Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 183: Từng bước một đến không vội

"Không được nhìn." Cổ Đạo Thanh cất giọng ngăn lại.
Lâm Trưởng Hòa trừng mắt liếc hắn một cái, chậm rãi lắc đầu, hắn thật sự sợ Triệu Cần căn bản không có chứng cứ, chỉ là đang lừa gạt bọn họ, cho nên vội ngăn Cổ Đạo Thanh lại.
"Ha ha, ta chỉ nói trong thôn vất vả lắm mới mua được máy tính, đừng để người không biết dùng làm hỏng." Triệu Cần cười nói: "Dù sao ta cũng đã học nửa năm đại học, dùng máy tính vẫn ổn, nếu dùng mà hỏng thì ta quyên cho thôn hai cái máy."
Dứt lời, liền đi đến bên máy tính bắt đầu thao tác.
Hiện tại không có máy chiếu, các lãnh đạo trấn thấy hắn bắt đầu thao tác, cũng đứng ở phía sau máy tính.
Mấy đội trưởng sản xuất thì đang thì thầm nói chuyện, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn về phía Lâm Trưởng Hòa và Cổ Đạo Thanh, ngược lại Lâm Dương từ đầu đến cuối không nói gì, tỏ thái độ không liên quan.
Nhìn khoảng bảy tám phút, vị lãnh đạo ngẩng lên nhìn Cổ Đạo Thanh, nét mặt vốn tươi cười cũng biến mất, "Lão Lâm, ông cũng đến xem đi."
Lãnh đạo trấn đã lên tiếng, Lâm Trưởng Hòa đành phải miễn cưỡng đi qua.
Mặc dù là ban đêm quay nhưng bằng hồng ngoại vẫn rất rõ, hai anh em nhà họ Cổ đem dầu lẫn nước biển đổ vào trong máy móc, đều quay rõ mồn một.
Sau khi xem xong, Lâm Trưởng Hòa toàn thân khẽ run, đột nhiên đập bàn một cái nói: "Cổ Đạo Thanh, xem ngươi làm chuyện tốt gì đi, còn không mau nhận lỗi với đồng chí Triệu Cần, qua đó thương lượng chuyện bồi thường."
Lão Lâm nói một câu, ý là muốn hóa nhỏ chuyện lớn.
Cổ Đạo Thanh lúc này đầu óc hoàn toàn chưa kịp phản ứng, "Bí thư, con nghe. . ."
"Còn ngây người ra đó làm gì, mau qua nhận lỗi." Lâm Trưởng Hòa lớn tiếng ngắt lời Cổ Đạo Thanh.
Triệu Cần trước khi đến đã có dự tính, lần này thế nào cũng không thể kéo Lão Lâm xuống nước, nếu không cuộc sống của hắn sẽ khó chịu, lúc này mới cười nói: "Nhận lỗi thì không cần, con chỉ sợ lãnh đạo bị có người bề ngoài lừa gạt. Thực ra khi xem cái video này, con đã muốn đưa đến đồn công an rồi, dù sao cố ý phá hoại tài sản người khác đã vi phạm hình sự, có thể bị xử đến ba năm tù giam, nhưng con là người trong thôn, không đành lòng, huống hồ đưa vào thì chắc con cũng không được yên."
Lâm Trưởng Hòa vội phụ họa: "Vậy cứ thế này đã, qua đó thôn ủy hội sẽ cho anh một cách xử lý hợp tình hợp lý."
Triệu Cần hiếm khi chất phác cười một tiếng, "Vậy cảm ơn lão bí thư, đúng rồi, đây là hóa đơn thay động cơ của con, trên trấn không có hóa đơn, động cơ hỏng vẫn ở trên trấn, nếu cần, hôm nay con sẽ kéo về ngay. Còn nữa, sửa thuyền mất ba ngày, tiền công đi làm lỡ, các chú cũng biết, khoảng thời gian này con may mắn đi một chuyến biển cũng được hơn ngàn đúng không."
Thân thể Lâm Trưởng Hòa lại lần nữa khẽ run lên, lần trước là làm bộ, lần này là thực sự tức giận.
Bất quá Triệu Cần đã có chứng cứ trong tay, hắn hiện tại cũng không có cách nào tốt hơn.
"Triệu Cần, sở dĩ tôi làm thuyền của cậu, là do trước đây cậu đánh em trai tôi, nhiều người ở bến tàu đều thấy, chuyện này cậu không thể chối."
Vị lãnh đạo trấn lại nhìn Triệu Cần, muốn xem hắn nói thế nào, nếu là thật thì Triệu Cần đã sai trước.
Triệu Cần thở dài một hơi, vẻ mặt mang theo chút ủy khuất, nhìn lãnh đạo trấn nói: "Chuyện lần đó, là em trai hắn lái thuyền không cẩn thận, kết quả người rơi xuống biển cũng không biết, may là thuyền con ở phía sau, vừa lúc nhìn thấy nên đã cứu được người. Mấy vị công tử từ Kinh thành tới chơi trên thuyền nói, muốn tính sổ ra sao thì ra sao, còn nói nếu mà thôn mình không quản, bọn họ sẽ trở về Kinh thành xử lý. Lúc đó con chỉ nghĩ làm sao cho mấy vị công tử đó hả giận, con thà tin là thật hơn không, cũng là do con sai trước, bọn họ là người Kinh thành mình không thể đắc tội. Không còn cách nào khác, khi lên thuyền con giả bộ tức giận đánh Cổ Đạo Hằng mấy quyền, trông thì hung hăng vậy thôi chứ thực ra con không dùng sức, chỉ là làm bộ. Con giúp bọn họ đánh người, qua đó họ sẽ chịu nói chuyện với con, cuối cùng thì con phải khuyên giải mãi, với lại người cũng là con cứu nên mới bỏ qua."
Nói đến đây, Triệu Cần lại nhìn Lão Lâm nói: "Lâm bí thư, không nhắc thì con còn đỡ, cứ nhắc tới chuyện này con lại thấy khó chịu. Người ta móc ra mười vạn, hỏi con có chịu giúp Cổ Đạo Hằng nói đỡ không, nếu đồng ý thì mười vạn kia mất, còn không thì bọn họ sẽ tự xử, coi như mười vạn kia là tiền tạ con cứu người. Chú coi, người ta tùy tiện móc ra mười vạn, đâu phải dạng người bình thường, mà con lại không dám nhận, lỡ làm không khéo Cổ Đạo Hằng gặp chuyện, lại liên lụy cả con và thôn. Lãnh đạo, chuyện này dễ điều tra lắm, lúc đó ở bến tàu có không ít người thấy."
Hắn nói thao thao bất tuyệt có lý có cứ, hơn nữa lại còn nghĩ cho đại cục, khiến vị lãnh đạo trấn gật đầu, Lão Lâm há hốc mồm cũng không biết phải nói sao.
Cổ Đạo Thanh có đánh chết cũng không tin, Triệu Cần vì cứu lão đệ mình mà không thèm lấy mười vạn, nhưng trong nhất thời hắn cũng không biết phải phản bác thế nào.
"A Thanh à, chuyện này là chú sai rồi, Triệu Cần rõ ràng là đang giúp nhà chú, sao chú có thể lấy oán báo ân mà làm hỏng thuyền người ta chứ." Lúc này chẳng ai ngờ tới, Lâm Dương lại mở miệng, giúp Triệu Cần nói chuyện.
"Ta. . . ta, Triệu Cần nói không phải thật."
"A Thanh à, chuyện này tôi cũng nghe nói không chi tiết thế, giờ nghe lại thì thật sự phải cảm ơn A Cần rồi." Lão Trương có chút ảo não, mình với A Cần cũng khá thân thiết, sao lại để Lâm Dương chiếm trước cơ chứ.
Tiếp đó mấy vị đội trưởng sản xuất khác cũng nhao nhao đổi giọng quở trách Cổ Đạo Thanh.
Lãnh đạo trấn nhìn Lão Lâm, ý là giờ đến lượt ông ra tay.
Lâm Trưởng Hòa đương nhiên hiểu ý lãnh đạo, khụ một tiếng nói: "Chuyện của Cổ Đạo Thanh còn chờ điều tra, nhưng rõ ràng là không còn thích hợp giữ chức phó chủ nhiệm, nhân tuyển trong thôn sẽ bàn lại sau. . ."
"Lâm bí thư, tôi thấy đồng chí Trương Hữu Giàu rất phù hợp." Một vị đội trưởng sản xuất nói.
Lão Lâm giật mình, ngay cả Lão Trương cũng ngơ ngác, chuyện này thì liên quan gì tới mình?
"Bí thư, tôi cũng thấy Lão Trương rất phù hợp, Lão Trương là người tốt bụng hiền lành, tin là sẽ coi việc phục vụ nhân dân là tôn chỉ hàng đầu." Triệu Cần cũng nói tiếp.
"Ừm, đồng chí Trương Hữu Giàu đã làm đội trưởng sản xuất mười mấy năm, luôn cẩn trọng, chuyện lớn nhỏ trong thôn ông ấy đều xông pha, có thể giúp được gì là giúp, ông ấy làm phó chủ nhiệm vẫn rất được lòng mọi người." Lâm Dương lại lên tiếng.
Vẻ mặt Triệu Cần không đổi, nhưng trong lòng có chút kinh ngạc, hắn không rõ, vì sao hôm nay Lâm Dương lại đứng về phía mình?
Vị lãnh đạo trấn cũng không biết Lão Trương là ai, bèn gọi một đội trưởng sản xuất lại hỏi, Lão Trương đứng dậy, lãnh đạo nhìn thấy dáng vẻ chất phác, cái gọi là mặt do tâm sinh, trông đúng là người hiền lành, liền gật đầu cười nói: "Đồng chí Trương Hữu Giàu được đấy chứ."
Lão Lâm không còn cách nào xoay chuyển, không cần đến cả bỏ phiếu đã để mọi người giơ tay biểu quyết.
Những người trước kia còn trong lòng không vui vẻ, giờ trước mặt người ta cũng không tiện không giơ tay, đây chính là quan hệ ân tình kiểu Trung Quốc, cho nên kết quả tự nhiên là toàn phiếu thông qua.
Trương Hữu Giàu có thể nói là người được lợi lớn nhất trong lần bầu cử này, phó chủ nhiệm thôn và đội trưởng sản xuất khác nhau nhiều lắm, đây là có lương đàng hoàng đấy nhé....
PS: Sẽ còn hai chương nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận