Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 630: Buổi chiều thời gian

"Trời ạ, đây là cái gì thịt, ta thề, đây là ta nếm qua vị ngon nhất thịt." Cát Ân nếm một miếng thịt kho tàu Mao gia, vẻ mặt gọi là một sự khoa trương. Cũng khó trách, cho dù ở đây có thể ăn trưa, nhưng món thịt kho tàu chuẩn vị này chắc chắn không có, phần lớn đã trải qua cải tiến để hợp khẩu vị địa phương, đa số người địa phương đều có thể ăn quen, nhưng một số ít người vẫn có thể tiếp nhận cảm giác của thịt kho tàu chính tông, hơn nữa giống như Cát Ân và Đề Mẫu, xem nó là mỹ vị vô thượng.
"Triệu, món này là do ngươi làm à? Sao ngươi không mở một nhà hàng ở Dennis, ta nghĩ mỗi ngày đều sẽ có người xếp hàng đến ăn."
"Ha ha, Cát Ân, ngươi bảo một tỷ phú đi làm đầu bếp, đề nghị này không ổn lắm đâu." Qua hai ba ngày tiếp xúc, Đề Mẫu cũng thích hóng chuyện thân phận Dư Phạt Kha, thông qua ông chủ mình anh ta đã hiểu bảy tám phần. Còn về thân phận Triệu Cần, anh ta chủ yếu nghe Tiểu Tằng kể, anh ta mới biết, hóa ra không chỉ Dư Phạt Kha giàu có, Triệu Cần cũng không hề kém cạnh. Cát Ân nghe đến Triệu Cần là tỷ phú cũng giật mình, răng cắn vào cái dĩa đến rung lên bần bật, hắn cũng không để ý, từ sáng sớm biểu hiện của Triệu Cần, khiến hắn có thể khẳng định Triệu Cần là một ngư dân chính hiệu. Ngư dân và tỷ phú, dường như rất khó liên hệ chung một chỗ, chẳng lẽ ngư dân Trung Quốc đều giàu có như vậy sao? Triệu Cần uống xong cà phê trong ly, luôn cảm giác hơi dính, lại đun một bình nước, mở cái túi mang lên thuyền của mình, rồi bắt đầu pha trà.
"Cho ta một ly nữa, vừa vặn giải ngấy." Dư Phạt Kha miệng vẫn đang nhai đồ ăn, nói mập mờ.
"Còn ai muốn không?" Triệu Cần cảm giác mình hỏi thừa, vì kể cả hai người nước ngoài cũng rất hăng hái giơ tay.
Cơm nước xong xuôi, việc rửa hộp cơm tự nhiên là đến tay Tiểu Tằng, Triệu Cần thì đội mũ lên đầu, nằm trên boong thuyền lim dim ngủ, câu cá ngừ vây vàng thì có cái tốt là không cần lúc nào cũng canh chừng, nghe động tĩnh rồi dậy cũng được. Ngủ một giấc đã hơn một tiếng, Dư Phạt Kha hơi thiếu kiên nhẫn thu dây của mình lại, kết quả phát hiện con cá mồi chỉ còn mỗi cái đầu, nhỏ giọng chửi một câu, lại lấy một con cá còn sống xâu vào, vừa định ném xuống biển thì gậy tre của Triệu Cần lại ông ông rung lên.
"Được thôi, lại đỡ tốn công thu dây." Dư Phạt Kha bực bội lẩm bẩm. Tuy nói cùng ở trên một con thuyền, thấy Triệu Cần câu cũng thèm, thỉnh thoảng cũng được chạm vào thể nghiệm một chút, nhưng dù sao không phải cá trong cần câu của mình, độ vui vẻ luôn thiếu một chút.
"Ha ha ha, Triệu lại câu được cá rồi."
"Oa rống, thuyền của ta vậy mà trong một ngày được ba con, ta đã nói thuyền của ta là thuyền may mắn, đám đáng chết không phải bảo thuyền của ta bị nguyền rủa, ta nhất định phải lôi La Bá Đặc đến tận đây nhìn xem, tiện thể chọc tức cái miệng của hắn." Cát Ân tỏ vẻ hưng phấn hơn tất cả mọi người, có thể là hai năm trước toàn không câu được cá, nên không tránh khỏi bị người chế giễu, có người nói hắn kém, có người lại nói thuyền của hắn kém. Con cá này và con thứ hai không khác nhau nhiều, nhưng sức lực còn lớn hơn, nửa tiếng Triệu Cần đã khuất phục được nó.
"Ha ha, chúng ta so trọng lượng để tính điểm, chúng ta chắc chắn đứng nhất rồi, lần trước tên một ngày được ba con, trong đó hai con đều là loại nhỏ, còn chưa được 200 pound." Cát Ân cười lớn nói.
"Cát Ân, trước tiên mang cá vào kho đi, ta có nên về không đây?" Giờ đã hơn ba giờ, về cũng mất hơn hai tiếng nữa. Tuy rằng rất nhiều người đến tận tám chín giờ tối mới về, hoặc là dứt khoát ngủ luôn ở ngoài biển, nhưng dù sao bọn họ khác, cũng không phải kiếm sống bằng thu hoạch này, tâm lý đi du ngoạn là chính, nên không cần quá chịu khổ.
Nghe câu này, động tác của Cát Ân khựng lại rồi ngay lập tức lại thu cá, đợi đến khi cá được đưa vào kho, anh ta mới nói: "Triệu, chúng ta câu thêm một con nữa được không? Đây là thỉnh cầu của ta, nếu có thể câu được, hôm nay tiền thuê thuyền ta giảm 50%, dù bớt chút tiền này đối với ngươi mà nói không là gì, nhưng ta cũng chỉ có thể đưa ra được nhiêu đó." Triệu Cần biết tên này muốn thuyền của mình phá kỷ lục, hắn sớm một chút hay muộn một chút cũng không sao cả, mắt nhìn Dư Phạt Kha. Người sau cười nói: "Vậy thì câu thêm một lát đi, ta tranh thủ câu được." Nghe anh ta đồng ý, Cát Ân cao hứng vô cùng, lập tức còn vẽ dấu thánh lên người, miệng lẩm bẩm.
Triệu Cần gắn mồi cá lại vào lưỡi câu, đang định ném xuống biển thì nghe Dư Phạt Kha lại nói: "A Cần, hay là ta đổi vị trí đi, vị trí này của ta quá chán." Triệu Cần cười to, được thôi, ngươi cho rằng đang đánh mạt chược đấy à. Hắn cũng không quan trọng, đổi thì đổi thôi.
Chờ gần nửa tiếng, Cát Ân lo lắng, sợ hai vị công tử trước mắt cứ nằng nặc đòi về, nghĩ một lúc, lại nóng lòng đi pha cà phê cho mọi người. Lúc này, Đề Mẫu và Tiểu Tằng hai người đều buồn ngủ, nằm bên boong tàu lim dim. Triệu Cần mở hệ thống lên xem, hôm nay giá trị may mắn vẫn còn 19 điểm, đáng lẽ phải được thêm một con nữa, liền giơ tay liếc đồng hồ, gần bốn giờ, không biết con tiếp theo khi nào thì mắc câu, đang nghĩ ngợi thì lại nghe thấy tiếng dây rung lên, lần này không phải cần của hắn, mà là cần của Dư Phạt Kha.
"Ha ha ha, ta được cá rồi, ta đã nói ta không đen đủi đến thế, chỉ là do vị trí không đúng, đổi chỗ khác là được cá ngay." Tốc độ dây ra không tính là nhanh, nhưng ra ngoài 200m rồi vẫn chưa có ý dừng, Triệu Cần nhíu mày, nếu là cá ngừ vây vàng thì hình thể có lẽ không nhỏ. Dư Phạt Kha thúc giục máy kéo điện, kết quả còn chưa đợi máy kéo phát lực, đầu cần câu đột nhiên bật lên. "Ngọa tào, đứt dây rồi." Dư Phạt Kha tức tối. Triệu Cần cũng thấy vừa rồi con cá kia ra sức hơi bất thường, không mạnh mẽ.
"Không cần ủ rũ, xem vừa rồi như vậy có lẽ không phải cá ngừ vây vàng, mà là cá mập xanh, loại đó tuy to, nhưng câu lên không có tác dụng gì, vẫn phải thả thôi." Cát Ân thở dài, mãi mới đợi được một cơ hội, vậy mà lại sổng mất, hắn không phải đang an ủi Dư Phạt Kha, hắn là dân đi biển lâu năm, đương nhiên biết khu vực này không chỉ có cá ngừ vây vàng cắn câu, loại cá to cũng không ít. Mà loại lực vừa rồi, dây ra nhanh như vậy, khác với cá ngừ vây vàng rất lớn, cá ngừ vây vàng bơi rất nhanh, cho nên sau khi cắn câu, nó ra sức cực mạnh, dây ra cực nhanh, kiểu vừa rồi, chắc là cá mập xanh.
"Còn câu nữa không?" Triệu Cần cười nhìn vẻ mặt bực bội của Dư Phạt Kha, người sau thu dây câu về, nhìn chỗ đứt gãy, không vui ném sang một bên, "Không câu nữa, ngày mai tính."
Triệu Cần đang định nói vậy thì thu cần câu, mọi người cùng về, chuyện Cát Ân muốn phá kỷ lục, cũng đâu chỉ câu một ngày là không câu nữa. Thấy hắn đứng lên, lần này Cát Ân cũng không tiếp tục ngăn cản, chỉ trách thuyền mình thực sự không có cái vận khí đó, nghĩ đợi Triệu Cần thu cần câu thì liền lái thuyền về, một giây sau, thanh âm hắn mong chờ lại vang lên lần nữa.
Triệu Cần vừa mới đi đến trước cần câu, còn thu được một vòng dây, lập tức thấy dây ra ào ào điên cuồng, đến độ giật ngược lại, làm hắn có chút trở tay không kịp. "Ha ha ha, là cá ngừ vây vàng, chúng ta sắp phá kỷ lục." Cát Ân cười đến có vài phần điên cuồng.
"Cát Ân, Trung Quốc chúng ta có câu ngạn ngữ, đó là: Không nên cười quá sớm, ý nghĩa chính là..." Nghe Tiểu Tằng giải thích xong ý nghĩa, Cát Ân như bị vịt túm cổ, tiếng nói im bặt, giây sau cẩn thận đi đến trước mặt Triệu Cần, "Triệu, ngươi không cần nhanh như vậy, cẩn thận chút, đoạn dây đó dường như hơi bị mài mòn rồi..."
"Cát Ân, im miệng." Dù nghe không hiểu, nhưng Triệu Cần cũng đại khái hiểu cái tên này đang nói gì, chỉ là một gã đàn ông mà cứ nghĩ linh tinh phiền muốn chết.
"Được thôi, tuân mệnh."
Bạn cần đăng nhập để bình luận