Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 1048 thượng khách Trương Ca

Chương 1048: Thượng khách
Trương Ca quê quán vốn ở Phủ Tùng, nếu không phải vậy hắn cũng sẽ không thân với Loan Vinh Thành. Chỉ có điều về sau để tiện làm ăn, thêm nữa anh chị đều chuyển đến Trường Xuân, hắn cũng chạy đến Trường Xuân mua nhà ở. Sau khi trò chuyện với Triệu Cần, hắn cùng Loan Vinh thương lượng rất lâu, ban đầu định đặt nhà máy ở cạnh Trường Xuân. Dù sao mặc kệ là về nguyên liệu dồi dào hay điều kiện vận chuyển, thì làm tỉnh lỵ thành phố, nơi đó đều có ưu thế không thể thay thế. Kết quả sau khi định nói với Triệu Cần, đối phương lại có cái nhìn khác.
"Trương Ca, anh cân nhắc không có vấn đề, nhưng tôi thấy vẫn chưa đủ toàn diện. Trường Xuân có ưu thế rõ ràng, nhưng đầu tư mấy chục triệu vào thành phố tỉnh lỵ, anh nghĩ được mấy phần giúp ích thực tế? Nhưng nếu ở huyện thành quê anh, chí ít ở mức độ coi trọng sẽ khác."
Trương Ca vốn là người làm ăn, hắn lập tức hiểu ý của Triệu Cần, không trông mong vào huyện thành sẽ có bao nhiêu ưu đãi chính sách, nhưng chắc chắn chuyện bị chơi xấu sẽ ít đi một chút, dù sao trong huyện đang cần công lao kéo đầu tư này. Nhưng ở thành phố tỉnh lỵ thì không quan trọng như vậy, khi người ta xem có cũng được mà không có cũng không sao, đó là lúc dễ bị làm khó nhất.
Hôm qua hắn đến Phủ Tùng, ở nhà Loan Vinh. Phủ Tùng vào gần tháng 11 trời rất lạnh, may mà năm nay tuyết đến hơi muộn, hai ngày trước có trận tuyết nhỏ, nhưng cũng chỉ là tuyết rải, không hề đọng lại. Sáng sớm, Trương Ca đứng trước gương phòng khách, nhìn bộ âu phục tốn tiền trên người, còn đôi giày da bóng loáng dưới chân. Ừm, như vậy chắc là giống cái gọi là lão bản.
May là bây giờ, nếu là 20 năm trước, còn phải phối thêm một chiếc điện thoại di động, một cái máy nhắn tin BP, lái xe Santana thì mới gọi là có phong cách.
Vừa hay Loan Vinh cũng thu dọn xong đi lên, hắn ăn mặc tương đối bình thường, một thân áo lông dài. Liếc mắt nhìn Trương Ca, "Xuân Tử, cậu mặc thế này không lạnh à?"
"Cậu như này không được, mau thay đổi một chút. Hôm nay ta phải đi bàn chuyện với chính phủ, cậu mặc thế này tính là cái gì."
Loan Vinh cảm thấy cũng đúng, lại trở về nhà, sau đó bảo vợ tìm quần áo cho hắn, vất vả lắm mới lục được một bộ âu phục dưới đáy tủ. Cũng may trong nhà có bàn là, nếu không căn bản không thể mặc.
Loay hoay gần một tiếng đồng hồ, hai người rốt cục ra được khỏi nhà. Kết quả vừa mở cửa, gió lạnh ập vào mặt, Trương Ca lập tức rụt chân, "Mặc áo lông vào đi, đến nơi lại cởi ra."
"Có cần thiết vậy không." Loan Vinh bực bội lẩm bẩm một câu, rồi lại mặc áo lông vào.
Sau khi lên xe, Trương Ca vội vàng khởi động xe, bây giờ chưa có chức năng sưởi ghế tự động. Cho dù có, cái xe tồi tàn này của hắn cũng không có.
Lạnh cóng hết cả chân, Loan Vinh co ro lại, "Bật điều hòa chưa?"
"Máy còn chưa nóng." Trương Ca run rẩy nói, tay lái lạnh cóng.
Mồm lạnh, chân lạnh, thân trên mặc áo lông nhưng mông thì cứ tê cóng, cho nên nửa trên cũng không cảm thấy ấm bao nhiêu.
Không hề nghĩ đến chuyện xe có hỏng hay không, Trương Ca mạnh chân ga mấy lần, tại chỗ chờ khoảng năm phút, vòng tua mới chậm rãi giảm xuống, vào số lái đi.
"Xe nát của cậu nên đổi rồi." Loan Vinh bực dọc nói.
"Đổi, nãi nãi, năm trước đã đổi rồi, một bước đúng chỗ, ta cũng mua cái Audi lái một chút."
Hai người đến huyện chính phủ, đơn vị cấp huyện không có cảnh sát vũ trang thường trực, giữ cửa là một bảo vệ và một ông lão.
Trương Ca xuống xe cởi áo lông, cầm thuốc lá đi đến trước cửa sổ, "Lão thúc, cho hỏi phòng chiêu thương có người không, chúng tôi muốn tìm bọn họ nói chút chuyện."
Ông lão nhận thuốc lá, đánh giá Trương Ca từ trên xuống dưới, "Cậu không phải người địa phương?"
"Sao có thể, người địa phương chính gốc."
Ông lão lại đánh giá một lượt, ý là, người địa phương mà còn ăn mặc thế này, đầu óc có vấn đề à.
Trương Ca hiểu ánh mắt của ông lão, cười ngượng, "Muốn nói chuyện với lãnh đạo, nên tôi ăn mặc chỉnh tề chút, sợ làm trò cười thôi."
Ông lão không nhịn được cười, đứng dậy mở cửa, "Vào đi, vào trong mà điền biểu, ở ngoài tôi sợ tay cậu cóng hết cầm không nổi bút."
"Cảm ơn lão thúc."
Trương Ca chui vào, nhận bảng biểu rồi điền, thấy hai người vào, ông lão chỉ vào xe, "Gọi người kia vào điền cái, có mang theo chứng minh thư không. Mấy cậu thông cảm, đây là chức trách của tôi, tôi không thể để cho lưu manh trà trộn vào được."
Mặt Trương Ca tối sầm, ông lão này nói chuyện khó nghe quá, ông mới là lão lưu manh đấy. "Chuyện đó không thể nào, đều là người thật thà ở địa phương cả, từ nhỏ cha mẹ đã dạy dỗ nhiều, chỉ không dạy cái kiểu trộm cắp lừa đảo."
Lại đưa một điếu Trung Hoa, ông lão lúc này mới hài lòng đứng dậy, "Mau lên xe đi, đi theo ta vào, ta chỉ chỗ cho mấy cậu đỗ xe."
Sau khi đỗ xe, ông lão chờ hai người xuống xe, nhìn bộ dạng âu phục phẳng phiu mà run rẩy như ba con cóc, lại không nhịn được cười một tiếng, "Có phải là mấy cậu thanh niên hay nói, 'thích phong độ mà không cần nhiệt độ' không đấy?"
"Lão thúc, ông đừng trêu chúng tôi nữa."
"Đi thôi, đúng là thanh niên đứng đắn, ta dẫn mấy cậu vào lầu tìm người."
Đi theo ông lão vào trong lầu, có hơi ấm, rốt cục dễ chịu hơn nhiều, đi thẳng lên tầng hai, ông lão gõ cửa một phòng, "Ngô Kiền Sự, có người tìm."
"Đâu ra khách quý, mà phải nhờ ngài đích thân dẫn đến thế?"
Nghe đối phương nói vậy, Trương Ca thầm may mắn mình luôn tôn trọng ông lão, xem ra ông lão này trong đây cũng có chút địa vị, nếu không đối phương đường đường là một cán bộ công chức chính quy, dù chỉ là trợ lý, trong huyện ủy nói ít cũng phải phó khoa, sao lại khách khí với một ông lão thế này.
"Hai vị tìm tôi có việc gì?" Thấy trang phục của hai người, Ngô Kiền Sự cũng ngẩn người, còn tưởng người nơi khác đến, không quen cái lạnh ở đây. Không đợi hai người mở miệng, hắn lại nói, "Vào phòng uống chén trà cho ấm, rồi chúng ta từ từ nói chuyện."
Ba người nhìn ông lão đi, lúc này mới vào phòng làm việc, Ngô Kiền Sự ra hiệu hai người ngồi xuống, đích thân rót trà cho họ, "Xin hỏi hai vị có việc gì?"
Trương Ca hắng giọng, "Ngô Kiền Sự, chào ngài, tôi là Trương Kiến Xuân, hộ khẩu tuy chuyển đến tỉnh thành nhưng tôi vẫn là người địa phương, sinh ở đây lớn lên ở đây. Dạo này tôi tiếp xúc với một lão bản phương Nam, dự định đầu tư mở nhà máy. Sau khi tôi cố gắng hết sức, ông ấy đã quyết định đặt nhà máy ở huyện mình."
Ngô Kiền Sự mừng ra mặt, "Cảm ơn đồng chí Trương đã ủng hộ sự phát triển quê hương, đây đúng là tin tốt. Không biết là nhà máy gì, vốn đầu tư có hơn trăm vạn không?"
Mặt Trương Ca hơi co giật, có mấy triệu, cũng may hôm nay ta mặc âu phục.
"Chuyện của chúng tôi chỉ có thể coi là chi nhánh công ty thôi, tổng bộ vẫn ở phương Nam..."
Nghe giọng điệu này, Ngô Kiền Sự mặt tối sầm, hóa ra chỉ là chi nhánh, thế thì chắc tầm vài ba trăm ngàn là hết cỡ, hắn cũng không nói gì, muỗi cũng là thịt, huống hồ người ta đã chủ động đến tận cửa.
Kết quả lại nghe Trương Ca nói tiếp, "Chúng tôi dự định xây dựng một nhà máy chế biến hoa quả khô quy mô không dưới 60 mẫu, tích hợp kho bãi và gia công, tổng đầu tư khoảng 50 triệu."
"Ồ, 60 mẫu, cũng không nhỏ nhỉ, 50 triệu cũng được... Năm... Bao nhiêu?" Giọng Ngô Kiền Sự đột nhiên cao vút.
Trương Kiến Xuân ngẩn người, chẳng lẽ mình nói không rõ? Nhưng hắn vẫn nhắc lại một lần nữa.
Ngô Kiền Sự đứng bật dậy, dự án đầu tư lớn thế này đã vượt quá thẩm quyền đàm phán của hắn, đang định báo cáo lên trên thì vội ngồi xuống. Phải hỏi rõ ràng đã, không thể để lãnh đạo mất hứng một phen.
Bạn cần đăng nhập để bình luận