Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 376: Bố cục nở hoa một ngày

Buổi sáng sớm, Triệu Cần cũng không nhịn được mà ra bến tàu ngó nghiêng, sóng biển hôm qua còn lớn hơn. Ngoài khơi xa, bọt nước vỗ vào đê chắn sóng ầm ầm, tạo thành tiếng vang rung trời. Lão La thấy hắn tới liền tiến đến gần, "A Cần, lần trước ngươi có đi đảo nước ngọt không?" "Có đi ngang qua, thuyền lớn, ta chỉ muốn chạy xa một chút. Chú La, chú hẳn là có đi chứ, thu hoạch sao rồi?" "Ta ở bên đó nghỉ hai đêm rồi mới về, tàm tạm, hải sản đều bán cho ông chủ Trần hết bảy tám phần, cũng kiếm được ba bốn vạn." Triệu Cần cười nói: "Chú La, chú đến tuổi này rồi mà vẫn còn thư thái." "Ha ha ha, mấy năm nay cũng chỉ có năm nay là tốt hơn một chút, còn không phải nhờ có cháu. Nghe nói thằng nhóc cháu sắp đính hôn, đến khi kết hôn, chú La ta sẽ mừng một bao lì xì lớn." "Đều là người trong nhà cả, có chút tấm lòng là được, cháu cũng không kiếm ít." "Ta biết, cả thôn này, chỉ có thằng nhóc cháu là kiếm được nhiều nhất. Đi thôi, chú mời cháu ăn sáng nhé?" "Không được, trong nhà cháo đã nấu xong rồi, cháu về trước ạ." Dứt lời liền lững thững đi về nhà. Nhìn theo bóng lưng hắn, lão La cười cười, ngay sau đó quay đầu nhìn ra biển cả, một thoáng tâm trạng tốt lại tan biến, cuối năm mà thời tiết tốt thì tốt biết bao. Triệu Cần về đến nhà, kết quả phát hiện lão Chu với Bành lão Lục thế mà đều ở đây. "Mấy người đến đây làm gì?" "Ta nói A Cần, dù gì thì cái quán cơm đó cũng là sản nghiệp của cậu, cậu không thể để ý một chút sao?" "Có việc gì thì nói nhanh đi, ta đang vội đây." Lão Chu trực tiếp im lặng, còn Bành lão Lục thì cười nói: "A Cần, chỗ quán cơm của ta, phần khung chính đã xong rồi, ta định là nếu không thì năm trước làm luôn?" "Nhanh vậy sao?" "Huynh đệ à, ta dùng khung thép cả đấy, chứ có phải xây gạch đâu." Triệu Cần sờ sờ mặt thấy hơi nóng, quả thực là mình ít để ý tới mảng này. Hắn thầm tính toán một chút, từ giờ đến tết còn chưa đầy 40 ngày. "Năm trước thì chưa khai trương được nhưng phải chuẩn bị kỹ càng mọi thứ, đầu bếp phải đặt trước cho tốt, ít nhất cũng phải ba đến bốn người đầu bếp, một người chuyên làm món hấp, một người nấu món ăn, hai người xào rau, còn có cả phục vụ nữa. Đồ ăn nhanh khác với kiểu ăn uống thông thường, tất cả đều phải nhanh, xoay vòng bàn là điều chắc chắn. Lễ tân, phục vụ thì ta thấy tạm lấy tám người, thu ngân hai người, sau bếp thì cần mấy người, hai người các ông cứ bàn với đầu bếp. Tiền lương nhân viên, ta sẽ đưa ra một bản kế hoạch, chậm nhất là ngày kia sẽ đưa cho các ông." "Còn nữa, thiết bị, sân bãi phía trước đã bằng phẳng xong chưa?" "Đã bằng phẳng xong, nền xi măng cũng làm xong hết rồi." "Vậy thì tốt, phía ngoài kê thêm mấy cái bàn, ô dù lớn nhất định phải có. Mấy thứ này hai ông đo đạc tính toán, rồi cả thiết bị nhà bếp, hai ông cứ thương lượng với đầu bếp đi. Dù sao cũng là bọn họ dùng, nghe ý kiến của bọn họ nhiều vào. Ta mà đã mời người tới thì nhất định sẽ tin tưởng họ." Trò chuyện mất nửa tiếng, hai người này mới rời đi. Ăn xong bữa sáng, Triệu Cần trong lòng còn vướng bận nhiều việc nên lại về nhà cũ để lên bàn làm việc. Mức lương của nhân viên khá là dễ thiết lập, vì là làm cả ngày, thời gian làm việc tương đối dài nên lương tạm đặt cao một chút, 1200 tệ, chuyên cần 300 tệ, thêm thưởng hiệu quả tầm 200 tệ, tổng là 1700 tệ, đối với nhân viên phục vụ mà nói, tuyệt đối được xem là lương cao, tin là đến lúc đó việc lựa chọn người sẽ dễ dàng hơn một chút. Còn lương đầu bếp, tạm tính là ít nhất 4000 tệ, còn tiền thưởng, đầu bếp trực tiếp được chia hoa hồng vào cuối năm, hắn dự định sẽ trích ra một thành lợi nhuận để chia hoa hồng cho nhân viên, đầu bếp chắc chắn sẽ được phần lớn. Có khi mỗi tháng nhận lương, nhân viên sẽ không có gì bất ngờ, nhưng nếu mỗi cuối năm phát tiền thưởng thì ít nhất sẽ đảm bảo nhân viên có tiền tiêu tết, tâm lý mọi người cũng sẽ khác đi, lòng yêu mến cũng sẽ mạnh mẽ hơn. Thưởng thì nên đúng lúc là thật, nhưng thật lòng mà nói, loại này mang hơi hướng tư duy của người nước ngoài, dù sao người trong nước vẫn luôn có thói quen để dành tiền. Lợi nhuận của một xí nghiệp đến từ việc tăng thu giảm chi, nhưng rất nhiều ông chủ lại sai lầm ở chỗ muốn tiết kiệm bằng cách nhòm ngó số tiền lương ít ỏi mà nhân viên kiếm được. Những xí nghiệp như vậy thì sớm muộn cũng suy tàn. Cả buổi trưa, hắn đều ở trong nhà sắp xếp những việc này. Lão Chu và Bành lão Lục làm quản lý, mỗi người nhận 3000 tệ tiền lương, cũng coi như hợp lý. Tiếp theo, hắn cộng các khoản tiền lương lại, một tháng chắc phải trả 35000 tệ tiền lương, cộng với tiền thuê nhà, điện nước, ga, tạm tính 15000 tệ, vậy là một tháng chi phí khoảng 50000 tệ. Dựa theo mức lợi nhuận gộp trung bình của ngành ăn uống là 55% để tính, một tháng ít nhất phải đạt doanh thu 9 vạn tệ, mỗi ngày phải kiếm được 3000 tệ trở lên, chà, áp lực lớn thật. Thực tế, số lượng nhân viên của hắn tính hơi nhiều, bình thường ở các quán đồ ăn nhanh, nhân viên phục vụ trước chỉ cần hai ba người là đủ, người lấy đồ ăn hai người, cộng lại là năm người là đủ, nhưng hắn lại tính đến tận tám người. Trước mắt cứ như vậy đi, hắn tự tin vào việc kinh doanh của mình. Sau bữa trưa, hắn đem bản kế hoạch đã viết xong đi in một bản, ném cho lão Lục đang có mặt tại đó. Đi tới trạm thu mua, thấy Trần Đông đang tính sổ sách, hắn cũng không lên tiếng quấy rầy, cứ tự nhiên ngồi xuống đối diện, rót cho mình một ly trà. Một lúc sau, Trần Đông gấp sổ sách lại, bực tức nói: "Sau này nếu mà dám bắt nạt em gái ta, coi chừng ta cho người đánh ngươi." "Sao ông không nói là tự ông động tay?" "Nói nhảm, anh em như chúng ta cơ mà." Triệu Cần cười ha hả. Có vẻ như nghe thấy tiếng cười của hắn, Trần Tuyết từ trên lầu thò đầu ra nhìn, không lâu sau thì ôm một mâm trái cây đi xuống lầu, "Anh, ăn trái cây này." Trần Đông thở dài, trái cây trong mâm, chắc không có quả nào là rửa cho mình ăn. "Anh Đông, buổi chiều có trò hay bắt đầu, anh có muốn đi xem không?" Trần Đông lập tức hứng thú, giây trước còn mặt khó chịu, "Khi nào vậy, chắc chắn ta phải đi rồi." "Bây giờ đi luôn không?" "Đi." Trần Đông vừa dứt lời liền quay sang nói với Trần Tuyết: "Em ở dưới nhà coi chừng nhé, nếu có chuyện gì thì gọi ba xuống, anh ra ngoài một lát." Nhìn hai người vẻ mặt gian xảo, Trần Tuyết tỏ vẻ nghi ngờ, "Hai anh lại định đi làm chuyện xấu đúng không?" "Cái gì mà lại chứ, chúng ta có bao giờ làm chuyện xấu đâu, em gái, sao em lại không tin chúng ta... à không, em có thể không tin anh trai em, nhưng phải tin tưởng anh, anh là người tốt." Trần Đông định phản bác lại thì nghe cô em nói: "Chính anh là xấu nhất." "Thôi thôi, đừng nói nhiều, đi nhanh thôi, đừng có bỏ lỡ đấy, lái xe của anh, xe của chú mày bị người ta nhận ra rồi." "Đi đi đi." Nhìn hai anh em vai kề vai nhau rời đi, Trần Tuyết bực bội hừ một tiếng, cô cũng muốn đi, nhưng lại ngại không mở miệng được. "Để ta lái." Trần Đông ném chìa khóa cho Triệu Cần, chui sang ghế phụ. Xe vừa khởi động, hai người đi thẳng đến chỗ có trò hay. Lúc đi ngang qua nhà tắm, thấy trước cửa có treo biển "Tạm ngưng kinh doanh", hai người nhìn nhau, đều thấy được sự vui mừng trong mắt. "Thằng A Kiệt cũng nhanh đấy chứ." "Không phải tại A Kiệt nhanh, phải nói là cái gã Triệu Tổng kia mới không chậm chân, ban đầu nha, bị đối phương chơi cho thê thảm như vậy, phải nhanh chóng hả mối hận trong lòng." Trần Đông lại hỏi: "Mày không sợ cái thằng họ Triệu tìm đến mày sao?" "Chắc là không, hôm đó ta chỉ buông lời chê bai mấy gã đàn ông Nhật Bản, người giật dây để họ đến nhà tắm chính là Diệp Tổng, ta có liên quan gì đâu." "Tặc tặc, ta cảm thấy mày có thể lợi dụng tất cả mọi người, mà này, nếu khi nào mày muốn lợi dụng tao thì nói với tao một tiếng nhé." "Mày đúng là nói nhảm, tao mà đã định lợi dụng mày thì làm sao có thể báo trước cho mày được." "A Cần à, nếu mà tao kịch liệt phản đối con em gái tao gả cho mày thì cũng vẫn còn chút tiếng nói đấy." "Anh vợ ơi, anh nói gì mà nghe khách sáo vậy, em là người một nhà, em lợi dụng ai chứ không thể nào lợi dụng anh được đúng không. Hơn nữa, bị người ta lợi dụng thì chứng tỏ mình có giá trị để bị lợi dụng mà..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận