Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 577: Đừng cá kỳ lần đầu ra biển

Chương 577: Đừng cá kỳ lần đầu ra biển
Triệu Cần cũng không hề nói dối, từ lần trước tham gia biển câu tranh tài trở về, gần một tháng hắn đều không có ra biển.
Hắn rất lo lắng, mình sẽ không thích ứng trên biển sinh hoạt, hoặc là nói là ở trên bờ đã nuôi mình thành ra lười. Còn có một nguyên nhân, đó chính là sau này chính là tiết Đoan Ngọ, đại tỷ sẽ trở về, hắn định tìm một cái đảo, nhặt chút ốc xoắn, bào ngư các kiểu, đại tỷ liền thích cái này nhất.
Đương nhiên, đi ra ngoài một chuyến chỉ để nhặt ốc thôi thì quá thiệt. Cho nên hắn mới có cách, đó chính là lại từ hệ thống bên trong mua hai giỏ câu, lúc chạng vạng tối tìm mấy người hỗ trợ, Đại ca, Lão La, bao gồm em trai Lão La, còn có cả Lão Miêu vừa tan làm còn chưa về nhà, giúp cùng nhau làm dây thả câu.
"A Cần, hay là ngày mai để ta đi với ngươi đi." Lão Miêu cảm thấy ông chủ nhà mình, đoán chừng là thật sự rảnh quá hóa rồ, lại đi làm cái trò thừa hơi đi đóng cọc. Nhà mình có thuyền mà, dây thả câu cũng có sẵn, sao không dùng nhà mình? Tìm người khác mượn thuyền thì thôi, lại còn muốn làm sẵn cả bộ.
"Miêu ca, trên thuyền bốn dây câu vẫn là hơi ít, làm thêm hai bộ này, ngày mai ta ra ngoài làm mở hàng, sau đó vẫn là để trên thuyền cho các ngươi dùng."
Nghe hắn nói vậy, Lão Miêu tự nhiên không có ý kiến gì.
Kỳ thực Triệu Cần cũng không biết, trên thuyền căn bản không phải bốn dây thả câu, mà là mười bộ, Lão Miêu mấy người cũng cảm thấy đi một chuyến, chỉ thả bốn bộ thả câu quá ít, nên tự bỏ tiền ra mua thêm sáu bộ. Bất quá mấy lần ra biển về sau, khiến bọn họ cảm thấy khó tin chính là, sáu bộ thả câu vừa mua kia có khi thu hoạch còn không bằng một bộ trong bốn bộ kia, chuyện này thật là thần kỳ. So sánh một chút, cũng không phát hiện dây câu có gì khác biệt, đương nhiên trên biển nói về số phận, cho nên cũng không ai thật đi tìm hiểu nguyên nhân.
Nhiều người sức mạnh lớn, dây cước cùng lưỡi câu rất nhanh làm xong, tiếp theo chỉ cần buộc vào dây chính là được, cái này dễ làm hơn, Đại ca và Lão Miêu hai người nửa giờ đã chuẩn bị xong, còn cột hai đầu phao cho chắc.
Lúc chạng vạng tối, Triệu Cần lại chạy đến chợ thị trấn thu mua, mua mấy cân tôm thẻ trắng, làm mồi câu.
"Ca, ngày mai muốn mang theo gì?"
"Chỉ đi một ngày thôi, không cần A Nãi chuẩn bị làm gì, chúng ta mua hai thùng mì ăn liền mang theo là được."
"Vậy để em đi chuẩn bị." A Hòa nói xong liền định lái xe ra thị trấn, Triệu Cần tức giận nói: "Sao Lão Chu chọc gì đến em rồi à?"
A Hòa xấu hổ cười một tiếng, cất chìa khóa xe vào nhà, chạy ra quầy tạp hóa.
Vì bến tàu đang thi công, nên tiệm tạp hóa làm ăn khá hơn trước kia nhiều lắm, ngay cả quầy mì của Lão Bành, hiện tại cũng được em trai của hắn mở lại, thêm mấy món xào nữa, cũng kiếm được không ít, nghe nói một ngày chỉ riêng tiền bán bia đã bán được tầm mười thùng....
Sáng sớm, Triệu Cần và A Hòa đẩy xe ba gác ra bến tàu trong thôn, lắp đồ đạc, nổ máy chạy ra biển.
"Ca, mình đi đâu?"
"Đi phía đảo Hà Cô, tôm hùm ở trên đảo địa thế quá dốc, không có gì để bắt."
A Hòa như lại nhớ ra chuyện gì, "Hay là mình đi đảo đá vôi đi, tiện thể xem thử tổ yến, cái này cũng gần một năm rồi đấy."
"A Hòa, tổ yến kia trước đây một thời gian anh đã hái rồi, không nói cho em và Đại ca thôi." Chuyện này hắn sẽ không giấu A Hòa.
"À, hái rồi thì thôi." A Hòa cũng không nghĩ ngợi nhiều. Một mặt vì hắn tin tưởng Triệu Cần, một mặt khác, bây giờ không giống ngày xưa, số tiền bán tổ yến hắn hiện tại cũng không để ý lắm.
Hai người chọn trước một chỗ đem hai hàng lưỡi câu thả xuống, đã lâu không làm nên Triệu Cần thấy mình móc mồi có hơi vụng về, A Hòa cũng không khác mấy, hiệu suất năm nay chậm hơn năm ngoái. 100 cái lưỡi câu, hai người luống cuống bận bịu hơn một giờ mới thả hết xuống biển.
"Ca, em thấy anh mang cần câu, hôm nay mình không câu cá à?"
"Không vội, bây giờ cứ đi đảo Hà Cô trước, vừa lúc thủy triều xuống, đợi đến giữa trưa, khi thủy triều lên thì mình lại tìm chỗ câu cá."
Tuy nói hai người hiện tại gia cảnh đều không quan tâm chút thu nhập này, nhưng dù sao cũng là ngư dân, ra biển mà, thì phải thật sự làm việc.
A Hòa lái thuyền, Triệu Cần thì bắt đầu làm bữa sáng.
Rất đơn giản, trong nồi đun nước sôi lên, đập hai quả trứng gà vào, đợi trứng gà gần chín, lại bỏ mì gói và gia vị vào, đậy vung đun một lát là được.
Sau khi ăn xong, thuyền cũng gần đến đảo Hà Cô.
Hôm nay thời tiết tốt, từ xa đã thấy có một chiếc thuyền không sai biệt lắm như thế đang dừng ở bên cạnh.
"Ca, có người cũng đang ra biển."
"Không sao, bọn họ là bọn họ, mình là mình, huống hồ hôm nay chúng ta chủ yếu là gõ bào ngư, nhặt thêm chút ốc đắng là được."
Đảo này phụ cận rất bằng phẳng, bao gồm cả địa hình trên đảo cũng vậy, Triệu Cần và A Hòa vòng ra phía sau, trực tiếp cho thuyền vào mắc cạn ở bãi cát cũng được, dù sao bây giờ là lúc thủy triều xuống, đợi đến khi thủy triều lên thì thuyền tự nhiên có thể ra được.
Mỗi người mang một cái thùng, mang một cái xẻng, còn có một cái gậy gõ bào ngư, hai người nhởn nhơ đi lên đảo.
"Ca, đi chỗ nào?"
"Anh nhớ phía tây hình như là khu đá ngầm, anh vẫn là đi chỗ đó."
Đến nơi, nhìn tình hình trên đá ngầm, "Ca, cũng không tệ, ốc đắng không ít, a, còn có ốc hương nữa, con to quá chừng này, mình có lấy không?"
"Chỉ cần ăn được thì đều nhặt."
Hai người bắt đầu làm việc, Triệu Cần chuyên gõ bào ngư, đây là món đại tỷ thích nhất, gõ chừng hai ba cân rồi tính tiếp.
Gõ xong một tảng đá ngầm, hắn quay một vòng, thấy bên cạnh có một hố nước nhỏ, bên trong ánh lên những thứ màu trắng trắng, tò mò hắn đi đến gần, "A Hòa, vậy mà cũng gặp đồ ngon."
A Hòa lại gần liếc mắt nhìn, cũng kinh ngạc nói: "Còn có cả nghêu huyết nữa."
Cái gọi là nghêu huyết, tên khoa học là bùn thằm, hình dạng cũng giống con sò, nhưng đầy đặn hơn, lại có vài đường rãnh khắc, có dạng răng cưa, màu xám nhạt hoặc trắng. Sở dĩ gọi là nghêu huyết, vì phần thịt bên trong màu đỏ máu.
Món này ở địa phương cũng không hiếm lạ gì, nhưng bình thường đi biển bắt hải sản có thể nhặt được mấy con cũng là chuyện bình thường, đủ ăn một bữa là khó rồi. Nếu như mua thì nghêu nuôi không đắt, mười mấy đồng một cân, nhưng nghêu hoang dã ít nhất cũng phải ba mươi đồng trở lên.
Triệu Cần chưa kịp động tay, A Hòa đã cạn hết vũng nước đọng, từ trong đãi ra chừng bốn năm chục con, chắc phải được hai cân hơn.
"Cũng được đấy, đủ ăn một bữa."
"Tiếp tục làm thôi, em lo nhặt ốc, anh đi gõ bào ngư."
Hai người lại tiếp tục công việc.
Nơi này tháng sáu, nhiệt độ vẫn còn rất cao, may trên biển có gió vẫn mát mẻ. A Hòa cũng học khôn giống Triệu Cần, dù nóng mấy cũng che kín hết người.
Hai tiếng, Triệu Cần cảm thấy bào ngư chắc là đủ rồi, nhận lại chỗ của A Hòa gõ một ít, "Anh đưa ra thuyền thả vào tủ lạnh trước, trời nóng quá nó sẽ hỏng."
"Ca, hay để em đi."
"Thôi, em ở đây tiếp tục tìm ốc."
Đợi đến khi Triệu Cần từ trên thuyền quay lại, phát hiện bên cạnh A Hòa vậy mà lại có thêm ba người, có vẻ đang nói chuyện gì đó, hắn vội vàng đi đến gần.
"Ca, đây là bạn nơi khác đến đây chơi, lúc nãy chúng ta thấy chiếc thuyền kia, chính là do vị đại ca này thuê."
Ba người có lẽ là một nhà, một nam một nữ và một đứa bé. Cả nhà đều không có biện pháp chống nắng gì, người đàn ông tuổi tác chắc tầm hơn ba mươi, giờ phút này cười nói: "Có làm phiền các cậu không?"
Đây là một người có học thức, đó là ấn tượng đầu tiên của Triệu Cần, tướng mạo phi thường nho nhã.
"Không có gì, sao giữa trưa rồi còn chưa về? Bờ biển tia tử ngoại mạnh lắm đấy." Triệu Cần nhìn mặt bé trai phơi đỏ ửng, do dự một chút, vẫn là tháo mũ của mình xuống, chụp lên đầu đứa bé, "Da còn non, phơi chừng hai tiếng là sẽ tróc da đấy."
A Hòa thấy hắn làm vậy, cũng tháo mũ của mình xuống đưa cho người phụ nữ, "Chị nếu không ngại thì đội lên che bớt mặt trời."
Nghêu huyết...
PS: Xin lỗi mọi người, bên tôi năm nay Tết Thanh minh lớn, hôm nay bận bịu cả ngày, ngày mai chắc chắn không có thời gian đăng. Sau đó tôi sẽ cố gắng giữ nhịp. Không phải tôi thích chơi trội mà cũng muốn viết nhiều hơn, trong đầu có đầy kịch bản mà chẳng thể nào tập trung thời gian, lại còn sắp đi làm nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận