Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 1041 kỳ thật ta trải qua đại học

Chương 1041: Kỳ thật ta t·r·ải qua đại học
Đêm đó, ngay tại nhà kh·á·c·h lầu hai trong nhà ăn, bốn người an bài một bàn. Biết Triệu Cần ngày mai còn có việc bận, cho nên mọi người u·ố·n·g r·ư·ợ·u có chút tiết chế. Lý Cương đã sớm thuê cho hai người mỗi người một g·i·a·n phòng, bất quá sau khi ăn xong, mọi người vẫn tụ tập lại ở trong phòng của Triệu Cần. Lý Cương vừa đến liền nằm dài trên ghế salon, “Ta nói, việc ta đi xếp hàng xem lễ thượng cờ đêm nay, có phải hơi qua loa không?”
Thật là, cái tên này ăn no uống say liền không muốn động đậy.
Không ai phản ứng hắn, Loan Ca mang chiếc rương đến mở ra, bên trong là một chiếc hộp xốp, đúng là nhân sâm bọn họ mang tới, “Cân chưa?” Triệu Cần hỏi.
“Chưa cân, lần này đến cái hẻm núi kia đào được mấy cây, phần lớn đều hơn mười năm tuổi, ta và Trương Ca đã chọn trước, hai cây này đều hơn 40 năm, để lại cho ngươi.”
Ý là đây là tặng cho ngươi, không cần phải cân.
Triệu Cần cầm một cây lên xem xét, lại quay đầu cười nhìn hai người, “Ta và anh em phải sòng phẳng, hai cây này ta muốn lấy hết, 100.000 một cây, đừng nói không đáng giá đó, anh em tuy có tiền, nhưng ta cũng phải theo thị trường mà thôi, ha ha.”
Lý Cương đưa tay chỉ vào hắn, cũng cười nói với hai người, “Thấy chưa, càng có tiền lại càng keo kiệt, thằng này hết cứu rồi.”
Hai người không cười, Trương Ca nhả ra một điếu t·h·u·ố·c khoát tay, “A Cần, hẻm núi là của ngươi, ta và Loan Ca cũng k·i·ế·m được không ít, hai cây này không cần nói tiền.”
“Ta nói hai huynh đệ, khách khí với hắn làm gì, các ngươi không nghe hắn nói à, hay lắm, người ta được mời đi diễn thuyết còn có thể k·i·ế·m tiền thù lao, hắn n·g·ư·ợ·c lại hay, diễn thuyết mất đi 20 triệu, đúng là đồ ngốc mà.”
Triệu Cần ngẩn người, lập tức ôm bụng cười ha hả trên ghế salon, “Thằng nhóc c·ứ·n·g đầu, ngươi đúng là tên gia súc, nói chí phải, nói như vậy, hôm nay ta xem như lỗ lớn.”
Loan Ca thở dài, nhìn Trương Ca, “Vậy đi, tiền này không nhận chắc ta cũng không thể rời Kinh Thành.”
“Thế thì đúng rồi, ta cũng không sợ nói cho hai ngươi biết, tại Kinh Thành này, ta cũng xem như có chút máu mặt, đắc t·ộ·i ta thì cũng phải cân nhắc một chút.”
Mọi người lại lần nữa cười lớn.
Đùa giỡn một hồi, Triệu Cần lại nghĩ tới một chuyện khác, “Trương Ca, ngươi bây giờ thu hàng rồi bán ra như thế nào?”
“Đều là mối cũ, hàng năm ta thu về thì họ liền lấy đi.” Trương Ca nói thẳng, chính là một người trung gian, hắn thu mua hàng từ n·ô·ng dân, sau đó trực tiếp bán cho mấy khách hàng cố định. Làm như vậy có cái lợi là đỡ phải lo lắng, hơn nữa gần như không có vấn đề quay vòng vốn, đương nhiên lợi nhuận không gian cũng không lớn.
“Trương Ca, ở Đông Bắc có rất nhiều hoa quả khô, chất lượng cũng rất tốt, nhưng ta cảm thấy t·h·iếu một thương hiệu, ngươi cũng biết Thiên Cần mà, ngươi nghĩ nếu ta mở chi nhánh công ty ở Đông Bắc thì thế nào?”
Trương Ca ngẩn người, lập tức nói ra, “Chắc tốn không ít tiền đó.”
“Trương Ca, trước đây ta từng nghĩ, từ Đông Bắc vận chuyển nguyên vật liệu về Thiên Cần tổng gia công, rồi bán ra các nơi, nhưng làm vậy không khác nào tăng thêm chi phí, cho nên ta cảm thấy xây một cái nhà máy ở chỗ của các ngươi thì rất tốt, Lão ca, có hứng thú đến giúp ta không, hay là dứt khoát góp vốn cùng làm?” Triệu Cần nói xong, ánh mắt nhìn Trương Loan hai người.
Tình cảm là tình cảm, làm ăn là làm ăn, hai người đều không lập tức trả lời, trầm ngâm rất lâu, Trương Ca mở miệng, “A Cần, ý của ngươi là muốn ta phụ trách thu mua…”
“Không, ta hy vọng ngươi có thể chèo lái toàn bộ nhà máy.”
Trương Ca lại rít một hơi t·h·u·ố·c, thấy hắn không nói, Triệu Cần lại nói, “Trương Ca, xưởng này ta dự định đầu tư 50 triệu, giai đoạn đầu chắc chắn lấy thu mua hàng núi làm chủ, về sau p·h·át triển, nhất định sẽ phải tự mình bồi dưỡng nguồn cung, ta sẽ từng bước mà làm, không dám nói kéo theo bao nhiêu kinh tế địa phương, nhưng nói ít cũng giải quyết được mấy trăm vị trí việc làm, về phần k·i·ế·m tiền, Thiên Cần ta không bán hàng giá rẻ, lợi nhuận sẽ được đảm bảo.”
“A Cần, để ta nghĩ lại xem sao, trước khi đi sẽ trả lời cho ngươi được không?”
“Không cần gấp, năm nay cho ta câu trả lời là được.”
Biết ngày mai hắn còn có việc bận, hàn huyên một lúc rồi ai về phòng nấy, còn chuyện đi xếp hàng xem lễ thượng cờ hay không thì cứ nhìn xem tính tình của Lý Cương, chắc là đổi ý rồi.
Trương Loan mỗi người thuê một g·i·a·n phòng, nhưng lúc này Trương Ca trực tiếp theo sau lưng Loan Vinh đi vào g·i·a·n phòng của hắn.
“Thế nào, cảm thấy A Cần không đáng tin à?” Loan Vinh biết ý đồ của hắn, đi trước mở miệng cười.
Trương Ca ngẩn người, lúc này mới kịp phản ứng, “Đúng vậy ha, A Cần là người có thể tin được, chắc chắn sẽ không l·ừ·a ta, ta còn lo cái gì nữa chứ.”
“Ta nói ngươi đó, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, ngươi phải biết, chuyện này làm xong, ngươi ngay cả ở huyện chính phủ cũng là thượng khách, đến lúc đó cũng không chỉ là một tay buôn trục lợi hàng núi nữa, Văn khí một chút thì gọi như nào ấy nhỉ, à đúng rồi, là xí nghiệp gia.”
Trương Ca nghe những lời này thì rất vui vẻ, vỗ đùi một cái, “Vậy bây giờ ta đi tìm A Cần.”
Loan Vinh không ngăn cản, trong lòng có chút đáng tiếc, chút vốn liếng của mình không thể nào so được với bọn họ, đúng là một bước chậm là từng bước chậm theo.
Không bao lâu sau, Trương Ca vội vàng trở lại, “Vinh t·ử, A Cần nói để hai ta cùng phụ trách, hắn tin hai ta, ta làm người đứng đầu, ngươi là người đứng thứ hai, thế nào, có làm không?”
Loan Vinh có chút mộng, “Còn có chuyện của ta nữa?”
“A Cần nói, cả Đông Bắc này chỉ quen hai ta, không tìm ta thì tìm ai, tìm người khác hắn cũng không tin được.”
“Nhưng mà ta không có tiền…”
“Ta bỏ ra một phần cổ phần, ngươi cũng không cần đầu tư, A Cần sẽ có một phần thưởng quản lý, hai ta mỗi người cầm 5%, ha ha, sau này ngươi phải gọi ta Trương Tổng, ta sẽ gọi ngươi Loan Tổng.”
Loan Vinh có chút thấp thỏm, nhưng càng nhiều hơn chính là kinh hỉ, “Đi, uống một trận nữa?”
“Chờ chút, ta gọi thằng nhóc c·ứ·n·g đầu nữa.”
Ngày hôm sau, Triệu Cần rời giường lại lần nữa xuất phát, nhìn xe chạy vào cổng Kinh Đại, cảnh tượng trước mắt nhanh chóng trùng khớp với ký ức sâu xa, xét cho cùng thì việc Kinh Đại khuyên lui hắn không có lỗi lớn, nhưng điều khiến hắn ấm ức là việc xử lý Đại Ngọc và Trương Thành Tể, chuyện của Trương Thành Tể coi như bỏ qua, nhưng lúc đó đã nói, sẽ không liên lụy đến Đại Ngọc.
Lãnh đạo trường học tiếp đón bọn họ, trong đó có một người thấy Triệu Cần thì sững sờ một chút, nhưng rất nhanh đã nở nụ cười, hiển nhiên ông ta chỉ cảm thấy Triệu Cần quen mắt, chứ không nhớ ra là ai. Triệu Cần thì ngược lại nhớ rất rõ ông ta, vì chính người này đã khuyên hắn bỏ học, Tống Chí Nguyên, từng là phó chủ nhiệm khoa của hắn, còn chức vụ hiện tại thì hắn không rõ.
Sau khi nghi thức hoan nghênh kết thúc, giống như hôm qua ở Nhân Đại, trước tiên đưa đến phòng họp nghỉ ngơi, thông báo quá trình diễn thuyết, lần này Triệu Cần được xếp vị trí thứ ba. Chuyện Triệu Cần quyên góp 20 triệu ở Nhân Đại ngày hôm qua, khiến cho lãnh đạo trường Kinh Đại rất phấn khởi, trường đại học cấp trên vốn sẽ có vốn hỗ trợ, nhưng bất kể là ai, cũng sẽ không ngại có thêm nguồn lực tài chính. Nếu có thêm 20 triệu cho lãnh đạo nhà trường phân phối thì uy tín của lãnh đạo cũng sẽ càng cao hơn.
“Đồng chí Tiểu Triệu diễn thuyết hôm qua ở Nhân Đại, ta cũng có nghe qua, nghề nào cũng cần phải chuyên tâm, mỗi vị trí cần cống hiến khác nhau, sinh viên cần học tập ở chỗ của anh còn rất nhiều.”
“Cảm ơn Tống Chủ Nhậm khen ngợi, ta chỉ sợ làm hư học sinh thôi.” Triệu Cần khiêm tốn đáp lại.
Vừa nãy mọi người đều đã giới t·h·iệu sơ qua, nên đối với việc hắn gọi chính xác tên và chức vụ của mình, Tống Chí Minh cũng không có gì ngạc nhiên.
“Ai, người thanh niên ưu tú như cậu, không thể học tập ở trường đại học đúng là một điều đáng tiếc, may mà…”
“Tống Chủ Nhậm, thật ra tôi từng học đại học, hơn nữa…cũng là một trong những trường cao đẳng hàng đầu cả nước.”
“Hả?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận