Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 390: Kim Ba La

Mấy người đều rất nghe lời, thấy Lão Miêu khẩn trương như vậy, cũng đều lùi về phía trên cầu thang. Nơi này lại lên hai bậc chính là khoang hầm, theo lời Lão Miêu, nếu tình huống không ổn, mọi người liền toàn bộ rút vào trong khoang hầm tránh né.
"Miêu ca, rốt cuộc là cái gì?"
"Ngươi nhìn cái xúc tu kia không nhận ra à?" Lão Miêu hỏi lại.
"Giống như là bạch tuộc, ta nói, ngươi đừng bảo là có con bạch tuộc lớn vậy chứ?" Triệu Cần kinh hô, hắn không phải không nhận ra, mà là không dám nghĩ theo hướng đó.
Chỉ một cái xúc tu vừa mới nhô ra sợ chừng đã mấy chục cân, nếu là bạch tuộc thì nên nặng bao nhiêu?
Lão Miêu lắc đầu, "Con mực khổng lồ, ta cũng mới năm nay trên thuyền nghe một lão chủ nói, là người Nhật Bản bên kia bắt được."
"Vậy nói là mực, vậy thì cũng có gì đáng sợ." Hạ Anh Kiệt không hiểu.
"Cái xúc tu kia có thể trực tiếp vặn gãy cổ ngươi đó, mà trên xúc tu của nó không phải giác hút nhỏ, mà là từng cái móc nhỏ, như vậy sẽ dễ bắt con mồi hơn. Trong quá trình quấn lấy, cái móc nhỏ có thể móc trực tiếp vào da người. Nếu không cẩn thận bị xúc tu của nó đụng vào, ngươi đừng hòng thoát được. Như vậy còn chưa nguy hiểm sao?" Lão Miêu nói xong còn liếc Hạ Anh Kiệt.
Hạ Anh Kiệt chỉ có thể cười gượng.
Cái gọi là con mực khổng lồ, cũng gọi mực đại vương, kẻ thống trị loài mực, có hình dạng tương tự với mực hỏa tiễn bình thường, thân hình thon dài.
Nhưng kích thước thì một trời một vực, mực khổng lồ chỉ riêng phần thân cũng có thể dài đến 6 mét, thêm xúc tu vào thì dài nhất có thể đạt tới 20 mét, trọng lượng càng có thể lên tới con số đáng kinh ngạc là một tấn.
Đừng nói là xúc tu quấn người vào không cách nào trốn, chính là không quấn mà quật vào người như roi, cũng không phải người bình thường chịu nổi.
Đây cũng là lý do vì sao khi nhìn thấy xúc tu, Lão Miêu lại khẩn trương như vậy.
"Sao lại bắt phải cái thứ này vậy trời." Triệu Bình giờ phút này cũng đứng ở cửa hầm, nghe Lão Miêu nói xong cũng có chút bực mình mắng một câu.
Triệu Cần trên mặt hơi nóng, coi như vẫn là do hắn kiên trì làm ở vùng biển này. Chuyến này đúng là chơi vui, trước đó bắt toàn là tôm tép, giờ đột nhiên có con lớn lại bởi vì quá lớn mà khiến mấy người đều bó tay hết cách.
"Miêu ca, con này rời nước bao lâu thì chết?"
"Không rõ."
Nghe câu trả lời này, mấy người lại càng chán nản, nếu như con này rời nước có thể sống hai ba ngày, chẳng khác nào nói bọn họ phải theo nó chịu khổ hai ba ngày.
Đương nhiên, loại quái vật khổng lồ này không thể mất nước lâu như vậy, giống như con người vậy, người mập lại càng không chịu được đói khát, vì thân thể quá lớn nên tiêu hao càng nhanh.
"Thế này đi, ta với Miêu ca ở đây trông, toàn bộ các ngươi vào khoang nghỉ ngơi."
"A Cần, ngươi đi lái thuyền đi, ta ở đây." Triệu Bình không muốn để em trai mình ở nơi nguy hiểm.
"Đại ca, ban đêm em lái thuyền không bằng anh, anh xem tìm đảo mà đi, dù sao đêm không có làm việc thì lúc đó đậu thuyền lại, em với nó đấu, có bản lĩnh nó cứ ở trong đó sinh con."
Nghe hắn nói vậy, Triệu Bình cũng không tiện từ chối nữa.
"A Cần ca, em ở lại với anh."
"Tôi cũng ở lại."
An ủi được Triệu Bình rồi, kết quả mấy người khác lại không cam tâm, cũng dễ hiểu thôi, đều là thanh niên đang tuổi hừng hực khí huyết, giờ đi vào khoang nghỉ ngơi cứ cảm thấy không trượng nghĩa chút nào.
"Không có nguy hiểm như vậy đâu, ta với A Cần chỉ ở lại coi thôi, xem nó khi nào chết, chúng ta dễ bề thu dọn cá."
Lão Miêu giải thích một câu, nhưng mấy người vẫn không nhúc nhích.
Thấy vậy, Triệu Cần cười nói: "Được thôi, vậy thì tất cả ở đây vậy."
Lấy thuốc lá ra, cho mỗi người một điếu, chốc lát cả đám đã nhả khói nghi ngút. Triệu Cần vốn không định hút, nhưng nghĩ đến mọi người đều hút, không có đạo lý một mình mình không hút lại xài hai tay khói nên cũng quyết định châm một điếu.
Lão Miêu đem tất cả móc trên thuyền cầm tới, Triệu Cần lại vào thùng đồ nghề mang cả dao rựa tới, ngay cả dao phay cũng không bỏ qua, nhỡ gặp nguy hiểm thì sao.
Chờ khoảng một giờ, thuyền chậm rãi dừng lại, A Thần và A Kiệt chạy đi buộc neo.
Triệu Bình cũng ra khỏi khoang hầm, cùng bọn họ ngồi một chỗ, mắt nhìn chằm chằm vào cái lưới cá đang treo kia.
Mấy người lại bắt đầu mắng con thuyền lớn lúc trước, nếu không phải bọn nó đuổi thì thuyền đã không tới đây, càng không đụng phải cái thứ gì đó gọi mực khổng lồ.
"Miêu ca, cái thứ này có đáng tiền không?" A Sách nhỏ giọng hỏi.
Lão Miêu lắc đầu, "Chưa thấy ai bán bao giờ, ta cũng chưa ăn bao giờ, không biết có vị gì nữa."
"Mẹ nó, nếu đáng tiền thì mọi người chịu khổ cũng đáng, nếu đến bán cũng không được, thì đúng là quá thiệt." Triệu Bình bất bình.
Triệu Cần giờ phút này rất buồn ngủ, cũng không tham gia vào chuyện nói nhảm của mọi người, đã dựa vào một bên ngủ gật.
Dần dần mọi người cũng hết hứng nói chuyện, lần lượt nhắm mắt lại, chỉ còn lại Lão Miêu và Triệu Bình hai người còn đang nhỏ giọng nói chuyện, thỉnh thoảng lại nhìn vào cái lưới cá.
"Ầm, bốp, rầm rầm." Vừa mới bắt đầu hai tiếng động tĩnh rất lớn, đập lên boong thuyền rất vang, đánh thức tất cả mọi người đang ngủ say.
Triệu Cần cũng giật mình tỉnh, lúc này mới phản ứng lại, nhìn về phía boong tàu. Chỉ thấy lưới cá đã rơi xuống hết, giờ đây đống thành một ngọn núi nhỏ màu đỏ, dụi mắt nhìn kỹ, không sai, đúng là màu đỏ. Còn con mực khổng lồ đã bị chôn vùi dưới đống cá, chỉ còn hai ba cái xúc tu thỉnh thoảng còn cuộn mình giãy giụa.
"Đừng vội, xem lại đã, bị đè thế này nó chết nhanh thôi." Lão Miêu vẫn không cho phép người tiến lên.
Cũng may việc này xảy ra vào nửa đêm, nếu vào ban ngày, phơi nắng chừng hơn nửa ngày thì mấy con cá bắt được kia cũng phiền phức.
Lại đợi thêm gần một giờ, Lão Miêu đi lên trước, Triệu Cần định theo sau lại bị hắn quát lại. Lại gần, hắn dùng móc trong tay móc vào xúc tu, có lẽ là đau nên xúc tu vẫn cuộn tròn lại nhưng không còn sức sống như trước nữa, chỉ giật nhẹ rồi bất động.
"Chắc là không nguy hiểm nữa."
Lão Miêu gọi mọi người một tiếng, mọi người cũng đi đến gần, không thể kéo dài thêm được nữa, giờ trời đã tờ mờ sáng rồi. Nếu không nắm chặt thời gian phân loại cá lấy được vào kho, đợi đến khi mặt trời mọc thì cá sẽ hỏng hết.
Trước mắt mọi thứ đều là một màu đỏ, Triệu Bình chỉ liếc qua đã mừng rỡ nói: "Trời ơi, sao toàn là cá này không vậy."
Lão Miêu cũng không giấu được vẻ vui mừng, nói: "Mọi người nhanh phân loại đi, tranh thủ hai tiếng giải quyết xong."
Triệu Cần không rời thuyền, định sẽ chia cá xong, ăn sáng rồi làm tiếp.
Nhìn gần mới thấy, nói là ngọn núi nhỏ màu đỏ cũng không đúng lắm, thân cá lại thiên về màu cam hơn.
Hạ Anh Kiệt có chút bực bội, vì nhìn vẻ mặt mọi người thì có vẻ chỉ có mình hắn không biết gì, huých nhẹ Hạ Thủ Trụ bên cạnh, "Trụ Tử ca, đây là cá gì?"
"Kim Ba La, là cá biển sâu."
Vừa nói vừa chỉ vào một con cá, "Ở giữa có chấm vàng là cá đực, không có đường viền đó là cá cái, cá đực to hơn chút."
Triệu Cần biết cá Kim Ba La, dù sao loài cá này nhan sắc cũng không tệ, giá cả cũng khá, nhưng hắn đúng là lần đầu tiên biết cách phân biệt đực cái như thế, cầm hai con lên so, đúng là như Trụ Tử nói, ừm, lại thêm được một kiến thức mới.
Cái gọi là Kim Ba La, thật ra là tên gọi ở vùng Quảng Đông, dần dần được gọi đến chỗ bọn hắn. Tên khoa học của nó phải gọi là anh lệ cá, còn có tên là tây giao la cá, ban hoa mắt lư. Kim Ba La chỉ là một trong những loại của anh lệ cá, hay có thể nói là một loại màu sắc của nó.
Anh lệ cá có đủ màu sắc, bản thân nó vốn là loài cá cảnh được biết đến, về sau mọi người phát hiện thịt của nó ăn cũng ngon nên dần dần khai thác giá trị thực phẩm.
Bề ngoài và mắt to điêu rất giống nhau, đều có đôi mắt rất lớn, đây cũng là một đặc điểm của cá biển sâu.
Loại cá này nói đúng ra là loài ngoại lai, nơi sản sinh vốn ở Bắc Mỹ, không biết từ khi nào ở duyên hải nước mình cũng có, cũng là một loại cá khá phổ biến trong số cá câu biển sâu.
Kim Ba La, đây là cá cái
Đây là cá đực, màu sắc sặc sỡ hơn một chút
Bạn cần đăng nhập để bình luận