Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 511: Tranh tài bắt đầu

Chương 511: Tranh tài bắt đầu
Nói thật, năm đầu tư khá sâu, Triệu Cần không hiểu rõ, dù có người nói với hắn, chắc hắn cũng phải ngẫm nghĩ hồi lâu mới hiểu. Tuy hắn không rõ, nhưng hắn vẫn nhạy cảm phát giác được việc này có thể có lợi.
Cho nên hắn đem việc này chia sẻ cho Dư Phạt Kha, cũng giao tạm thời bốn ngàn vạn vốn của mình cho hắn. Hắn tin tưởng dù không kiếm được tiền, với năng lực của Tiểu Dư, cũng sẽ không để hắn hao tổn quá nhiều.
Đã quyết định, hắn cũng không xoắn xuýt nữa. Hắn ở trấn chờ đến sáu giờ tối, vẫn chưa nhận được tin của đại ca, lần này hắn hơi gấp.
"Đừng nóng vội, có thể do giá thị trường tốt, bọn họ chậm trễ thôi." Triệu Cần khẽ gật đầu, chỉ có thể âm thầm cầu nguyện.
Buổi tối, hắn chưa về nhà ăn cơm, về thì thể nào tẩu tử cùng lão thái thái cũng sẽ hỏi han. Quả nhiên, hai người gọi điện đến hỏi tàu đã dỡ hàng chưa. Nghe nói tàu chưa về, tẩu tử không nói gì, lão thái thái ngược lại an ủi hắn, bảo không cần gấp, có thể có việc chậm trễ.
Buổi tối, hắn ăn cơm ở nhà họ Trần. Thấy hắn uống rượu mà chẳng có chút sức lực nào, Trần phụ cười nói: "Bây giờ tàu tốt hơn trước nhiều, với lại chỗ các con làm cũng không xa, còn có bè dự phòng, lùi một vạn bước mà nói, có tình huống khẩn cấp thì người chắc chắn không sao đâu. Với gia sản của con bây giờ, hỏng một chiếc tàu có là gì đâu."
"Thúc, đạo lý con đều hiểu, chỉ là trong lòng không yên, con mời thúc một chén."
Triệu Cần vừa nâng chén rượu lên thì có tiếng tin nhắn. Chưa kịp xem thì điện thoại của Trần Đông cũng reo, hắn cười: "Hai đứa mình cùng nhận tin nhắn, chắc không phải do công ty điện thoại, thì cũng là tàu về."
Quả nhiên, tin nhắn là của Triệu Bình, báo tàu đã đến bến tàu thôn.
Triệu Cần lấy điện thoại ra, trước gọi cho tẩu tử báo cho lão thái thái, sau đó ăn vội vài miếng cơm, liền phóng xe ba gác đi. Trần Đông cũng động tay, liên hệ nhân viên dỡ hàng và xe ba gác kéo hàng. A Bình đã báo tin, mà không nói không cần nhờ, tức là muốn nhờ rồi.
Triệu Cần chờ ở bến tàu hơn mười phút thì Trần Đông dẫn người đến, phía xa trên mặt biển cũng thấy ánh đèn tàu cá.
Tàu vừa cập bến, Triệu Bình liền nhảy lên bờ.
"Không có chuyện gì chứ, sao về muộn vậy?" Triệu Cần vội vàng hỏi.
"Vốn là trưa đã đến, ai ngờ hôm nay chỗ mỏm cong lại xuất hiện tôm triều, toàn tôm chín, thả lưới xuống là được mấy ngàn cân, chúng ta tiếc, nên kéo thêm hai ba lưới nữa." Triệu Bình chất phác cười giải thích.
Nói rồi đưa hóa đơn cho Triệu Cần, Triệu Cần nhận lấy không xem, đưa luôn cho Trần Đông, còn hắn thì lên tàu, chào hỏi từng người. May là dù ai nấy mặt mũi có chút mệt mỏi, nhưng tinh thần đều không tệ. Đây là chuyến đi biển dài nhất, thấy mọi người như vậy, hắn cũng hoàn toàn yên tâm.
"A Cần ca, lần này thu hoạch ổn đấy." A Thần nghiêm túc nói.
Triệu Cần cười vỗ nhẹ đầu hắn: "Nghe ngươi nói vậy là ta biết lần này thu hoạch chắc chắn rất tốt."
"Bình thường thì cũng gần như đầy khoang thôi."
"Ha ha." Triệu Cần cười lớn chào hỏi mọi người.
"Bắt đầu dỡ hàng, mọi người cố chút sức, tranh thủ ba tiếng là xong." Lần này hàng hơi nhiều, Triệu Bình ước chừng nhanh nhất cũng phải mất năm giờ dỡ hàng.
Triệu Cần lần này không có lười biếng mà xông lên giúp một tay. Tàu ít hàng thì thường dỡ khoang cá sống trước, hàng nhiều thì phải dỡ băng tươi trước.
Mới bắt đầu dỡ thì toàn cá thu, khoảng bốn năm ngàn cân, con nào con nấy cũng không nhỏ, cỡ bảy tám cân một con. Tiếp đến còn có cá hố, cá kim xương, rồi hai ba ngàn cân cá lồng gà, những loại này còn không chỉ mỗi thứ một loại, mà có thêm mấy ngàn cân cá kim tuyến. Những cá này giá không cao, tầm mười mấy hai mươi mấy tệ, nhưng được cái số lượng nhiều.
"A Cần ca, Đông ca kêu anh lên đó, để em làm cho." Triệu Cần đang trong kho lạnh đưa hàng ra ngoài thì bị A Sách đổi ca.
Đến bến tàu, Trần Đông kéo hắn lại, nói: "Có người thu hàng rồi, mình về tiệm xem sao."
Nói xong đưa hóa đơn cho hắn, lúc này Triệu Cần mới nhìn kỹ danh sách một thuyền thu hoạch. Tuy hàng hải sản có giá trị không nhiều, nhưng lượng lại rất lớn. Đương nhiên, bên trong có mấy ngàn cân trai đá, với gần một vạn cân tôm chín, chỉ nhiêu đây thôi đã đáng khối tiền lớn.
Dỡ hàng, cùng thương lái xem chất lượng mặc cả, rồi cân đo, bận túi bụi đến sáng sớm gần năm giờ mới xong. Tổng cộng thu được hơn 4,75 triệu tệ, coi như một chuyến cực tốt.
Triệu Cần định cầm tiền chia hoa hồng luôn, nhưng mọi người thống nhất là để Triệu Cần chuyển khoản trực tiếp, qua rồi cái thời cầm tiền mặt về nhà sung sướng, giờ thấy chuyển khoản có lợi hơn.
"Được, chiều nay ta chuyển cho mọi người."
Lần này vui nhất là A Sách và Trụ Tử, vì hoa hồng của họ cũng kha khá. 4,75 triệu, trừ chi phí thì chuyến này doanh thu ít nhất cũng được 4 vạn 5, thoải mái tê cả người.
"Lần này nghỉ nhiều hai ngày, ta đăng ký tham gia cuộc thi bắt cá, đợi ta báo tin, ta sẽ ra biển đại sát tứ phương." Dù rất mệt, nhưng mọi người vẫn đồng thanh hò reo.
Chia hết hải sản để dành cho mọi người, rồi dặn dò lái xe cẩn thận, xong xuôi mới đưa hết người về.
Triệu Bình và A Hòa cũng về trước, hết cách rồi, chịu vài ngày, giờ họ đứng cũng có thể ngủ được.
Triệu Cần thì lấy hóa đơn ra bắt đầu tính sổ, dứt khoát lưu lại toàn bộ tài khoản ngân hàng của họ cho Trần Đông, nhờ đối phương tiện thể chuyển luôn cho.
"Ăn xong chút điểm tâm rồi về đi." Trần Tuyết đi xuống nói. Thấy hắn cả đêm không ngủ, trên mặt lộ vẻ đau lòng, nhưng cũng hiểu, dân chài là vậy, lúc nhàn thì thật nhàn, lúc bận thì mông bốc khói, chuyện bình thường.
Mấy ngày kế tiếp, Triệu Cần rảnh rỗi thì dẫn A Hòa đi thuyền nhỏ ra biển, đừng nói mỗi chuyến đều thu hoạch khá tốt, có vài ngàn đến vạn tệ là chuyện bình thường.
Còn Triệu Bình thì không nhàn nhã được vậy, bị Triệu An Quốc bắt, bắt đầu bận rộn việc nuôi trồng. Triệu An Quốc cũng có tư tâm, công ty nuôi trồng này ông chiếm một nửa cổ phần, ông tính khi mình không làm nổi nữa thì chia cổ phần làm ba phần, mỗi người con một phần ba, nhưng tiền toàn bộ là con út bỏ ra, nên giờ ông muốn để con cả tham gia nhiều vào.
Thời gian bận rộn trôi qua nhanh, thời gian chính thức tranh tài cũng đã đến. Lần này tổ chức tại bến tàu Xuân Nhược, vì bến tàu này gần đất liền, tàu hàng lớn, tàu viễn dương hầu như đều dừng ở đây, cũng là bến tàu lớn nhất của thành phố.
Bến tàu rất náo nhiệt, xung quanh có thêm không ít người bán hàng rong, bán đồ dùng đi biển, đồ ăn vặt...
Mọi người tập hợp ở trên bờ cát bên cạnh bến tàu. Nơi này được bố trí đơn giản, lãnh đạo phát biểu, ban tổ chức nhắc lại thể lệ thi đấu, vân vân.
Tiếp đó mọi người lên tàu, đợi người của ban tổ chức đến kiểm tra tàu, xác định tàu dự thi hợp quy xong thì sẽ cho một dấu hiệu để dán lên trên khoang thuyền. Mỗi thủy thủ cũng phải đăng ký.
11 giờ 10 phút sáng, theo tiếng loa vang, tàu được phép rời cảng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận