Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 950: Đoan Ngọ

Chương 950: Đoan Ngọ xuất viện, Triệu Cần cứ mở miệng không ngậm lại được, tuy rằng sư phụ đã nói trước, sang năm tháng 3 hắn sẽ đón con chào đời, nhưng điều này quá sức huyền ảo, sau khi biết chắc chắn tin này, hắn vẫn cứ vui mừng khôn xiết. Trở về nhà họ Trần, Trần Phụ cũng rất vui, thậm chí đề nghị để Trần Mẫu đến ở nhà trong thôn một thời gian, giúp đỡ chăm sóc Trần Tuyết. Trần Tuyết vội nháy mắt với Triệu Cần, bản thân còn muốn cùng chị dâu phát triển đại kế làm ăn, mẹ mà đi, vậy còn làm ăn gì nữa, Triệu Cần lại rất mong mẹ vợ đến, dù sao một thời gian ngắn nữa hắn còn phải xuất ngoại một thời gian, có người bầu bạn với A Tuyết thì tốt. Thấy hắn không hợp tác, Trần Tuyết tức tối trừng mắt liếc hắn, lúc này mới nhìn về phía Trần Phụ, “Cha, trong nhà còn có Ngô Thẩm mà, chị dâu của A Cần cũng ở đây, mẹ đừng đi.” “Đi hay không thì từ từ tính.” Giữa trưa, Trần Phụ hiếm khi uống thêm hai chén, Trần Đông và Triệu Cần cũng uống đến mặt mày hồng hào, trên lầu, Trần Mẫu thì nắm lấy tay con gái bắt đầu dặn dò, nào là bây giờ là lúc không ổn nhất, mọi động tác phải nhẹ nhàng thôi, còn nữa trong thời gian này không được “chung phòng” gì cả. Trần Tuyết có chút hối hận, lúc sáng đến đây không nên nhận chuyện làm gì. Buổi sáng vừa đến không lâu, mẹ và chị dâu đã nói đến chuyện con cái, còn hỏi hai người có phải đang kế hoạch tránh thai, chưa có ý định có con không, cô nói mình chậm kinh nửa tháng rồi chưa đến, nghe nói còn chưa đi bệnh viện khám, Trần Mẫu lúc này mới sốt ruột, mang cô đi kiểm tra. Từ nhà họ Trần trở về nhà, chẳng bao lâu sau Triệu An Quốc đã vội vã chạy tới, thấy con trai đứng hút thuốc dưới lầu, ông càng hiếu kỳ, “Con không phải bỏ rồi sao?” “Con vui, huống hồ cũng có thai rồi, hút điếu cũng chẳng sao.” “Thật có thai rồi?” Triệu An Quốc nén cười hỏi. Thấy con trai gật đầu, hai tay ông vỗ bốp một cái, liền kêu mấy tiếng tốt, lúc này mới đặt mông ngồi xuống ghế salon, nhận lấy điếu thuốc con trai đưa cho, “Tốt, như vậy con cũng sắp có con rồi.” “Đến lúc đó để con của con ta và con của tiểu thúc hoặc cô cô cùng nhau đi học.” Triệu Cần nói có hơi lộn xộn, nhưng Triệu An Quốc lại nghe hiểu, hình như đang mường tượng đến cái hình ảnh đó, lại lần nữa nhếch miệng cười, cười xong, ông đột nhiên chắp tay trước ngực thành chữ thập, vô cùng thành tâm cầu nguyện, “Cứu khổ cứu nạn đại từ đại bi Quan Thế Âm Bồ tát, xin người thương tình theo tiếng cứu khổ, phù hộ người nhà chúng con luôn bình an...” Vừa lẩm bẩm mấy lần, ông đột nhiên tuyên bố, “Ta muốn ăn chay một tháng.” Triệu Cần ngạc nhiên, ông già này khi nào thì thành ra như vậy? “Vậy rượu ba không uống?” “Cai một tháng đi, sau khi chay giới, ta sẽ đi một chuyến đến miếu Quan Âm, lạy Bồ tát mấy cái.” Triệu An Quốc nói vô cùng nghiêm túc, như đây là một chuyện lớn vậy. “Hay là qua hết Đoan Ngọ rồi ba hãy ăn chay?” “Chuyện này sao có thể mặc cả được.” Vừa nói liền muốn đứng dậy, “Đúng rồi, còn phải bàn với lão thái thái chuyện hôn sự của A Hòa, con là anh trai cũng phải hỏi xem A Hòa còn thiếu gì.” “Dạ biết rồi ba.” “Còn A Tuyết đâu, sao không thấy?” Triệu Cần chỉ lên lầu, “Mệt rồi, đang ngủ trên lầu.” “Ngủ nhiều vào thì tốt.” Triệu An Quốc đi tới cửa, lại nghĩ tới chuyện gì đó, quay đầu lại nghiêm giọng nói, “Con trong thời gian này phải thành thật đó, không được làm A Tuyết bị uất ức.” “Dạ biết rồi ba, là vợ con, nghi ngờ cái gì chính là con của con.” Vừa nãy đã bước ra ngoài Triệu An Quốc đột nhiên lại quay về ngồi xuống, “Sao con biết chắc là con trai, A Cần, việc này không thể nói lung tung, nếu không A Tuyết sẽ chịu áp lực lớn lắm, con trai con gái đều thế cả, con xem Miểu Miểu ngoan thế đấy.” “Không phải con nói là con trai, mà sư phụ đã tính trước rồi, còn đặt tên con cho đứa bé rồi.” Triệu An Quốc trừng lớn mắt, lập tức lại nhếch miệng cười một tiếng, “Lão thần tiên nói, vậy thì chắc chắn là không sai rồi.” Vừa nói vừa đứng dậy, lần này thì thật sự đi rồi. Kết quả không lâu sau, Hạ Vinh lại hấp tấp chạy tới, chắc là được ông già nhờ đến nói lại, cô đi thẳng lên lầu, sau đó mãi đến lúc ăn cơm tối, hai người mới cười nói vui vẻ đi xuống, lúc gần đi, lại dặn Triệu Cần một câu, “Trong khoảng thời gian này không được bắt nạt A Tuyết, không được làm cho nàng giận.” “Dạ biết rồi.” Ngô Thẩm nghe nói Trần Tuyết có thai, cũng bắt đầu truyền thụ kinh nghiệm, cái gì ăn gì thì con thông minh, cái gì không nên ăn những thứ xấu xí, đủ thứ trên trời dưới đất, Đến tối, lại dặn dò Triệu Cần, nhắc nhở hắn trong thời gian này tốt nhất là nên ngủ riêng phòng, sợ hắn đêm ngủ không thật thà lại đè lên bụng của A Tuyết. Triệu Cần cười hề hề ứng phó, lúc này còn đang muốn ôm vợ an ủi cho tốt mà, ngủ riêng phòng, sao có thể. Buổi tối, sau khi rửa mặt xong, Triệu Cần ôm Trần Tuyết, sống hai kiếp người, hắn còn chưa từng đảm nhiệm vai trò người cha, nên lúc này ôm tay cũng không biết đặt ở đâu cho phải, sợ dùng lực quá mạnh lại làm bị thương. Trần Tuyết thấy hắn ngơ ngác như vậy liền cười nói, “Nào có yếu đuối đến vậy chứ.” “Cũng không thể không cẩn thận được, vạn nhất...” Nói đến đây hắn tự nhiên liền “hứ” mấy tiếng, sau đó hôn lên môi vợ, “Cảm ơn em.” Trần Tuyết đột nhiên bị hắn làm cho có chút cảm động, thân thể uốn éo một chút, dán sát vào hắn hơn, động tác này, thành công làm cho bé A Cần đứng thẳng lên, cô cũng cảm nhận được, đưa tay ra nắm lấy, “Đây là cái gì thế?” “Quân tử giấu kín của mình, đợi đến lúc thì... thôi, hiện tại không được đụng.” Trần Tuyết tay càng hoạt động tích cực hơn, “Thương thật, sợ là phải làm hòa thượng mấy tháng rồi, nếu không anh học A Hòa, đi vào thành phố tìm, a đúng rồi, hình như con nhỏ Doãn Na vẫn còn ở thành phố, còn có Dung Dung nữa...” “Em nói lung tung gì thế, sao em biết chuyện Dung Dung?” Triệu Cần ngạc nhiên, hắn nhớ kỹ chuyện này mình chưa nói với Trần Tuyết. “Anh nhờ em nhắn tin cho cô ấy mà anh quên rồi à, nói đến, đàn ông mấy người chẳng phải thứ tốt, anh trai em cũng vậy.” “Anh không có.” Trần Tuyết nghĩ nghĩ rồi gật đầu, nghiêng người hôn lên môi của hắn, “Thật ra chị dâu em đã biết hết rồi, cũng may anh trai em sớm hồi tâm.” “Thôi được rồi, ngủ đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa, anh đây thôi, em mãi mãi có thể yên tâm.” Trần Tuyết dường như cố ý, không chỉ không cho hắn ngủ, động tác trên tay lại càng tăng lên, khóe miệng còn mang theo nụ cười như có như không. “Đừng nghịch nữa, nháo nữa anh sẽ dùng gia pháp đấy.” Trần Tuyết đột nhiên nằm dài xuống giường, hơi nhấc mông lên, “Nào, đánh đi.” Triệu Cần giơ tay lên cao, chỉ là lúc hạ xuống thì hoàn toàn không còn sức, bàn tay chụp xuống thì biến thành xoa nắn, chẳng bao lâu sau, hơi thở của Trần Tuyết cũng trở nên nặng nhọc hơn. “Thật ra trừ chỗ đó ra, vẫn còn rất nhiều chỗ có thể lợi dụng mà.” Triệu Cần nhìn Trần Tuyết nằm bò ra kia, trước ngực lộ ra trắng lóa như tuyết, khẽ lẩm bẩm một tiếng. Trần Tuyết đáp lại hắn một cái mị nhãn, rồi chậm rãi ngồi dậy... Hôm sau trời vừa sáng chính là Đoan Ngọ, người nhà tập trung lại một chỗ, Triệu An Quốc lúc đến còn mang theo Nhan Vĩ nữa, sau đó hai bà bầu, liền bắt đầu chia sẻ kinh nghiệm mang thai cho nhau, chủ yếu là Nhan Vĩ nói, Trần Tuyết phụ trách nghe, dù sao cô mới là lần đầu, không có tí kinh nghiệm nào. Triệu Bình và Triệu An Quốc thì phụ trách trông bé A Minh, Hạ Vinh thì vào bếp, giúp Ngô Thẩm bận bịu, còn Triệu Cần thì bị Miểu Miểu chiếm mất rồi, nhất định phải ở trong phòng khách chơi trò trốn tìm, nha đầu mỗi lần đều là cắm đầu không để ý đến đít, bị tìm thấy thì cười khanh khách, chơi đùa rất vui. “A Cần, hai ngày nữa A Hòa kết hôn rồi, con nói ba mừng bao nhiêu thì hợp lý?” Triệu Bình ngậm điếu thuốc hỏi, anh ta đưa con cho ông già ôm, lúc này mới rảnh tay hút thuốc. “Cũng tùy vào cái tâm thôi, ba mừng hai ngàn là được rồi, tình cảm của con không nằm ở số tiền mừng đâu.” “Còn con thì sao?” Triệu Cần lắc đầu, “Con không có ý định mừng tiền, đến lúc đó tiền rượu tiệc, cả rượu nữa, đều tính cho con đi, A Hòa đi cùng con một thời gian dài như vậy, người khác chỉ nghĩ con đang mang nó đi làm giàu thôi, rất ít người thấy được nó đã giúp con bao nhiêu.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận