Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 544: Hiểu chuyện hệ thống

Chương 544: Hệ thống hiểu chuyện Trong trường hợp như vậy, với đầu óc của Triệu Cần, chưa đến một phút đã có thể nghĩ ra biện pháp. Không có sự chuẩn bị đầy đủ mà đã đi đánh người, chuyện này hắn không làm được.
"Trụ Tử ca, nhớ kỹ bọn chúng như thế nào không?"
Triệu Cần vốn có tâm tư tối tăm, hắn thấy, ba tên thanh niên này chắc chắn sẽ còn gây chuyện, vậy hắn không ngại đánh đòn phủ đầu một chút.
"Yên tâm đi, giao cho ta."
"Được, xài bao nhiêu tiền cứ nói với ta là được."
Trụ Tử không từ chối, cũng không cảm thấy phải tốn kém gì.
Sau khi gỡ cá xong, điện thoại của Trần Đông vẫn liên tục kêu, thương lái thu mua đã đến từ lâu, nhưng chuyện rối loạn vừa rồi khiến anh có chút e dè, nên vẫn đứng bên cạnh quan sát chứ không quay về.
Nghiêm túc mà nói, lần này hàng cũng không tính là nhiều, tính ra khoảng mười tấn, nhưng quan trọng là hàng đáng tiền!
Đợi đến khi cá tráp đỏ dạ được đưa đi hết, bắt đầu gỡ các loại tạp nham như cá Hà Cô, Trần Đông mới vẫy gọi Triệu Cần cùng mình về trạm thu mua.
Tuy hàng không nhiều, nhưng thương lái thu mua đến cũng không ít, một nửa trong số đó đều nhắm đến cá trắng và cá tráp đỏ dạ. Lần này hàng hơi có giá trị, Trần Đông cũng sợ một hai người không lo nổi.
Trần phụ, Trần mẫu, vợ Trần Đông, kể cả Trần Tuyết, cả nhà gần như đều ra quân, đang ở phía sau sân phân loại, hàng càng có giá thì càng phiền phức.
Cá trắng thì còn dễ, hai ba loại là được, nhưng cá tráp đỏ dạ có thể chia ra thành năm sáu loại, mỗi loại một giá.
Trần Đông ở một bên nói giá cả với người ta, Triệu Cần không tham gia, ngồi xổm bên cạnh Trần Tuyết giúp một tay, lát sau Trần Tuyết đứng dậy vào phòng trong, một lát sau lại mang ra một cái ghế băng, "Ngồi mà làm, không sợ chân bị tê à."
Triệu Cần cười cười, ngồi xuống làm tiếp, một vài loại không chắc thì phải cho lên cân để cân thử.
Lão Miêu làm xong thì đến, Triệu Cần bảo bọn họ vào phòng trước ăn cơm, những người này bữa tối còn chưa ăn, giờ đã gần 11 giờ, chắc chắn lại đói rồi.
Tiệm cơm nhanh của Lão Chu, khoảng thời gian này làm ăn rất khuya, trong đêm tầm một giờ mới đóng cửa.
Vốn Triệu Cần không tán thành, cảm thấy quá sức, nhưng thử mở thì Lão Chu và Lão Bành vui mừng khôn xiết, buổi tối kinh doanh tuy chỉ có mấy tiếng, cũng không kém gì ban ngày.
Vì vậy hai người lại tuyển thêm ba nhân viên, chia hai ca, vừa nãy trước khi đến, hắn đã gọi điện thoại cho Lão Chu, bảo ông sắp xếp người mang đồ ăn đến.
Rất nhanh giá cả đã đàm phán xong, Trần Đông gọi Triệu Cần giúp, hai người bắt đầu cân các loại cá bụng thối, cá tráp năm sọc trước.
Không xa đó, cân chìm của công ty lương thực trấn luôn có người trực 24 giờ, mỗi lần dùng, bất kể là ban ngày hay ban đêm, Trần Đông đều cho hai lão già gác cổng.
Mỗi người 100 tệ kèm một gói t·h·u·ố·c lá.
Cho nên bây giờ người ta không chỉ không ghét Trần Đông muốn dùng, mà còn mong hắn ngày nào cũng dùng nữa.
Mọi người cùng tham gia, tiết tấu nhanh hơn không ít, gần ba giờ hơn thì cá đã được chất hết lên xe, cá trắng bị hai người phân, còn cá tráp đỏ dạ thì ba thương lái thu mua lớn góp vốn mua hết.
"A Cần, bọn ta về trước nhé." Lão Miêu nói.
"Chờ tính sổ xong đi."
"Còn không tin ngươi! Bọn ta không đợi."
Triệu Cần buông việc đang làm, đưa bọn họ ra ngoài cửa, "A Tư với A Hữu đợi chút đã, Miêu ca, ta mùng 3 về, mùng 4 buổi chiều qua, tiện nói chút về chuyện hết mùa cá, sẵn tiện tụ tập ăn bữa cơm."
Đưa đám người đi xong, để A Tư và A Hữu hai người ở lại uống trà nghỉ ngơi, Triệu Cần lên lầu cùng Trần Đông tính sổ.
Giá cá bụng thối thì vẫn vậy, khoảng 6 tệ, tuy rẻ nhưng số lượng là nhiều nhất, gần 3 tấn rưỡi.
Giá cá tráp năm sọc là 28 tệ, thấp hơn 2 tệ so với Triệu Cần dự tính, khoảng 4200 cân.
Cá trắng so với năm ngoái có giảm một chút, lúc ấy đấu giá là 135 tệ một cân, hôm nay giá là 128 tệ, hơn 3400 cân.
Giá cá chình cũng rất khá, hai loại kích cỡ, trên hai cân thì 160 tệ một cân, dưới hai cân thì 130 tệ, hai loại gộp lại có hơn 1400 cân.
Bất ngờ nhất đương nhiên là cá tráp đỏ dạ, mấy loại gộp lại có hơn 3600 cân, nhiều hơn cả cá trắng, đây cũng là lý do tại sao lúc dỡ hàng lại gây ra náo động lớn như vậy.
Gần 20 năm nay, chắc trên trấn cũng chưa từng gặp bầy cá tráp đỏ dạ lớn như thế.
Triệu Cần thầm nghĩ, đoán chừng hệ thống cũng biết sắp hết mùa cá, nên cho hắn một vụ bội thu.
Chẳng mấy chốc, Trần Đông đưa tờ kê cho hắn, "Tự cậu tính lại một lần đi."
Triệu Cần cũng không khách sáo, nhận tờ kê và máy tính bắt đầu tính toán, tổng số tiền khớp với số Trần Đông tính, không sai một ly.
Ừm, chuyến này tuy chỉ có ba ngày, nhưng thu hoạch lại rất tốt, tổng cộng là 2,31 triệu tệ.
Nói đến thì có lẽ không bằng những lần trước Triệu Cần thu hoạch, nhưng lần này hắn lại không đi cùng thuyền, hơn nữa tính ra thời gian làm việc cũng chỉ khoảng hai ngày, khá là tốt.
"Đông ca, Miêu ca 6 vạn, người khác 4 vạn, số tiền còn lại ta với anh trai và A Hòa chia theo tỷ lệ, anh giúp em chia rồi đánh sổ sách là được, có tiền mặt không?"
"Muốn bao nhiêu?"
"Cầm 4 vạn đi."
Cầm 4 vạn tệ, hắn xuống lầu chia cho hai anh em A Hữu và A Tư, "Đây là tiền phần trăm của các cậu lần này, nói ra thì phần trăm của các cậu chỉ có 0.5%, nhưng lần này mọi người đều có thưởng, các cậu cũng không thể thiếu, tính từ lúc chính thức lên thuyền, trong vòng ba tháng đều là thử việc."
"A Cần, nhiều quá vậy, bọn em chuyến này chỉ đi theo phụ giúp thôi." A Tư để tiền lên bàn, hắn có chút khó xử.
Muốn thì đương nhiên là muốn, hắn lo lắng Triệu Cần đang thử mình và em trai, lại cảm thấy chỉ ba ngày, mình lại đang học việc, thế này thì cho nhiều quá.
Cho nên hắn thể hiện hai tầng ý, một là mình chỉ phụ giúp, hai là có muốn nhận thì cũng nhiều quá.
"A Tư ca, cầm đi, ai cũng có, sau này các cậu đều phải đi thuyền, đừng từ chối làm gì, về nói với chú La một tiếng, cất tiền cho kỹ."
A Tư và A Hữu khẽ giật mình, lời này là có ý gì?
Thấy Triệu Cần lần nữa cầm tiền nhét vào tay bọn họ, hai người lúc này mới cầm tiền về.
"Hai đứa chưa ngủ à." Triệu Bình cười nói.
"Anh trai, giờ đi không?"
"Đi thôi, để anh lái, em tranh thủ chợp mắt chút."
Triệu Cần chào tạm biệt Trần Đông, Trần Đông còn chúc hai anh em đạt giải nhất nhì gì đó, Triệu Cần chỉ cười trừ chứ không nói gì thêm.

Hai anh em nhà họ La trở về nhà, không tránh khỏi làm Lão La tỉnh giấc.
Bà của A Hòa là người cẩn thận, nhận được điện thoại thuyền về thì gọi đến, biết hai đứa con trai nhà La cũng ở trên thuyền, cũng không cần biết đối phương có thể báo tin hay gọi điện thoại gì không, mà vẫn cố chạy đến nói một tiếng.
Lão La và vợ vẫn luôn ở nhà chờ đợi, cũng không có gì hoảng hốt.
Đến hơn một giờ, vợ Lão La có hơi sốt ruột, liền nghĩ gọi điện thoại hỏi thăm, kết quả bị Lão La ngăn lại, "A Cần còn chưa về, biết thuyền đã cập bến thì không có nguy hiểm gì,
Về càng muộn càng tốt, chứng tỏ phải dỡ hàng càng nhiều, bà hiểu chút chuyện được không?"
Đến khoảng ba giờ rưỡi, vợ Lão La lại thở dài, "Hai đứa này không khiến người ta bớt lo gì hết, cũng không biết báo tin gì về nhà, gọi điện thoại gì đó."
Lão La thấy vợ mình càng lúc càng sốt ruột, bèn sắp xếp: "Không phải bà lão đã đến nói rồi sao, bọn nó lần đầu ra biển chắc chắn không nghĩ được những chuyện này, bà mà ngủ không được thì cứ nhóm bếp nấu cơm đi, hai đứa về thì ăn một miếng rồi ngủ bù."
"Đúng đúng đúng, tôi đi nấu cơm, trên thuyền chắc chắn ăn không ngon ngủ không yên."
Lão La hừ một tiếng, mình quanh năm suốt tháng ra biển, cũng không thấy vợ mình như vậy.
Cơm vừa nấu xong, liền nghe bên ngoài truyền đến tiếng cười nói của hai anh em.
Bạn cần đăng nhập để bình luận