Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 194: Trong thôn lớn dưa

Buổi trưa hè, Triệu Cần dứt khoát ở nhà lên mạng, đầu năm nay vẫn là mạng dial-up, đắt muốn chết. Tốc độ đường truyền càng là có thể dùng tốc độ ốc sên để hình dung, bình quân 30KB tả hữu. Chơi quá đà chỉ có thể là đi dạo một vòng diễn đàn, xem một chút thiệp mời, nhàm chán thì lại trèo lên phần mềm đọc sách, xem chút tiểu thuyết Ma Thổi Đèn buổi trưa. Kỳ thực hắn vẫn rất thích đọc tiểu thuyết lúc mới xuyên qua, còn nghĩ mình chép một bản, nhưng đầu óc vừa tưởng tượng thì thấy ổn, nhấc bút lên lại thành đồ bỏ đi, viết chưa xong ba hàng đã bắt đầu buồn ngủ.
Sau bữa cơm chiều, gió thổi rõ ràng mạnh hơn. A Hòa cũng không có bạn bè, trong thôn thì lại có mấy cái ổ đánh bạc, mà lại chơi cũng không nhỏ, nhưng hắn không dám đi, Triệu Cần mà biết, khẳng định sẽ đánh cho hắn một trận, dạy mãi không sửa nói không được liền không cho hắn chơi. Rảnh rỗi quá, cho nên sau bữa cơm chiều, hắn xách một ít đồ ăn cùng rượu đến nhà Triệu Cần, muốn tìm Triệu Cần uống rượu giết thời gian.
"Ngươi với Bình Bình có tiến triển gì không?"
"Hắc hắc, nàng cho ta số điện thoại, chúng ta thường xuyên nhắn tin ban đêm."
"Ồ, cũng không tệ, nàng cho ngươi số điện thoại thì có nghĩa nàng muốn nói chuyện với ngươi, đây là một khởi đầu tốt." Triệu Cần nâng bình, hai người cụng một cái.
"Ừm, ta cũng thấy vậy, nàng còn rất dễ nói chuyện, hỏi nhiều chuyện lắm, có lúc ta đánh chữ không theo kịp." A Hòa mặt mày hớn hở.
"Nói chuyện gì?"
"Nói chuyện nhiều thứ, hỏi ta mỗi ngày ra biển có cực không, còn nói hy vọng được đi biển với chúng ta, à đúng, còn hỏi ngươi có bạn gái chưa, thích kiểu người gì?"
Triệu Cần vừa uống rượu suýt thì phun ra, sau đó mặt mày phiền muộn nhìn A Hòa, "Hai người nói chuyện phiếm sao toàn lôi ta vào làm gì?"
A Hòa ngẩn người, một lúc lâu mới nói: "Ta cũng không biết nói gì, cứ nói chuyện một lúc lại lôi đến chuyện của ngươi."
"Có nhiều chuyện để nói thế mà, lý tưởng này, sau này phải phát triển thế nào này."
"Ca, ta toàn nghe theo ngươi chứ ta có lý tưởng gì đâu."
Triệu Cần lại xua đuổi tên nhóc này đi, tâm tư nếu em gái trò chuyện tiếp như thế này, Bình Bình có khi lại xem A Hòa là bạn thân thiết mất. "Nhớ, bất kể hai ngươi trò chuyện gì, thậm chí ngươi có thể kể những việc ta làm thành của ngươi làm, biết khoác lác không? Nhưng mà tuyệt đối không được nói chuyện đến ta, hiểu chưa?"
Hắn thật lo có một ngày, Bình Bình nhờ A Hòa đưa thư tình cho mình, đến lúc đó hắn cũng không biết phải giải thích với thằng em này như thế nào. Kết thúc chủ đề này, hai người lại nói chuyện về chuyện thuyền, dù sao thuyền lớn cần nhiều người.
"Ca, chị dâu rất khéo léo, ngươi có thể bảo chị dâu tìm mấy người nhà mẹ của nàng, nhất định có thể tìm được người làm ổn định."
Triệu Cần cũng chỉ là nói thuận miệng, dù sao cho dù đổi thuyền lớn, thuyền đến tay cũng phải là chuyện sau sáu tháng. Có thuyền lớn, chiếc thuyền nhỏ này không cần phải bán, lúc đó để lại trong nhà, sau này không thích hợp đi biển xa nhà thì có thể dùng thuyền nhỏ ra khơi gần bờ.
Thấy Triệu Cần không nói, A Hòa nhớ đến chuyện buổi sáng hắn đưa tiền, lại nói: "Ca, tiền đó là do Cổ Đạo Âm cho, hắn mất chức thôn phó rồi, có khi nào hắn sẽ trả thù ta không?"
"Chắc chắn là có, nhưng cũng không cần sợ." Nếu mà sợ chuyện, Triệu Cần trực tiếp đem đoạn ghi hình ra cho Cổ Đạo Âm xem, để đối phương biết mình nắm thóp thì thôi.
"Kỳ thực đáng ghét nhất vẫn là Cổ Đạo Hằng, muốn đánh cho hắn một trận." A Hòa hung tợn nói.
"Không vội, sau này sẽ có cơ hội." Hết chuyện tới gần mười giờ, cũng không uống nhiều, tổng cộng 6 chai bia hai người chia nhau uống, đang định bảo A Hòa về ngủ thì đột nhiên điện thoại báo tin nhắn.
'Lâm Dương ra ngoài.' Tin nhắn chỉ có năm chữ.
Triệu Cần tâm tư khẽ động, lấy điện thoại ra chỉnh thành im lặng, nói với A Hòa: "Đi, đi cùng ta làm một chuyện, có mang điện thoại không?"
"Không có mang."
"Vậy thì được, chờ chút nhớ thanh âm phải thật nhỏ, phải phát triển lại cái tinh thần trộm đạo của hai ta ngày xưa, không được để người phát hiện."
"Ca, ta làm gì? Gà vịt trong nhà vẫn còn đấy, muốn ăn để mẹ ta giết cho là được."
Triệu Cần không thèm để ý đến hắn, nhanh đến cổng nhà Triệu Bình thì rẽ sang phía tây, đến chỗ nhà Vương quả phụ.
"Ca, ngươi không nhịn được nữa rồi à?"
"Câm miệng, nói nhỏ thôi, nhà nàng không nuôi chó à?"
"Không, nàng mà muốn trộm người, sao mà nuôi chó." A Hòa thề thốt nói.
Không nuôi chó thì tốt, Triệu Cần dạo một vòng, nhẹ nhàng leo qua tường, đến trước cửa sổ thì chẳng thấy gì, đành phải đứng nghe một hồi, phát hiện bên trong im lìm cũng không có ánh đèn, tình huống không đúng rồi! Chẳng lẽ Nhan Vĩ con khốn đó trêu mình. Chờ một hồi lâu, xác định không có động tĩnh gì, hắn lúc này mới lại leo tường ra ngoài.
"Ca, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
"Nghe nói Lâm Dương với Vương quả phụ có gian tình, ban đầu hôm nay định tìm ít tư liệu, biết đâu sau này lại cần dùng. Ta nhận được tin nhắn, Lâm Dương muộn như vậy mới ra cửa, còn tưởng rằng hắn đến tìm Vương quả phụ chứ."
A Hòa cũng lười hỏi Triệu Cần tin tức lấy ở đâu, bừa bãi nói một câu, "Phụ nữ trong thôn nhiều, đâu chỉ mỗi Vương quả phụ, ai mà biết Lâm Dương đi tìm ai."
Người nói vô tình, người nghe hữu ý. Triệu Cần tâm tư khẽ động, lẽ nào Lâm Dương thực sự không tìm Vương quả phụ, "A Hòa, ngươi nói đúng đấy."
"Đúng cái gì?"
"Không có gì, nhà Cổ Đạo Âm hình như khó vào quá, nhà hai tầng lầu ta không trèo lên được."
Nhà Cổ Đạo Âm là hộ giàu trong thôn, sau khi kết hôn thì nhanh chóng cất nhà mới chia nhà, hai anh em nhà mới ở sát nhau, mỗi người một căn hai tầng lầu. Chỉ có Cổ Đạo Hằng vì còn chưa cưới vợ nên vẫn ở nhà cũ chưa chuyển ra.
"Ca, ý ngươi nói là Lâm Dương với vợ Cổ Đạo Âm?"
"Ta chỉ là suy đoán, nhưng nhà người ta là nhà hai tầng lầu, ta cũng không có cách nào chứng thực."
"Trèo lên được mà, phòng của Cổ Đạo Hằng kia vẫn chưa trang trí, có khóa cửa nhưng cửa sổ trèo vào được, từ bên hắn có thể leo sang ban công tầng hai nhà Cổ Đạo Âm."
Triệu Cần nghĩ nghĩ, hay là thử một lần, nếu mà có thể xác nhận được chuyện này thì trong thôn sẽ vui lắm đây. Hắn là một kẻ chủ nghĩa hắc ám, Lâm Dương hôm trước phối hợp với hắn như vậy, khiến hắn ý thức được đối phương nhất định muốn hại hắn, như vậy thì hắn nhất định phải sớm tìm cách đối phó Lâm Dương một chút. Thực tế nếu như vạch trần chuyện của Nhan Vĩ, hiệu quả cũng không tệ, nhưng mà quá khó để thực hiện, không thể nào thoát tội được, lại khiến Nhan Vĩ rơi vào bão dư luận, có chút không tử tế.
Hai người đến nơi, Triệu Cần theo thường lệ bảo A Hòa ở dưới canh chừng, còn hắn thì leo tường, quả như lời A Hòa, cửa sổ phòng Cổ Đạo Hằng vẫn chưa có lắp kính, nhảy vào trong phòng rồi lên lầu hai, từ lầu hai đi ra phía sau ban công, nhẹ nhàng leo sang. Trong lòng thầm cầu nguyện, chuyện này ngàn vạn lần không thể để người khác nhìn thấy, nếu không tróc gian không thành thì mình lại leo tường nhà người ta vào ban đêm, thế thì danh tiếng lớn lắm, không phải dâm tặc thì cũng là trộm cắp. May mà lúc này cũng đã 11 giờ đêm rồi, người dân làng chài mặc kệ có ra khơi hay không thì trừ mấy kẻ ham cờ bạc thì mọi người đều có thói quen ngủ sớm, ngày thường đi sớm về khuya quá mệt rồi.
"Nhất định phải mở đèn lên, để người khác thấy trông ngươi như đang rất rạng rỡ." Triệu Cần vừa đến cửa sổ liền nghe thấy giọng của một người phụ nữ, mừng thầm trong lòng, trời không phụ lòng người a. Mở camera điện thoại lên, có hơi mờ, cũng chỉ có thể chấp nhận dùng, vận may không tệ, rèm cửa mặc dù kéo nhưng rõ ràng là kéo vội, còn hở một chút, vừa vặn thấy được tình hình bên trong.
"Mở đèn lên càng có cảm giác, ngươi đẹp như vậy đương nhiên phải thấy rõ ràng."
"Trong thôn đâu có ai đẹp bằng bà cô nàng, còn ngươi thì giỏi, trong nhà thì bỏ hoang, toàn đến giày vò ta." Phụ nữ nói xong, còn khẽ hừ một tiếng.
"Làm chính sự thì đừng có lôi cái bà cô chết tiệt kia vào." Lâm Dương thở hổn hển nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận