Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 48: Đầy bãi cát người

Chương 48: Đầy bãi cát người
Lại tiến về phía trước hơn hai trăm mét, Hạ Vinh đành phải dừng lại vì muốn trông coi hai túi da rắn đã đựng đầy ắp hải sản. Còn Triệu Cần và những người khác tiếp tục đi lên, lần này, họ vừa nhặt vừa đi dọc theo bãi cát, ít nhất đã được hai cây số. Thực tế, đoạn bãi cát này đã nằm ngoài phạm vi của thôn. Nhưng, vẫn câu nói ấy, biển là của chung, ai cũng có thể nhặt. Chỉ có điều, thỉnh thoảng có người từ nơi khác đến chơi hay bị người địa phương quát mắng đôi câu, bảo rằng bờ biển thuộc thôn, chứ người địa phương nào dám làm vậy!
Càng đi về phía đông, bốn người càng thấy hàng ít đi, Triệu Cần bắt đầu nhặt cả những con ốc thượng vàng hạ cám. Tuy hao ít giá trị may mắn nhưng cũng góp được chút điểm cống hiến. Phía trước, một tảng đá lớn nhô ra từ bờ biển, chắn ngang bãi cát. Vẻ thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt bốn người, tảng đá lớn này không chỉ chặn bãi cát mà còn chặn đường kiếm tiền của họ.
“Anh cả, anh cứ nhặt ở gần đây đi, em với A Hòa leo lên xem tình hình thế nào.” Vừa nói Triệu Cần vừa định đi xem có lối nào men theo tảng đá lớn, thì Lão Trương lên tiếng: “Về hết thôi.” Thấy ba người mắt tròn mắt dẹt nhìn mình, Lão Trương thở dài giải thích: “Không hay chúng ta đã chạy đến thôn Kim rồi. Chỗ này ta từng tới, phía sau tảng đá toàn là vách đá dựng đứng, không có chỗ nào để đặt chân đâu.” Nghe vậy, ba người càng thất vọng, họ rất tin Lão Trương.
Triệu Cần lấy điện thoại ra xem. Buổi sáng tầm sáu giờ họ đã ra khỏi nhà, bây giờ đã gần hai giờ chiều, cơ thể hình như tỉnh táo lại. Sáng sớm không ăn gì, bây giờ đột nhiên thấy đói bụng. “Anh, em đói quá.” A Hòa xoa xoa bụng nói. Triệu Cần nhìn Triệu Bình, “Anh cả, chúng ta về thôi, chị dâu cũng đang ở đây. A Viễn với Miểu Miểu ở nhà không có cơm ăn.” Tuy tiếc nuối nhưng Triệu Bình vẫn gật đầu. Triệu Cần quay sang nhìn Lão Trương. Gã một mình nhặt cũng được gần một túi, cũng giống Triệu Bình, cứ thấy là nhặt. Tất nhiên số hải sâm không cũng phải được hai ba chục cân.
“Ha ha, đi theo các ngươi, phát chút lộc nhỏ.” Thấy Triệu Cần nhìn túi của mình, Lão Trương cười nịnh hót.
“Hai cái móng heo, một đôi tai heo, Lão Trương, không vấn đề gì chứ?”
“Lại thêm một cái tim heo.” Lão Trương khá hào phóng đáp.
Lẽ ra gã vốn keo kiệt, Triệu Cần cũng chẳng làm gì được. Nhưng Lão Trương biết, gã thật sự là nhờ có ba anh em Triệu Cần, nếu không có họ nhặt dưới kia, gã chẳng bao giờ ra đến bãi cát này. Gã làm ăn lâu năm, Triệu Cần với A Hòa thì hay mua đồ ăn của gã, coi như là đáp lễ khách quen vậy.
Từ xa, Triệu Cần đã thấy một vòng người vây quanh Hạ Vinh. Ai cũng nhìn chằm chằm hai túi hải sản của cô mà xôn xao bàn tán.
“Ngọa Tào!” Triệu Cần chửi thề một tiếng rồi ba chân bốn cẳng chạy về phía đó. A Hòa phản ứng chậm hơn một chút, ngay sau đó cũng vội vàng chạy theo, còn Triệu Bình là người cuối cùng nhìn thấy chuyện này. Đến gần, Triệu Cần thấy Hạ Vinh cuống cuồng giật lại những thứ hải sản trong tay đám người kia, miệng còn lẩm bẩm gì đó. Hắn còn nhìn thấy một người phụ nữ nhét hai con hải sâm vào quần. Đến lúc này hắn mới hiểu rõ, hóa ra bà nội của A Hòa cũng đến, đang giúp Hạ Vinh cản tay những kẻ đó.
“Mẹ nó, các người định ăn cướp giữa ban ngày à!” Vừa đến nơi hắn liền hét lớn. Tiếng hét tựa như đánh thức mọi người khỏi cơn tham lam, từng người từng người buông đồ hải sản trong tay xuống rồi cười trừ, nói chỉ là nhìn thôi.
Có người thì lại cãi cùn. “Nhặt được nhiều vậy rồi, xem tí thì có làm sao.”
“Đúng đấy, có nhìn tí thôi thì các người có mất miếng thịt nào không mà hẹp hòi.”
“Nhìn cái đầu mày ấy, thích nhìn thì đi nhìn cái mặt mình đi.” A Hòa còn ghê gớm hơn Triệu Cần, vừa mắng vừa lấy xẻng xúc cát trong thùng lên quơ quơ trên hai cái túi. Đám người hoảng hồn lùi lại. “Chắc là gặp may thôi chứ có gì giỏi đâu, cái đồ keo kiệt như vậy cũng làm ra của.” Triệu Cần nhìn người phụ nữ vừa nói, cũng là con dâu của một người trong thôn, chồng tên là Chung Vĩnh Bình, làm trên tàu đánh bắt cá xa bờ, khá là hiền lành.
Nhưng miệng của người này thì không ra gì, thích chiếm lợi nhỏ thì không nói làm gì, mấu chốt là nghe đồn còn có quan hệ mờ ám với Lão Lưu, một kẻ vô lại trong thôn. Có người còn nói, đứa con của bà ta chưa chắc đã là con của Chung Vĩnh Bình. Nói xong câu đó người phụ nữ liền vội vã xoay người đi, Triệu Cần liền chặn lại: “Chờ một chút, bỏ hai con hải sâm trong quần ra đây cho tao.” Người phụ nữ giật mình, nhưng vẫn già mồm: “Ai lấy đồ hải sâm nhà mày, đừng có ngậm m·á·u phun người.”
“Chị dâu, chị lục soát đi, tôi đứng từ xa đã thấy chị ta nhét hai con vào quần rồi.” Hạ Vinh vốn đang tức, nghe thấy vậy thì chẳng nói chẳng rằng tiến lên. Cô nhanh nhưng bà của A Hòa còn nhanh hơn, xông lên một cái liền túm lấy tay người phụ nữ. “Đánh người ăn hiếp người, nhà Lão Triệu ỷ đông ăn hiếp người.” Thấy thế người phụ nữ liền ngồi phịch xuống cát, vừa hất cát lung tung lên vừa kêu la. Mọi người đứng xung quanh xem náo nhiệt, lúc này chẳng ai thèm ra tay giúp, còn bà dâu nhà Lão Trương, vốn ở nhà đợi Lão Trương mãi không thấy về, đi tìm thì nhìn thấy nhà mình nhặt được nhiều vậy, mừng đến toe cả mắt.
Lần này thì Hạ Vinh bí, nhưng bà nội A Hòa chẳng để ý gì đến ả ta, tuy đã 63 tuổi nhưng tay chân vẫn nhanh nhẹn lắm. Bà nhanh tay giữ người phụ nữ ngồi im trên cát, tay thì sờ soạng khắp người ả, Hạ Vinh thấy thế liền tiến lên hỗ trợ. Kết quả chẳng mấy chốc đã tìm ra được năm con hải sâm trên người người phụ nữ.
“Còn cãi không? Có tin tao báo cảnh không, mấy người này đều là người chứng kiến hết. Vào nhà đá ngồi vài ngày nhé.” Thấy ả ta vẫn còn lải nhải không ngừng, Triệu Cần quát lên một tiếng nữa.
“Đúng đấy, chúng tôi có thể làm chứng.” Bà dâu nhà Lão Trương đứng ra nói đầu tiên. Thấy thế người phụ nữ đành chịu, vừa chạy vào trong thôn vừa mồm oang oác chửi rủa. Triệu Cần đảo mắt nhìn từng người một, mọi người vội vàng vỗ túi mình ra hiệu mình vô tội.
“Chúng mày có phải không có đồ mà nhặt đâu. Cứ thích vây quanh lúc chúng tao nhặt thì nhỡ đâu lại vơ được mấy con. Chúng tao tuy nhặt một lần rồi, nhưng sóng biển vẫn cứ dập mà. Nói trước nhé, bọn mày có làm sao thì đừng có đổ lên đầu bọn tao. Khuyên chúng mày nên về nhà nghỉ cho khỏe.” Câu nói của hắn dường như là lời nhắc nhở cho mọi người, lúc này họ mới nhốn nháo tản ra. Với nửa câu sau của Triệu Cần, mọi người coi như gió thoảng qua tai. “Từng người chẳng biết nghĩ gì, bu vào đấy chứ cũng không ai chia cho đâu.” A Hòa bực bội nói.
Thu gom thêm được một ít bỏ vào trong túi, vừa vặn ba túi. “Anh cả, em với A Hòa ở đây trông, anh với chị dâu về trước đi. Anh chở xe ba gác lên, chị dâu nấu cơm. Đồ ăn thì sang nhà Lão Trương, anh ta không nói gì đâu.” Rồi quay sang nói với bà lão: “Bà ơi, trưa bà đừng có về, qua nhà em ăn chung cho vui, tiện thể giúp tụi con nhặt hải sản luôn.”
“Được được được, ta giúp các con nhặt.”
Thấy hắn sắp xếp đâu ra đấy, Triệu Bình cũng chẳng nói gì nữa, về nhà dắt xe ba gác đi. Trong chốc lát, trong thôn còn có không ít người lũ lượt kéo đến. Triệu Cần nói chẳng sai, tuy không dễ nhặt như trước, nhưng thỉnh thoảng cũng vớ được một hai con. Có thể nhặt được một cân hải sâm, coi như cũng được trăm bạc, hơn cả ngày công của người ta. Chỉ một lát Triệu Bình về nhà dắt xe ba gác thôi, cả bãi cát đã đầy người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận