Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 722: Trăm cay nghìn đắng

"Ca, sao ngươi kéo lên được vậy?" A Hòa nhìn vào trong lưới hải sản, không sai, là cá thật này...đâu phải bọt biển."Đừng nói nhiều, nhanh tay lên chút, đem cá phân ra xem thử có những loại cá gì."Triệu Cần mở lưới ra, đập vào mắt là một con cá sú trắng gần 20 cân, còn lại cũng là cá sú trắng, chỉ là nhỏ con hơn.Hắn không có thời gian ngắm, dứt khoát trải lưới ra xong, tiếp tục quăng lưới.Về phần lời A Hữu vừa nói, hắn tự nhiên cũng không để trong lòng, hai người chơi với nhau từ nhỏ, tính tình thằng nhóc đó thế nào, Triệu Cần hiểu rõ.Cũng chỉ là ngoài miệng không kiêng nể gì, người không lười biếng, hơn nữa bản chất rất hiền lành."Ca, có cá mú đen kìa, chà, con này lớn thật đấy.""Anh Cần ơi, có cá pecca nè, một con to ghê.""Anh Cần, chà, con 16 cân này lớn thật đấy.""Ha ha, có cá tam đao."Triệu Cần nghe tiếng reo vui mừng của bọn họ, cũng mỉm cười, lúc này Lão Miêu từ khoang lái đi ra, quát: "Mau phân loại đi, tranh thủ thời gian bỏ vào kho."Lão Miêu khách quan lúc trước nghiêm khắc không ít, điều này là do chính bản thân hắn cố ý thay đổi, vai ác không thể cứ để A Cần làm mãi,Cũng chỉ vừa nãy hắn không nghe thấy A Hữu nói, bằng không A Hữu cũng bị hắn mắng cho một trận.Trong lúc nói chuyện, mẻ lưới thứ hai của Triệu Cần đã được kéo lên, Lão Miêu vội vàng tiến lên hỗ trợ, mẻ lưới này cũng gần giống như mẻ lưới trên, đều tầm bốn năm trăm cân cá,Không cần mở ra, hắn đã thấy rõ một con cá mú đen khoảng 40 cân,Cá mú đen vì bong bóng cá đắt nên con cá càng lớn càng đáng giá, nếu là mấy cân thì giá bình thường, nhưng hơn mười cân giá sẽ cao hơn nhiều,Như con này 40 cân, mỗi cân ít nhất có thể bán được 45 đồng trở lên,Nếu bắt được con phá trăm cân, thì dù bán theo cân hay theo con thì giá cũng rất cao, chắc chắn sẽ có không ít ông chủ tranh nhau mua.Hai thuyền cách nhau rất gần, Triệu Cần vẫn có thể nghe thấy tiếng reo hò vọng lại từ thuyền kia, xem ra cũng bắt được cá lớn.Trong mẻ này, còn có cá lưỡi trâu và cá vẹt.Triệu Cần đang định thu mẻ lưới thứ ba thì sau lưng bỗng nhiên như bị viên đá nhỏ khẽ đập, hắn ngạc nhiên ngẩng đầu, giây sau một giọt nước mưa vừa vặn rơi trúng trán."Miêu ca, trời mưa." Hắn hô lớn.Lão Miêu cũng cảm thấy, nhưng không có vẻ gì lo lắng nói: "A Cần, gió chưa nổi, mưa này vẫn còn cầm cự được, ít nhất trong thời gian ngắn sẽ không lớn."Mặc kệ trời có mưa hay không, tình hình kinh tế của bọn họ đến giờ cũng không thể ngừng được.Một mẻ lưới lại một mẻ lưới ném ra, dù là Triệu Cần cũng thấy mệt mỏi, bây giờ đổi thành A Thần, hắn phụ trách quăng, Triệu Cần và Lão Miêu hỗ trợ kéo."Vừa thả lưới ra liền thu, không thể để lưới chìm quá nhiều, bằng không kéo không nổi." Triệu Cần nhắc nhở."Đã biết, anh Cần." Nói xong, nửa thân người nghiêng sang, hông dùng sức, A Thần quăng lưới ra,lưới xoay tròn trên không trung, dần dần mở ra, đến khi rơi xuống nước thì gần tròn, mẻ lưới này quăng coi như không tệ.Mọi người thay nhau làm, thời gian rất nhanh đã trôi qua hơn hai tiếng, lúc này tất cả đều mệt thở hồng hộc, trên người không có chỗ nào khô ráo, ngoài nước biển thấm vào lưới, còn lại là mồ hôi ướt đẫm.A Hòa nhanh chóng chia cho mỗi người một lon bia, hắn mở lon còn lại rót một hơi hết nửa lon, lúc này mới quay lại tiếp tục chia.Cũng may vùng biển này không có cá con, con nhỏ nhất cũng có một cân, lớn hơn mười cân cũng không ít,Cá lớn thì dễ phân loại, nên mặc dù vẫn luôn kéo lưới, nhưng trên boong thuyền cũng không trữ nhiều cá đánh bắt được."Được bao nhiêu rồi?" Triệu Cần lau mồ hôi trên mặt hỏi."Chúng ta quăng 14 mẻ, ít nhất được 6000 cân cá, chắc A Bình bên kia cũng tương tự." Lão Miêu vừa trải lưới vừa nói.Thấy Lão Miêu sắp xếp xong lưới, ánh mắt Triệu Cần quét về phía mặt biển bao phủ đầy lưới, hơi đau đầu, cảm giác cá không có vẻ giảm bớt à...mẹ nó, cái này còn phải làm đến khi nào đây,"Miêu ca, chỗ kia kìa." Triệu Cần thấy một con cá to đặc biệt, hưng phấn chỉ vào.Lão Miêu đang dồn lực tung lưới, nghe hắn gọi vậy, lập tức thu lực mạnh, suýt chút nữa gãy lưng, chậm trễ một lát liền nhìn về hướng tay hắn chỉ, "Trời ạ, cá gì thế, con này chắc phá trăm cân rồi."Kinh ngạc thốt lên, theo sau là một mẻ lưới, sợ không bao trọn, lần này hắn cố ý đợi lâu một chút,Đợi đến lúc kéo lưới, ba người đều đã tê cả tay, mẻ này nhiều quá, ít nhất cũng bảy tám trăm cân."A Tư, A Hữu, tới hỗ trợ."Hai anh em đang buông tay thả dây vội chạy đến, giúp nhau kéo, đến khi kéo lưới lên thì A Thần lắc lắc cánh tay nói: "Hơi bị mất sức rồi."Lúc này A Hữu cũng không còn tâm trạng ba hoa, hai tay không ngừng nắm chặt rồi lại thả ra, mỗi lần nắm, có thể thấy rõ thân thể run rẩy, rõ ràng đã không còn nhiều sức.Nhưng giờ, căn bản không có khả năng dừng lại, trừ phi bỏ cá trong lưới,Ai mà nỡ?Mẻ lưới ném xuống dưới, chính là mấy chục nghìn tệ, chuyện tốt như vậy, đâu dễ gặp."Sô cô la đâu, A Hòa, ta có mang, để trong tủ lạnh đó, lấy chút ra đây, mọi người bổ sung chút năng lượng."Trời nóng nực, sô cô la dễ bị chảy, nên mua về Triệu Cần bỏ trong tủ lạnh, đem đến thuyền, cũng để cùng bia, nhét trong tủ lạnh nhỏ."Ha ha, là cá dưa gai." Lão Miêu nhìn con cá trăm cân trong lưới, không khỏi mừng rỡ kêu lên.Triệu Cần ngồi xuống vỗ vỗ lên đầu cá, quả nhiên là cá dưa gai, con cá này thực ra có chút giống cá mú đen, nhưng giá bán thực tế có thể đắt hơn cá mú đen.Vây quanh con cá lớn mỗi người trầm trồ khen ngợi một hồi, mỗi người ăn thêm hai miếng sô cô la, cảm thấy đỡ hơn một chút, vừa hay Lão Miêu lại mắc lưới, mọi người lại tiếp tục kéo lưới.Chắc Triệu Bình bên kia cũng không dễ dàng gì...dù người làm nhiều hơn một, nhưng Triệu Cần một người làm cũng không thua gì hai người."Cá sủ vàng kìa, có cá sủ vàng." A Hòa chỉ vào trong nước kích động la lớn, vừa rồi hắn thấy cá toàn bộ nhảy lên mặt nước,Khi mọi người đều nhìn sang thì không còn thấy bóng dáng cá sủ vàng đâu."A Hòa, có phải ngươi nhìn nhầm rồi không?""Sao có thể, màu vàng vàng đó, thân dài, khoảng mấy chục cân, không phải cá sủ vàng thì là cái gì.""Nếu là cá sủ vàng thì ta phát tài rồi.""Tạm thời đừng nghĩ nhiều, dù sao cũng trong lưới, không nhảy ra được, mọi người gắng thêm chút, chúng ta kéo thêm vài mẻ nữa, chắc bàn kéo có thể dùng được."Triệu Cần nói xong, lại một lần nữa tiếp nhận mẻ lưới vừa được Lão Miêu thả, lúc này chắc cũng chỉ có hắn còn làm nổi.Lại là gần hai giờ quần quật, bên Triệu Cần ít nhất lại thu hoạch thêm hơn một vạn cân cá, nghĩ bên anh cả có lẽ được ít hơn, nhưng cũng không ít hơn là bao.Từ lúc bắt đầu tính, giờ đã qua sáu tiếng rưỡi, thời gian đã đến khoảng hai giờ chiều,Cuối cùng bàn kéo cũng lại bắt đầu quay, tay kéo cũng bắt đầu hoạt động, hai bên đồng thời vận hành, lưới cũng nhanh chóng thu hồi,Nhưng kéo được một lát, bàn kéo lại quá tải.Vốn dĩ là chuyện đáng vui, nhưng lúc này lại không có một ai vui nổi, mệt quá... !Đây cũng không phải gần bờ, nếu không có thể thuê thêm người, giờ thì hai thuyền 13 người, kêu trời không thấu, kêu đất không hay."Không được, đợi về còn phải thêm người, cho hai thuyền mỗi thuyền 8 người, mệt quá." Triệu Cần nhìn Lão Miêu nói.Lão Miêu cười khổ một tiếng, nửa đời người đánh cá, tình huống thế này ông cũng mới gặp lần đầu..."Cố gắng thôi, tranh thủ làm xong trước khi trời tối."
PS: Các huynh đệ tỷ muội đoan ngọ an khang, canh tư dâng chương.
Bạn cần đăng nhập để bình luận