Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 277: Nửa đêm náo nhiệt

Chương 277: Nửa đêm náo nhiệt Triệu Cần vừa nghe điện thoại của A Hòa thì ngẩn người, lập tức hưng phấn trở mình một cái, nhìn thời gian, mới mười giờ, xem ra cái tên Cổ Đạo Hằng này cũng sốt ruột lắm rồi. Mặc quần áo tươm tất, rón rén mở cửa liền chạy, trên đường chỉnh điện thoại của mình thành im lặng.
Đến nơi, vẫn là A Hòa chủ động đến gần hắn, hắn lúc này mới nhìn rõ người, "Ngươi trốn ở đây à?"
A Hòa chỉ chỉ bức tường kín mít bên cạnh, đây là tường rào cũ của nhà người khác không bị phá, nhưng đã bị đục ngược một chỗ, "Ban ngày cháu không có việc gì, móc một lỗ trên tường, không cần ra ngoài cũng có thể nhìn thấy."
Theo A Hòa đi đến phía sau tường rào, phát hiện thằng nhóc này đúng là biết hưởng thụ, phía sau tường không chỉ trải chiếu mà còn có bia và đồ ăn vặt.
"Ngươi ngồi chực mấy giờ rồi?"
"Mười hai giờ không có động tĩnh thì cháu về, cháu nói với bà là đi học máy tính với chú."
Triệu Cần vỗ nhẹ lên đầu A Hòa, "Được đấy nhóc, có đầu óc, hôm nào chú sẽ dạy máy tính cho."
"Chú, tiếp theo làm sao thông báo cho Cổ Đạo Âm? Phải nhanh lên một chút, đừng để Cổ Đạo Hằng lại là cái tay súng nhanh, xong việc ngay lập tức thì nguy."
Triệu Cần cười, "Không sao, chú canh rồi, đoán chừng hắn cũng nhịn lâu rồi, đập một phát chắc là chưa đã nghiền đâu."
Tuy nói vậy, hắn vẫn lấy điện thoại ra nhắn tin, rất nhanh bên kia đã trả lời, 'Đã nhận'.
Đánh bạc đúng là gây nghiện, Cổ Đạo Âm từ khi lần đầu tiên thắng hơn 600 tệ, về sau cứ không đi biển là hắn lại mong ngóng trời tối.
Hai ngày nay vừa vặn không đi biển, tối qua lại thua hơn một ngàn, coi như vét sạch cả cái ví nhỏ của hắn rồi. Hôm nay hắn mượn một ngàn tệ từ chỗ em trai, liền nghĩ gỡ vốn.
Nhà Cố Tam khói mù mịt, cả phòng toàn người đều đang rít thuốc, người nhà Cố Tam đều chen chúc ở gian phòng bên trái, gian giữa và gian bên phải đều bày bàn.
Hai bàn ở sảnh là chơi mạt chược, chơi khá nhỏ, còn gian phòng bên phải thì chơi bài chín, chơi có vẻ lớn hơn.
Cổ Đạo Âm cảm thấy mạt chược quá chậm nên hắn thích bài chín hơn, hơn nữa hiện giờ hắn cũng được xem là khách VIP, mỗi lần vừa đến, Cố Tam liền cười hì hì rót trà ngon cho hắn, còn bên trái một câu Cổ tổng, bên phải một câu Cổ tổng, nịnh bợ hắn mát cả lòng.
Nhưng có thoải mái đến mấy cũng không thoải mái bằng thắng tiền, kết quả hôm nay vận may vẫn không tốt, một ngàn tệ rất nhanh liền chỉ còn lại một trăm.
"Mã, ta không tin hôm nay toàn đen." Dứt lời, lại đem một trăm tệ trực tiếp ném lên mặt bàn của mình.
Lập tức chia bài, kết quả hai lá bài vừa lật lên liền khiến hắn cao hứng đập bàn một cái, "Đấy, nói rồi mà, nhất định sẽ có lúc đổi vận, xuống tay đi."
Vừa lật bài, một lá thiên và một lá tám lẻ, trời gánh tới.
Ngay sau đó nhà cái Lâm Tuấn cũng cười lật bài, "Âm à, tao nên nói mày may mắn hay không may mắn đây? Trời gánh xác thực không nhỏ, bất quá tao là một tay 7 lẻ đôi, mày nói có trùng hợp không?"
Cổ Đạo Âm đang cười thì cứng đờ, sau đó thì mặt mày ủ dột nhìn số tiền 100 tệ cuối cùng của mình bị người ta hốt sạch.
"Tuấn ca, cho mượn ít thôi, không chơi nữa."
"Âm à, trước khi chơi chúng ta đã giao hẹn rồi, quy tắc nhà quê không nợ tiền, mày nói đến lúc tao phải xông vào nhà mày đòi tiền thì không hay, huống chi tao còn đang cầm cái, tiền này càng không mượn được. Hay là mày nghỉ một lát đi, chờ tao hết ván rồi tính."
Cổ Đạo Âm không còn cách nào khác, đành phải đứng qua một bên xem người khác chơi, không bao lâu sau hắn lại móc trong túi ra được mười tệ, lập tức vui vẻ, không thể vào sòng thì cũng có thể ngồi câu cá mà, kết quả không có gì bất ngờ xảy ra, mười tệ cuối cùng cũng dâng cho Lâm Tuấn.
Lẽ ra hết tiền thì về nhà là được, nhưng dân cờ bạc có một tâm lý, chỉ cần chưa ra khỏi ván này thì có nghĩa là mình chưa thua hết, đi ra ngoài là tay trắng.
Thua tiền thì cáu kỉnh, hắn nhàn rỗi thấy khó chịu, lại bốc một nắm hạt dưa, không ngừng cắn.
Lúc này điện thoại vang lên, hắn cầm lên nhìn thấy một số lạ thì dứt khoát tắt máy, kết quả một lát sau lại vang, hắn hơi mất kiên nhẫn nghe máy, "Ai đấy, muộn thế này còn gọi cho tôi?"
"Cổ Đạo Âm, vợ mày ở nhà ngoại tình, mày có muốn biết người ngoại tình là ai không?"
"Là ai?"
"Dễ thôi, mày về nhà xem thử thì biết, đoán chừng bây giờ còn chưa xong chuyện đâu." Dứt lời liền cúp máy.
Cổ Đạo Âm ngẩn người, ngay sau đó liền một tiếng 'Ngọa Tào', rồi vắt chân lên cổ chạy ra ngoài.
"Thằng này sao vậy?" Lâm Tuấn nhìn hắn hớt hải chạy đi thì khó hiểu.
"Chắc là nhớ ra chỗ giấu tiền riêng rồi, về lấy tiền chơi tiếp." Một người trêu chọc, mọi người cười ha ha...
"Anh, đến rồi." Giọng của A Hòa rất nhỏ nhưng cũng không giấu được sự kích động trong giọng nói.
Triệu Cần không giành cái hang nhỏ đó với A Hòa, mà trực tiếp đứng dậy thò đầu ra ngoài từ tường, hắn cao, vừa vặn nhìn được tình hình bên ngoài.
Hôm nay trời tạnh nhưng ánh trăng rất yếu, cũng chỉ miễn cưỡng nhìn thấy bóng người. Chỉ thấy Cổ Đạo Âm đứng một chút trước cửa nhà mình, cũng không gõ cửa cũng không lấy chìa khóa, rồi liền quay người chạy ra phía sau nhà.
"Anh, cái thằng Cổ Đạo Âm này cũng tinh phết, đây là muốn học anh trèo từ ban công sau vào."
"A Hòa, đừng có nói bậy, lúc nào anh trèo ban công nhà hắn? Còn nói lung tung là anh mách tội phỉ báng đó."
"Vâng vâng vâng, cháu nói sai, hắc hắc hắc."
Chờ một hồi lâu vẫn không có động tĩnh, A Hòa lại thấy khó hiểu, "Anh, sao thế, Cổ Đạo Hằng không ra à, chẳng lẽ cũng sợ bị phát hiện, sớm từ phía sau chạy mất rồi?"
"Chắc không phải đâu." Hắn vừa dứt lời, ngay sau đó liền nghe thấy một tiếng 'bịch', cùng với đó là tiếng hét chói tai của phụ nữ, còn có tiếng gào thét giận dữ của đàn ông.
Cổ Đạo Âm dường như quên mất mình là anh em với Cổ Đạo Hằng, giờ đang vừa 'XXX mẹ mày', 'Tắc Lâm mẫu' vừa chửi, tiếp đó lại truyền đến tiếng kêu thảm thiết của người phụ nữ, xem ra Cổ Đạo Âm đang 'đánh hai người'.
"Anh, anh, em sai rồi anh đừng đánh em... em bị ép mà."
"Ép cái mẹ mày, lão tử đánh không chết mày, ăn trộm chồng, làm vợ của tao còn nói là bị ép."
Tiếng chửi rủa bên trong rất nhiều, mà Triệu Cần cũng không cách xa, cho nên nghe rất rõ ràng.
"A Hòa, cháu nói có chết người không? Bồ Tát phù hộ, Mụ Tổ phù hộ."
Triệu Cần thì nghĩ, hai anh em Cổ Đạo Âm nên bị như vậy cũng đáng, nhưng không chết người là giới hạn cuối cùng, nếu mà có mạng người thật, trong lòng hắn chắc chắn vẫn sẽ khó chịu.
"Anh, bọn họ đáng đời mà, Cổ Đạo Hằng nếu thật tình với anh trai mình thì sẽ không như vậy. Vợ Cổ Đạo Âm nếu không lăng nhăng thì cũng sẽ không đến mức này, đều tại bọn họ tự gây ra thôi."
"Ừm", lời an ủi của A Hòa khiến sự áy náy trong lòng Triệu Cần thoáng cái biến mất. "Nói có lý, tiếp tục xem kịch thôi."
Cổ Đạo Hằng kêu khóc thảm thiết như quỷ đói, chắc là Cổ Đạo Âm dùng công cụ rồi, mà vợ hắn cũng kêu gào thảm thiết.
Tiếng động càng lúc càng lớn, đèn của nhà hàng xóm cũng lần lượt sáng lên, không lâu sau đã có người ra mở cửa, đứng ở đường trước nhà Cổ Đạo Âm xem xét nhà hắn.
Sau đó người càng tụ tập càng nhiều, tiếng kêu thảm thiết bên trong vẫn không ngừng.
"A Hòa, dọn dẹp chiến trường, chúng ta cũng ra ngoài xem thử." Triệu Cần thấy người nhiều như vậy, giờ đi ra cũng không khác thường, trái lại nếu cứ trốn ở đây bị người ta phát hiện thì phiền. "Nhớ dọn sạch cả xương cốt."
Bạn cần đăng nhập để bình luận