Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 393: Phiền muộn, sợ bạo khoang thuyền

Chương 393: Phiền muộn, sợ nổ khoang thuyền
Trong miệng còn đang ăn cá Hồng 鯮, Triệu Cần lại nghĩ đến, trên lưới con cá Kim Ba La kia dường như còn chưa nếm thử. Không được, không thể để lộ việc này ra, đó là sự bất kính cực lớn đối với Kim Ba La. Anh liền dùng loa gọi A Thần vào phòng lái.
“Ngươi đi kho lạnh lấy mấy con Kim Ba La kia, tối nay ta ăn khuya sẽ ăn nó.”
A Thần:… Hắn còn tưởng A Cần ca gọi mình một mình vào đây có chuyện gì, hóa ra vẫn là nghĩ đến ăn.
Cười cười, liền đáp ứng, quay người đi về phía kho lạnh.
Không lâu sau, Lão Miêu cũng đến phòng lái, trời đã tối hẳn. Dù không trực tiếp cầm lái, ông vẫn phải đứng ở phòng lái mới yên tâm. Dù sao trừ ông ra, kể cả Triệu Bình đều không phải dân lái tàu chuyên nghiệp.
Triệu Cần cũng nghĩ đến chuyện này, dự định qua năm sẽ đi đổi bằng, đến lúc đó xem có thể chi tiền nhờ Trụ Tử ca đi học lấy bằng không. Qua cuộc trò chuyện dài tối qua, anh phát hiện Trụ Tử ca là người ôn hòa, trầm ổn, không chỉ biết nghĩ đến cái trước mắt. Với tính cách như vậy, rất thích hợp để trở thành thuyền trưởng của chiếc thuyền tiếp theo của anh.
“Miêu ca, chuyến này thì ta vẫn cứ theo lệ nghỉ đến hừng đông nhé.”
Lão Miêu gật đầu, phần lớn những tàu cá hoạt động bên ngoài đều làm việc theo ca, 10 giờ làm 6 tiếng, điểm khác biệt với chiếc thuyền này là, những tàu khác trong lúc làm việc, thủy thủ phải quan sát xung quanh, không được nghỉ ngơi, còn bọn họ trong lúc kéo lưới lại có thể tranh thủ chợp mắt một chút.
"Vậy chuyến này ta kéo dài thời gian chút nhé, tầm 12 giờ rưỡi thì thu lưới.”
“Được, thu lưới xong ngươi uống với đại ca ta một chén rồi ngủ bù.”
Nghe thấy có rượu uống, yết hầu của Lão Miêu chợt động đậy, cười hắc hắc ra vẻ vui mừng.
Triệu Cần nghe thấy bên ngoài truyền đến một tràng tiếng kinh hô, đứng dậy qua lớp kính nhìn ra, chỉ thấy đại ca của mình đang cầm vợt đứng giữa, mấy người khác vây quanh cười cười nói nói.
Lão Miêu ra ngoài nhìn thoáng qua rồi quay lại cười nói: “Đang bắt cá đấy, A Bình vợt được một con cá hoàng mắt mang tầm năm sáu cân.”
Không lâu sau, mọi người cũng đều cầm vợt, tiếng kinh hô thỉnh thoảng vang lên, do ánh đèn nên xung quanh thuyền tụ tập một đám cá ba sóng.
Cá ba sóng là cách gọi của địa phương, tên khoa học của nó là cá sâm tròn xanh, thuộc họ cá sâm, sống theo đàn, rất ưa ánh sáng. Khác với các loại cá hoang dại khác quý ở chỗ được nuôi, loài cá này thì ngược lại. Nuôi có khi bán được hơn 20 tệ một cân, còn hoang dại chỉ có giá thị trường bốn năm tệ một cân. Một phần vì hoang dại vốn đã rất phổ biến, dễ bắt, phần hai là do cá hoang dại hoạt động nhiều nên lượng dầu trong thịt thấp, ăn khá khô. Còn cá nuôi do thức ăn đầy đủ, ít hoạt động nên thịt cá mập hơn, ăn sẽ tươi ngon hơn. Loài cá này là cá nhỏ trong biển, thông thường chỉ dài khoảng 10 centimet, nặng tầm hai ba lượng, vượt quá nửa cân là loại lớn rồi.
Triệu Cần xem xét một hồi, đàn cá quả thật không nhỏ, mỗi lần vợt xuống đều được ba bốn cân. Có vẻ như vợt như thế vẫn chưa đã nghiền, Triệu Bình còn lấy lưới ra. Chiếc lưới này là từ trên chiếc thuyền nhỏ lấy ra, lúc đó nghĩ lỡ gặp được hàng trên biển thì có lưới cũng không luống cuống, cho nên đã mang lên thuyền lớn.
“Đại ca, phải chừa lại chút, khoang thuyền của chúng ta có hạn, phải để dành chỗ cho mấy loại hàng đáng tiền chứ.”
Triệu Cần thấy đại ca mình hưng phấn quá nên đã dùng loa dội cho anh một gáo nước lạnh.
Triệu Bình nghe thấy liền dừng tay lại, đúng vậy, nếu như vợt được nhiều quá thì đến lúc gặp cá ngon, không có chỗ chứa thì làm sao bây giờ?
Trong đầu của anh vẫn dừng lại ở tư duy làm việc của thuyền nhỏ trước đây, vớt đầy rồi về nhà. Nhưng bây giờ khác rồi, rời nhà đi mất mười mấy tiếng, cả đi lẫn về tốn không ít dầu, chưa kể thời gian bị lãng phí nữa.
Phiền muộn thật, thấy cá mà không thể vớt, rốt cuộc cũng tự biến mình thành kẻ có của mà không thể dùng. Thu lưới lại, người khác nghe cũng hiểu nên mỗi người chỉ vợt vài chục cân đủ về nhà ướp cá mặn là được.
Triệu Cần không phải là đang hù dọa, chuyến đi ba ngày trước đã vớt gần 30 tấn cá, lần này bảy ngày, anh thật sự lo có khi sẽ bị nổ khoang thuyền mất. Chuyến này mới kéo có chín lưới mà cũng đã có hai mươi mấy tấn hải sản rồi, mà mới có ba ngày, vẫn còn ba ngày làm việc nữa.
“Ai, sợ không đủ chỗ chứa, cái này chắc là ước mơ của tất cả các tàu đánh cá đấy nhỉ.” Lão Miêu cười lắc đầu.
“Miêu ca, nếu không phải hai lưới đầu kéo lên toàn cá mú và tôm chín tiết các loại hàng đáng tiền thì ta đoán giờ phải được 30 tấn rồi.”
Hai người vừa nói đùa, Triệu Cần vừa xem đồng hồ, đúng lúc sang ngày mới, anh mở hệ thống ra xem giá trị may mắn, hôm nay giá trị may mắn lại bình thường, chỉ có 55 điểm.
Nhưng cũng không sao, chỉ cần có nhiều hàng là được. Tốt nhất lại thêm một mẻ cá Hồng dạ nữa thì thật là tuyệt vời, một mẻ thôi cũng dễ kiếm được tầm 50 vạn.
“Cũng sắp đến lúc lên lưới rồi.” Lão Miêu nói rồi đi ra khỏi phòng lái. Hiện giờ lên lưới không cần đến ông phải tự tay làm, đám thanh niên mỗi lần đều tranh nhau làm cả.
Nghe theo tiếng lưới được kéo lên, Triệu Cần không cần nhìn cũng biết thu hoạch khá lắm. Khi Triệu Bình mở túi lưới ra, boong tàu lại lần nữa được bao phủ một màu đỏ, lạ thật, hôm nay toàn gặp cá đỏ thôi, đầu tiên là Kim Ba La, tiếp đó lại là cá Hồng 鯮. Thấy không rõ là cá gì, liền nghe trên boong tàu đám người đang nói cười, anh cuối cùng cũng không nhịn được rời phòng lái, chạy đến nhìn một chút.
Tốt quá rồi, lại là cá Hồng 鯮, món này không hề rẻ, mà mẻ này cũng được hơn hai tấn, kiếm được 20 vạn không chạy đi đâu được.
Lại lần nữa chạy về phòng lái, anh đánh dấu vị trí lên GPS, bắt đầu tìm kiếm hòn đảo gần đó.
40 phút sau, anh dùng loa gọi người thả neo xuống nước, lúc này anh mới tắt máy, lỗ tai cũng được thanh tịnh chút.
Có người nói ngư dân nói chuyện đều rất to, đó là có nguyên nhân. Một là do thói quen, trên thuyền cứ mở miệng ra là phải hô to, hai là do tiếng máy móc thường xuyên làm ảnh hưởng đến thần kinh tai, nên có chút nghễnh ngãng là bình thường, cho nên mới không cảm thấy tiếng mình to.
Giống như bây giờ, cho dù đã tắt máy chính thì vẫn còn máy phát điện đang hoạt động, cũng rất ồn ào.
Đi ra boong tàu, giúp mọi người bận rộn một lát, “A Thần, nấu bữa khuya đi, không cần món chính, hấp canh cá với ăn mì gói là được.”
“Để ta làm cho.” Hạ Thủ Trụ giành lên tiếng.
“Không cần đâu, ta làm được.” A Thần vẫn nhớ lời Triệu Cần dặn, muốn hấp mấy con Kim Ba La để ăn.
Cá Hồng 鯮 con nào cũng to bằng mẻ lưới trước, chia ra gom lại cũng rất nhanh chóng rồi dùng cần cẩu nâng từng giỏ vào khoang tàu.
Một phần là để xếp chồng chất, phần hai vốn đã hơn hai tấn, đều phải dùng từng giỏ mà mang xuống.
Đến khi xong xuôi cũng đã gần hai giờ rồi. Thức ăn đã chuẩn bị sẵn sàng, Triệu Cần cầm hai bình rượu đưa cho đại ca để anh chia cho mọi người, mỗi người một chút, chỉ có hai bình thôi, không thể uống nhiều, trời vừa sáng lại phải làm việc rồi.
Bản thân anh thì không uống, cầm một bàn Kim Ba La hấp, lại gắp thêm một bát mì gói, ngồi ra mũi thuyền bắt đầu ăn.
Ăn thử một miếng, cũng không tệ lắm, nhưng không quá đặc sắc, có chút mùi cá hoa vàng, nhưng so với thịt cá Hồng dạ thì sợi thịt lại thô hơn, nói đi nói lại vẫn là không ngon bằng cá Hồng 鯮 trước đó, càng không thể so được với cá chim.
Nhưng con cá này hình dáng đẹp mắt, lại là cá biển sâu, lượng dầu khá nhiều, cho nên mới có giá cao như vậy.
Một con anh cũng không ăn hết, chủ yếu là do quá béo. Sau khi ăn xong, anh vừa để bát xuống đã vội đi vào phòng lái.
Buổi chiều anh ngủ cũng khá rồi, tối nay anh định sẽ tự mình trực ca đêm. Không lâu sau, Hạ Thủ Trụ cũng đến.
“Trụ Tử ca, không uống chút nào à?”
“Ta không hay uống rượu, hai chén là say rồi.”
Triệu Cần cười cười, biết anh nói dối, Trụ Tử hẳn là tửu lượng khá tốt, nhưng tính cách của anh không thích như vậy, cho nên cũng không có uống...
PS: Canh năm dâng lên, các huynh đệ tỷ muội, Cương tử, giục chương, quà miễn phí hỗ trợ quẹt quẹt nhé, số liệu của quyển sách giảm thảm quá ha ha.
Bạn cần đăng nhập để bình luận