Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 378: Gặp xui xẻo Triệu Khôn hai huynh đệ (2)

Trên đường chờ đèn đỏ, Triệu Cần từ trong túi móc ra một vạn khối, ném cho Hạ Anh Kiệt.
"Làm gì, phí bịt miệng?" Hạ Anh Kiệt không vui lại nhét tiền vào túi của hắn để ở một bên.
"Nghe ta nói, đáng lẽ mấy ngày trước ngươi cũng nên đi theo ra biển, ta tuy là thân thích, nhưng ta sẽ không cho thêm ngươi một xu. Mấy thuyền kia công đều được chia một vạn, không có lý gì ngươi giúp ta một chút lại không có."
"Thật? Người chèo thuyền đều được chia một vạn, vậy các ngươi chuyến này kiếm được bao nhiêu?"
"Gần hai trăm vạn, tiền cầm đi, coi như là ngươi ra biển, về phần chuyện lần này, ta cũng là huynh đệ, nên tính là ngươi giúp ta." Dứt lời, lại lấy tiền ra ném lên đùi Hạ Anh Kiệt.
Lần này Hạ Anh Kiệt không từ chối nữa, cầm tiền tặc lưỡi hai tiếng, "Đúng là gần núi thì kiếm ăn trên núi, gần biển thì kiếm ăn dưới biển, nhìn các ngươi mà xem, mập ú chảy cả mỡ, một chút là lại có một vạn, còn chúng ta đây, một vạn này đủ ta bận sấp mặt cả nửa năm."
"A Kiệt, lần trước ngươi với đại ca cuối cùng hái được bao nhiêu nấm đỏ với kim tuyến sen?" Triệu Cần không muốn tiếp tục chủ đề trước đó, nên hỏi đến chuyện lên núi săn bắn mùa hè.
"Đừng nói, đúng là khối phúc địa mà, coi như ta với đại ca lên núi săn bắn gặp được quả mập nhất đó, kim tuyến sen hái được hơn 5 cân, hồng cô cũng khoảng hơn 30 cân, bán được gần một vạn, ta với đại ca mỗi người chia hơn bốn nghìn."
Hai người nói chuyện liền đến trên trấn, sau khi đổi xe, không vội về nhà, mà đến siêu thị mua cho Hạ Anh Kiệt một đống đồ dùng hàng ngày.
Phòng ở Triệu Cần trước kia đã thuê tốt ngay trên trấn, cách trạm thu mua của Trần gia khoảng hơn 500 mét, ngay ở phía đông bến tàu của trấn, là khu vực tiện nghi Lão Chu nói trước đó, dự định thuê để mở quán ăn nhanh sau này.
Một tháng 450 đồng, còn có một cái tiểu viện, rất được.
"Cùng ta về nhà ăn bữa cơm nhé?"
"Thôi, ta thu dọn qua loa chỗ này, buổi tối tùy tiện ăn trên trấn là được."
Triệu Cần không nài ép nữa, dặn dò có việc gì thì gọi điện cho hắn, hoặc cũng có thể trực tiếp đến trạm thu mua tìm Trần Đông, lúc này mới lái xe về nhà.
Hắn không biết rằng, hắn vừa đi thì hai anh em Triệu Khôn đã trở lại trên trấn.
"Đại ca, hai ta đi đâu nghỉ ngơi đây?" Nhị Bằng nói xong còn nhăn mặt, hết cách rồi, hắn bị đánh quá tàn nhẫn, giờ mặt sưng vù như đầu heo, vừa nói thì da mặt lại đau.
Triệu Khôn cũng chẳng khá hơn là bao, mặt cũng sưng tương tự, nghe Nhị Bằng hỏi đến cũng thấy khó xử.
Trên trấn tuy nói cách nhà không xa, nhưng hai anh em trước giờ luôn ở bên ngoài, đừng nói trên trấn, trong thôn người quen thật sự cũng chẳng có bao nhiêu.
"Thôi được rồi, chẳng phải có lữ điếm sao?"
"Đại ca, ta không có tiền."
"Ngươi… ngươi mẹ nó mấy năm nay làm ăn không thấy mang được bao nhiêu tiền về nhà, tiền của ngươi đâu?"
"Đại ca, mẹ ta cũng là mẹ của ngươi."
Triệu Khôn bỗng cảm thấy có chút mệt mỏi trong lòng, thằng em này nên đi đánh bắt cá, nên trôi dạt trên biển, biết thế đã không đồng ý với lão cha cho nó theo cùng.
Dù sao trên trấn cũng có một bến tàu không tệ, nên mấy cái dịch vụ như lữ điếm cũng có người kinh doanh, đương nhiên điều kiện không thể tốt lắm được, đều là chỗ cho mấy thủy thủ đi biển xa ở.
30 đồng một đêm, Triệu Khôn đưa 200 đồng, thuê trước 5 ngày.
"Đại ca, ta đói." Chỗ ở vừa xong, Nhị Bằng lại nhao nhao muốn ăn cơm.
Triệu Khôn cũng lười nói nhảm với nó, hai người đến quán mì cạnh nhà ga, mỗi người một tô mì.
"Đại ca, cái này chúng ta đánh nhau khổ sở như thế uổng phí à? Lão bản không nói gì khác sao?"
"Ăn đi ngươi, lão bản nói, thời gian này chúng ta nghỉ ngơi thì tiền lương cũng trả đủ."
"Không còn gì nữa?"
"Ngươi còn muốn cái gì, người ta là lão bản, có phải nhà từ thiện đâu, mau ăn đi, ăn xong rồi ngủ, mẹ nó cả người đau."
Lúc này trời đã nhá nhem tối, hai người ăn mì xong vừa muốn đi, kết quả mấy người ở bàn bên cạnh ngồi xuống,
Trong đó có một tên mặt có vết dao chém trực tiếp ngồi xuống bàn của bọn họ, "Là mày tên Triệu Khôn hả?"
Triệu Khôn bản năng ý thức không tốt, đang định đứng dậy thì có một bàn tay vươn ra sau lưng trực tiếp khoác lên vai hắn, "Đừng hòng chạy mà cũng đừng hô, bọn tao không muốn mạng của mày."
"Vị đại ca này, chúng ta không oán không thù, nếu đói thì tiểu đệ mời một tô mì, tiền thì còn móc ra được."
"Mày không biết tao, dù sao thì cũng nên biết số 11, số 7, số 21 và số 22 chứ."
"Đại ca, anh nói gì vậy, tôi chẳng hiểu gì cả." Triệu Khôn lúc này là thật sự hoảng, đối phương nói bốn cái số chính là bốn người đàn bà hắn bố trí vào trong Táo Đường tử.
"Đến đây, đi theo tao."
"Đại ca, giữa ban ngày ban mặt mấy anh làm vậy là phạm pháp đấy, tôi… Ọe."
Triệu Khôn chưa nói hết câu thì đã bị người ta kéo lên, lập tức một đấm trúng bụng hắn, đau đớn kịch liệt khiến hắn vừa ăn hết mì sợi lại nôn ra hai bãi.
"Muốn bớt chịu tội thì ngoan ngoãn chút đi, nói thật cho mày biết, ở cái trấn này, cho dù giờ mày có hét lên thì mày nghĩ có ai sẽ tới cứu mày sao?"
Nhị Bằng ngồi một bên mặt mày xanh mét như sốt rét, cảm giác bị đánh vào buổi chiều vẫn chưa tan hết, "Mấy vị đại ca, việc này không liên quan đến tôi, tôi…"
"Câm miệng."
"Thật sự không liên quan đến tôi, tôi chỉ là đi ngang qua thôi, tôi không quen hắn." Nhị Bằng nói xong còn chỉ vào Triệu Khôn.
Triệu Khôn vừa sợ vừa tức, hận không thể ra tay đánh cho thằng em của mình một trận.
"Mì cũng ăn xong rồi, bữa này tao mời, đi thôi." Mặt sẹo nói rồi ra hiệu cho mấy người bên cạnh, hai người mỗi người một bên, lôi Triệu Khôn hai anh em đi.
Nhị Bằng còn muốn kêu lên, kết quả lại ăn ngay một đấm mới ngoan ngoãn.
"Lão bản, đây là tiền mì." Mặt sẹo móc một tờ tiền trong túi bỏ lên bàn.
Ông chủ vốn dĩ không ló đầu, ý thức có chuyện không ổn liền trốn vào trong buồng đợi người đi rồi mới đi ra, nhìn thấy tiền trên bàn thì âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mấy năm không mấy KTV, bể tắm, gần như đều có mấy người trông coi, cũng không phải là bọn họ ỷ thế hiếp người, nhưng những nơi này, chắc chắn sẽ có người uống rượu say quậy phá.
Hai người Triệu Khôn bị áp giải đến một tòa nhà lầu, nơi này khá là hẻo lánh, xung quanh không có nhà nào, vừa mới vào đã bị một trận đánh, không chạy nổi mà quỷ khóc sói gào chừng nửa tiếng, hai anh em Triệu Khôn quỳ trên đất, không ngừng dập đầu trước mặt mặt sẹo.
"Nói đi, ông chủ của mày ở đâu?"
Thấy Triệu Khôn do dự, mặt sẹo ra hiệu cho mấy người bên cạnh, kết quả một vòng quyền đấm cước đá lại tiếp tục bắt đầu.
"Tôi nói, tôi nói, cầu xin các anh đừng đánh nữa." Triệu Khôn cũng chỉ cứng đầu được một chút, liền thành thật khai báo.
Mặt sẹo ghi lại địa chỉ, lúc này mới nói với đàn em: "Được rồi, đưa bọn chúng lên lầu, để hai người thoải mái đi."
Lên trên lầu, lại có người lấy ra hai viên dược hoàn nhỏ đưa cho hai người, "Ăn vào."
"Đại ca, cầu các anh tha cho tôi đi, tôi biết sai rồi."
"Yên tâm, đây chỉ là thuốc trợ tính, ăn xong sẽ cho các mày thoải mái."
Hai người muốn không ăn nhưng sợ bị đánh, uống thuốc xong liền bị đưa đến một phòng, trong này còn giam giữ bốn người đàn bà, cũng là người quen, chính là bốn người mà Triệu Khôn đã sắp xếp vào nhà tắm trước đó.
"Bốn người các ngươi, hầu hạ hai vị này cho tốt hai tiếng, nếu bọn chúng dám nghỉ ngơi dù chỉ một phút, đến lúc đó tao sẽ để các ngươi hai ngày không nhàn rỗi."
"Tôi không muốn, bọn họ có bệnh, tôi không muốn, xin các anh tha cho tôi đi." Triệu Khôn lúc này là thật sự sợ, nói xong định xông ra ngoài.
Kết quả bị người ta đẩy ngã ngay trên đất, giây sau liền có người lôi dây thừng ra, trói hình chữ đại trên bàn.
Nhị Bằng thì còn đỡ, giờ dược hiệu giống như bắt đầu phát tác nên thở hổn hển, mặt đỏ bừng, cả người cũng bắt đầu nóng ran.
Bạn cần đăng nhập để bình luận