Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 624: Giai đoạn trước chuẩn bị

Không sai biệt lắm một giờ, người ủy thác Đề Mẫu từ cá chính bộ môn ra, đem hộ chiếu cùng giấy chứng nhận đã làm xong đưa cho trợ lý.
"Dư tiên sinh, ta giúp các ngươi mua số lượng là 50 đuôi dựa theo ý của lão bản chúng ta, không quan tâm tốn nhiều tiền, nhất định phải làm cho Dư tiên sinh hài lòng."
Đề Mẫu nói xong cười cười, bởi vì hắn thấy mua 50 đuôi, thuần túy là lão bản mình biểu đạt một loại hào phóng. Theo hắn suy nghĩ, trong vòng nửa tháng mở ra quý, có thể câu được 10 đuôi đều là nhân vật lợi hại, mà có thể bảo chứng mỗi ngày không trắng tay đó chính là câu cá vương giả. Toàn bộ Dennis tiểu trấn, trừ La Bá Đặc, liền không có người có năng lực như thế. Mà trước mắt Dư cùng Triệu, nhìn thế nào đều giống như công tử bột, người như vậy cũng chỉ chơi cho có tính chất, ai, lãng phí số lượng quý giá.
"Mua số định mức là có ý gì?" Dư Phạt Kha không hiểu hỏi.
"Hàng năm mở ra mùa câu cá, vì bảo hộ sinh thái, số cá câu được là có hạn mức cho mỗi người căn cứ theo tình hình thực tế của mình, từ cá chính mua được số lượng tương ứng." Một bên trợ lý tạm thời làm phiên dịch cho Triệu Cần, cho nên người sau cũng nghe rõ ý của Đề Mẫu, tiếp theo hỏi: "Số định mức rất đắt sao?"
"Hai trăm đôla một đuôi, đương nhiên tiền này có thể trả lại nhưng cũng có điều kiện tiên quyết. Thứ nhất bảo đảm ngươi câu được mỗi một đuôi cá đều hợp quy, thứ hai, toàn bộ mùa câu cá số lượng câu được vừa đúng bằng với số định mức đã mua, không thể thiếu, đương nhiên càng không thể nhiều. Thiếu thì không trả lại số định mức, mà nhiều còn phải chịu phạt nặng."
Triệu Cần nghĩ thầm như thế rất hợp lý, có thể khiến một bộ phận người từ bỏ việc tranh giành số định mức một cách không lý trí, dù sao cũng phải ứng trước tiền, câu không được nhiều như vậy thì tiền vẫn là đổ sông đổ biển.
Đề Mẫu lái xe, đưa bọn họ lại đến bến tàu, giờ phút này trên bến tàu có vẻ hơi vắng vẻ.
"Đợi đến ngày kia bắt đầu, trên bến tàu liền sẽ tụ tập rất nhiều người, cũng là thời điểm náo nhiệt nhất trong một năm ở Dennis, không ít người địa phương một năm chỉ dựa vào thu hoạch của nửa tháng này để sinh sống, mà những người đến đây cũng không ít, còn có một vài người có tiền, thích đến đây nếm thử những con cá tươi rói vừa mới được đưa lên bờ, mỡ màng đầy đặn."
Đề Mẫu nói, rồi đưa họ đến bờ biển, nơi này đang neo đậu mấy chục chiếc ca nô, lớn nhỏ đều có.
"Tiên sinh, ngươi xem cần loại thuyền nào?" Đề Mẫu nhìn về phía Triệu Cần.
Triệu Cần chỉ vào một chiếc không tệ rồi hỏi: "Chiếc kia thế nào?"
Đề Mẫu liếc nhìn, rồi đi theo một người môi giới ở bên cạnh nói chuyện, đại khái là thương lượng giá cả.
"Thuyền này chiều dài là 36 thước Anh (11 mét), độ rộng đạt tới 10.5 thước Anh (khoảng 3.2 mét), tốc độ tối đa đạt tới 32 hải lý, trang bị hai động cơ trong ngoài 220HP."
"Ta hỏi giá cả." Nghe thấy người môi giới khen thuyền hết lời, Triệu Cần cảm thán, ở điểm này thì quốc gia nào cũng giống nhau, như bà Vương bán dưa thôi.
Cuối cùng mặc cả một hồi, 1200 đôla một ngày, bao một người lái tàu, nhưng không bao tiền xăng. Nghe phiên dịch nói, Triệu Cần giật mình, chỉ thuê một chiếc thuyền như vậy mà hết gần một vạn tệ? Quá là đen! Bất quá tiền này là Đề Mẫu móc, hắn tự nhiên sẽ không xen vào giúp đỡ trả giá.
"Dư tiên sinh, cần câu dùng của họ cung cấp sao? Mỗi ngày tiền thuê 100 đôla một bộ."
Dư Phạt Kha nhìn về phía Triệu Cần, người sau lắc đầu, "Cám ơn ông Đề Mẫu tiên sinh, thiết bị câu cá bọn tôi tự chuẩn bị."
"Được thôi, khoảng thời gian này tôi sẽ ở lại trên trấn, nếu cần gì có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào."
"Xin hỏi siêu thị lớn nhất ở đây đâu?"
Đề Mẫu ngẩn người, mời bọn họ lên xe, lái khoảng nửa giờ, mới dừng lại ở một trấn khác gọi là Ngươi Duy Ngươi, "Dennis tiểu trấn chỉ có cửa hàng tạp hóa giá rẻ, ngài phải đến cửa hàng Sam, chỉ có chỗ này có." Đề Mẫu chỉ vào một mặt tiền không lớn ở trước mắt nói.
"Ngươi muốn mua cái gì?" Dư Phạt Kha tò mò, lẽ ra tới đây không phải vì mua dụng cụ câu cá chứ.
"Mấy món Tây kia ngươi vẫn chưa ăn đủ hả?"
"A đúng, ngươi biết nấu cơm, quá tốt rồi, ngươi chịu trách nhiệm nấu, tất cả nguyên liệu nấu ăn ta đến mua." Dư Phạt Kha nghe xong cũng thấy có hứng. Hắn tuy thường xuyên ra ngoài cũng không kén ăn, nhưng so với đồ Tây, hắn đương nhiên vẫn thích món ăn từ nhỏ đến lớn của mình.
Triệu Cần đã thấy nhà bếp trong căn biệt thự kia, hơn nữa trong đó có đầy đủ các loại nồi niêu nên lúc đó đã quyết định mua thức ăn tự mình nấu. Đừng nhìn mặt tiền nhỏ, nhưng bên trong thật sự rộng rãi, toàn bộ siêu thị giống như được xây dựng bằng khung thép trang trí rất đơn giản.
Hai người đẩy xe đẩy, trước thẳng đến khu tạp hóa, mua dầu ăn và gạo, rồi đến khu gia vị, mua một chút gia vị so với cả một túi gạo cũng không ít.
"Mua ớt không?" Dư Phạt Kha sốt ruột hỏi.
"Mua chứ, yên tâm đi, buổi tối muốn ăn cái gì?"
"Rau xào thịt, chặt tiêu đầu cá, thịt kho tàu Mao."
"Ngươi đúng là không khách khí nha," Triệu Cần nhìn hắn một cái, cái tên này lớn lên ở thủ đô mà lại có cái dạ dày của người Tương.
"Có dăm bông, ta mua một chút, cắt miếng chưng tương ăn."
"Dăm bông là ăn như thế à?" Dư Phạt Kha có chút ngơ ngác.
"Ta nấu cơm thì nghe ta."
Dư Phạt Kha quyết định im miệng, chọn một miếng dăm bông, ở đây có bán đã thái miếng sẵn, tiếp theo Triệu Cần lại mua một con cá bơn sống, một miếng thịt heo, nhìn thấy có chân gà hắn cũng mua mười cái, rồi thêm hai ba loại rau quả. Mọi thứ xong xuôi, sau khi Dư Phạt Kha trả tiền, hai người mang xe đẩy đến bãi đỗ xe.
"Tiên sinh, các ngươi định tự mình nấu cơm sao?" Đề Mẫu thấy bọn họ mua toàn là nguyên liệu nấu ăn thì có chút ngạc nhiên.
"Đề Mẫu tiên sinh, buổi tối mời ông đến ăn ké." Triệu Cần cười nói lời mời.
Vốn cho rằng Đề Mẫu sẽ khách sáo hai câu, không ngờ cái tên này lại vui vẻ gật đầu liên tục, không hề có ý từ chối, "Là cơm trưa trong truyền thuyết sao? Trời ạ, tôi từng nếm qua một lần ở New York, cái mùi vị đó quá tuyệt đến giờ tôi vẫn khó quên."
"Có mắt nhìn đấy." Dư Phạt Kha giơ ngón tay cái lên tán thưởng một câu.
Trên đường về, Triệu Cần phát hiện Đề Mẫu hình như đã xem nó như chỗ thân thuộc rồi, xem ra tên này nói thích cơm trưa cũng không chỉ là lời khách sáo. Đến nơi ở tạm thời, Triệu Cần đóng vai người đầu bếp một cách trọn vẹn.
"Tiểu Tằng, biết giết cá không? Ngươi xem ngươi đó, cũng là sinh viên giỏi, sao mà đến giết một con cá cũng không biết, đúng là đồ ngốc." Tiểu Tằng chính là trợ lý của Dư Phạt Kha, tuổi tác hẳn là so với Triệu Cần còn lớn hơn một chút, nhưng hắn cũng không thể gọi Lão Tằng được, dù sao hắn là Tiểu Tằng, đối phương cũng không có chút nào phản đối.
"Triệu tổng, lúc chúng tôi đi học có ai dạy giết cá đâu." Tiểu Tằng ấm ức nói.
"Có thời gian đi theo A Kha đến nhà ta chơi, đợi vài ngày bao học bao biết." Triệu Cần lỡ lời nói một câu, rồi lại quay sang Dư Phạt Kha đang rửa rau nói: "A Kha, rau muốn rửa bằng tay, ngươi cứ xối một chút nước thì làm sao mà sạch được."
"Ta nói A Cần, cái này là ta bỏ tiền mua, chẳng lẽ không phải đều là việc ngươi nên làm à?"
"A Kha đồng chí, phiền ngươi nhận rõ tình hình hiện tại, muốn ăn thì đừng cằn nhằn, nếu không tự đi nấu đi, bảo ta làm cái gì thì ta làm cái đó."
Dư Phạt Kha quả quyết ngậm miệng, đúng là ấm ức quá nhưng mình có biết đâu, có cách nào đâu.
Triệu Cần đương nhiên cũng không nhàn rỗi, hắn trước nấu cơm rồi bắt đầu xử lý thịt heo, thịt heo ở đây sao nghe mùi lại tanh thế không biết, không bằng thịt ở nhà. Nếu như là thịt heo ở quê nhà, hắn trực tiếp xào cũng tốt hơn, nhưng thịt này hắn vẫn là nên luộc sơ một chút. Thịt kho tàu, thật ra cũng không phức tạp, nhưng muốn kho đến mềm nhừ ngon miệng, khi ăn có cảm giác béo mà không ngán, thì phải mất chút thời gian.
Con cá bơn kia thì đơn giản nhất, trực tiếp làm sạch hấp lên là được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận