu sau này, tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện một chút."
"Ngồi đi, uống trà không?"
"Đương nhiên rồi."
Nước sôi vừa đun xong, Triệu Cần lại lôi lá trà mình mang theo từ trong vali ra, rót cho mình và Ước Khắc mỗi người một chén.
Người Mỹ thích cho đường vào trà, nhưng Ước Khắc có vẻ có hiểu biết nhất định về phong tục Trung Quốc, khẽ nhấp một ngụm, cũng không nhíu mày vì vị đắng chát, ngược lại còn khen trà ngon.
"Bách Uy và Lce Jewelry đều rất hứng thú với tên miền Trung của cậu. Bách Uy tôi nghĩ cậu chắc hiểu rõ, dù sao họ đã xâm nhập thị trường Trung Quốc rồi, nghe nói bán cũng không tệ, Lce Jewelry là công ty bán lẻ trang sức lớn nhất nước Mỹ, tôi đã kiểm tra qua, năm ngoái doanh số bán hàng trực tuyến của họ là 29,4 tỷ đô la, lợi nhuận lên tới 4,7 tỷ, hiện tại giá trị thị trường vào khoảng 85 tỷ đô la."
Triệu Cần im lặng lắng nghe, đợi đến khi Ước Khắc nói xong, cậu mới hỏi: "Ước Khắc, cậu cảm thấy hai tên miền này có thể bán được bao nhiêu tiền?"
Ước Khắc nhún vai, "Triệu, tên miền là tài sản vô hình, cũng không có giá thị trường hợp lý, bán được bao nhiêu, chủ yếu phụ thuộc vào việc đối phương có thực sự muốn nó hay không, hiểu không?
Nhưng có những vụ mua bán tên miền trước đó làm căn cứ, tôi thấy tổng cộng 12 triệu đô là hợp lý."
Định giá mỗi tên là 6 triệu, không chênh lệch nhiều so với mình.
Thấy cậu không lên tiếng, Ước Khắc lại nói: "Đương nhiên, mức giá đầu tiên chắc chắn tôi sẽ đưa ra cao hơn chút, Triệu, tôi là người ủy thác của cậu, đàm phán được giá càng cao, tiền thưởng của tôi càng nhiều.
Cho nên lợi ích của đôi bên chúng ta là gắn chặt với nhau. Bây giờ tôi muốn biết, mức giá bắt đầu trong lòng cậu là bao nhiêu?"
"Nếu tên miền bán được, cậu có thể lấy được bao nhiêu tiền thưởng?" Triệu Cần hỏi ngược lại.
"1,5%" Ước Khắc không hề giấu giếm.
Dư Phạt Kha đòi Triệu Cần 5%, nhưng không phải đều chảy vào túi riêng, vì dù sao cũng phải vận hành công ty bên này, mà công ty bên này từ trên xuống dưới đều có cơ chế khích lệ, thỏa thuận được một vụ làm ăn, từ trên xuống dưới đều có tiền thưởng, Dư Phạt Kha không có lý gì mà giúp Triệu Cần, lại phải tự bỏ tiền ra trả thưởng cho nhân viên, làm gì có lý đó.
"Tôi có thể cho cậu thêm 2%."
Nghe đến đây, mắt Ước Khắc sáng lên, "Triệu hào phóng thật, có phải người Trung Quốc nào cũng hào phóng như cậu không? Trời ạ, điều tôi hối tiếc nhất là không sinh ra ở cái đất nước cổ kính xinh đẹp kia..."
"Thôi đi, có tâng bốc ngựa cũng chỉ 2% thôi."
Ước Khắc không có chút gì gọi là ngại ngùng, vẫn cứ khẳng định là những gì mình nói đều là thật lòng.
"Được thôi Triệu, tôi cảm nhận được yêu cầu của cậu chắc sẽ rất cao đây, vậy thì cứ nói ra đi, xem có dọa được tôi một trận không."
Bạn cần đăng nhập để bình luận