Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 483: Cải biến sách lược

Chương 483: Thay đổi sách lược
Triệu Cần tự nhiên có cách, bởi vì hắn có thể từ không mà tạo ra lưới cá. Nhưng nếu mình thật sự tạo ra, đoán chừng người ở đây không chọn nhảy xuống biển thì cũng bị dọa ngất vài người mất. Cho dù bọn họ tin Triệu Cần là con cưng của trời, có thể hô mưa gọi gió, Triệu Cần cũng không dám để lộ, việc này còn đáng sợ hơn cả để lộ ba rương vàng kia. Vì thế, trên thuyền không có lưới cá để dùng. Thuyền dừng lại, Triệu Bình chọn một chỗ nước nông thả neo, mọi người đều ủ rũ ngồi trên boong thuyền. Lúc này mọi người giống như nhìn thấy cả mặt biển cá mú đỏ, nhưng lại vì không đúng mùa mà không thể thả lưới, tâm trạng chán nản như nhau.
"Còn năm ngày thời tiết tốt, bây giờ chúng ta toàn lực chạy về mất khoảng 14 tiếng, đổi lưới đánh cá mới về, ít nhất chúng ta còn có hai ngày rưỡi để làm việc." Lão Miêu đưa ra ý kiến, đây cũng là đề nghị hợp lý nhất.
"Ta tán thành, thu neo thôi, mọi người đừng xuống thuyền, thuyền đến nơi ta xuống thuyền mua lưới đánh cá rồi đi ngay, dù sao nước ngọt và xăng đều đủ." Triệu Bình phụ họa.
Triệu Cần có chút do dự, bây giờ về hắn căn bản không có cơ hội thích hợp để lấy lưới đánh cá hệ thống ra. Đến lúc đó vì tranh thủ thời gian, nếu mình đi mua lưới đánh cá, anh trai hoặc Lão Miêu chắc chắn sẽ có một người muốn đi theo. Đột nhiên hắn nảy ra ý, nghĩ ra một biện pháp: "Anh, anh không phải mang theo lưới bén sao?"
"Cái đồ đó có tác dụng gì, chỉ là thử vận may thôi."
Triệu Cần không cho là vậy, hôm nay giá trị may mắn của hệ thống có tới 78 điểm, hệ thống không thể nào trong tình huống hai tấm lưới đều hỏng mà cho hắn 78 điểm may mắn. Hơn nữa, như vậy cho dù thu hoạch ít, cũng có thể kéo dài thêm một hai ngày rồi về, mình có đủ thời gian để kiếm cớ, tạo cơ hội cho mình mua lưới đánh cá từ hệ thống.
"Còn có bào ngư, hải sâm, nhím biển nữa." Triệu Cần dẫn dụ.
Triệu Bình lắc đầu, liếc nhìn mọi người xung quanh, lập tức hạ giọng nói nhanh: "Cái đảo đó không ổn."
"Không sao, nó ở phía đông, chúng ta chỉ làm ở khu đá ngầm phía tây thôi, nếu xong việc thì tôi sẽ tìm đảo khác, đảo đó có thì không có lý gì đảo khác không có. Dù sao bánh lái ở trong tay ba người chúng ta, không phải chúng ta muốn đi đâu thì đi đó sao?" Triệu Bình liếc Lão Miêu, trong lòng Lão Miêu vẫn hơi không tán thành, dù sao những thứ đó còn nhiều điều không chắc chắn, hơn nữa còn phải từng người nhặt, đâu có nhanh bằng dùng lưới kéo một mẻ. Nhưng thấy Triệu Cần kiên trì, hắn vẫn trái ý nghĩ: "A Cần nói cũng có lý, như vậy không cần chạy tới chạy lui, tốn xăng."
Thấy Lão Miêu cũng đồng ý, Triệu Bình đành gật đầu, "Được thôi, dù sao chuyến này cũng kéo ba lưới rồi, đã kiếm được tiền."
Bàn bạc xong, Triệu Cần liền nói đề nghị của mình cho mọi người, mọi người cũng không phản đối. Lão Miêu thu neo, khởi động thuyền, bắt đầu đi về hướng nam.
Hơn tám giờ sáng thì đến vùng biển mục tiêu, trước hết thả lưới bén xuống gần đó, đến tối thì có thể thu về. Tiếp đó Triệu Cần triệu tập mọi người họp, hắn lội xuống nước, trên đường luôn chỉ mọi người các yếu lĩnh lặn và những điều cần chú ý. Trên thuyền có bốn bộ đồ lặn, lần trước Triệu Bình mua bình dưỡng khí đủ nhiều, mới dùng một ít.
"Tôi chia việc thế này, tôi và A Sách một tổ, anh và A Kiệt một tổ, A Hòa và Trụ Tử một tổ, Miêu ca và A Thần một tổ, hai người phối hợp, khoảng cách giữa hai người không được vượt quá năm mét. Hai tổ cùng xuống nước, tôi và A Hòa tính một đội, Miêu ca và anh là đội thứ hai, đội của tôi, tôi làm đội trưởng, Miêu ca là đội trưởng đội hai."
Nhất định phải phân chia chi tiết, dù sao lặn cũng có tính nguy hiểm nhất định, Triệu Cần cho hai người một tổ là để người có kinh nghiệm đi cùng người mới, A Hòa là người không chắc chắn nhất, nên đi cùng Trụ Tử là người ổn định nhất. Lão Miêu nghe xong gật gù, Triệu Cần suy nghĩ rất chu đáo.
"A Cần, ta cũng muốn xuống." A Vượng không nghe thấy tên mình, có chút khó chịu, lặn nghe rất vui.
"Như vậy đi, chúng ta sẽ thay phiên xuống hai lượt, xem ai không thích ứng thì cậu chuẩn bị sau."
A Vượng tuy vẫn còn hơi không vui vì mình không được xuống đầu tiên, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của Triệu Cần, hắn cũng không dám mở miệng nữa, dù sao hắn chỉ là theo chân đi chơi, người ta là kiếm sống dựa vào cái này, thân là khách nhân vẫn nên ít gây phiền phức cho chủ nhà.
Chẳng mấy chốc thuyền thả neo xuống, Triệu Cần mang theo ba người xuống nước, giống như lần trước, mỗi người mang theo một con dao, một cái túi lưới, bên hông buộc dây thừng an toàn. Trước tiên lặn xuống vài mét chờ một lát, hắn ra hiệu cho mọi người ngoi lên, nhìn A Sách và Trụ Tử hỏi: "Có thích ứng được không?"
"Không có cảm giác gì."
"Nhớ, hễ thấy khó chịu phải nói ngay, không được đùa giỡn."
Chỗ này độ sâu khoảng bảy, tám mét, Triệu Cần tuy nói nghiêm túc, nhưng thật ra cũng biết không có nguy hiểm gì lớn. Xuống đến đáy, lần trước vì tìm bảo tàng, Triệu Cần đi ngang qua đây chưa để ý nhiều, lúc này lại quan sát cẩn thận thì mới thấy rõ. Đột nhiên A Sách phun ra một chuỗi bọt khí lớn, trong lòng hắn giật thót, kết quả sau một khắc thấy A Sách nằm sấp trên đá ngầm, vung dao mở hàu, Triệu Cần thở phào nhẹ nhõm, chắc là tên nhóc này nhìn thấy mấy đồ hải sản kích động quá muốn mở miệng làm thịt.
Hắn khoát tay với A Sách, lại ra hiệu ngăn mọi người đang muốn bắt bào ngư, mà móc túi lưới buộc ở hông, đi tới một kẽ đá dưới đáy, dùng lưới che kín một bên khe hở, đưa tay vào bên này bắt, tôm hùm vì muốn tránh tay hắn mà bắn ra, vừa vặn lọt vào lưới. Ba người thấy vậy liền khoa tay múa chân, rồi gật đầu hiểu ý của Triệu Cần, trước hết bắt mấy con dễ bắt, dù sao bào ngư cũng không chạy đi đâu được.
Tiếp theo cả ba đều học theo, bắt đầu bắt tôm hùm. Phải nói nơi này đúng là ổ tôm hùm tự nhiên, mỗi khe đá đều có mấy chiếc râu nhô ra, có những khe hở căn bản không bắt được. Triệu Cần cũng không nản, không bắt được thì thôi, chọn mấy con dễ trước. Bắt quá tay nên Triệu Cần suýt quên mất thời gian, liếc nhìn túi lưới bên hông, cũng đủ lớn, nghĩ đổ đầy lại lên thì không thể nào. Hắn lần lượt vỗ vai ba người, rồi ra hiệu hướng lên.
A Hòa bọn họ tuy còn hứng nhưng vẫn nghiêm túc chấp hành lệnh của hắn, cởi túi lưới buộc vào dây thừng an toàn. Đợi ba người bơi lên, Triệu Cần mới nhanh chóng lao lên trên. Lúc ngoi lên mặt nước, cả bốn người đều như người chết đuối thở hồng hộc, một lúc mới nhìn nhau cười, tay kéo dây thừng an toàn bơi lên thuyền.
Lão Miêu và mọi người thấy Triệu Cần và đồng bọn ngoi lên thì thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi kéo dây thừng, để bọn họ dễ lên hơn.
"Cảm giác thế nào?" Lão Miêu nhìn Trụ Tử và A Sách hỏi.
"Thu hoạch đâu?" A Kiệt thấy bốn người đều hai tay không, có chút sốt ruột hỏi.
A Hòa chỉ vào dây thừng an toàn, vừa lúc lúc này đuôi dây thừng cũng kéo lên, nhìn những con tôm hùm xanh đỏ bên trong, mọi người trên thuyền đều kinh ngạc. Tuy mỗi túi không đầy, nhưng nhìn không ít, cả bốn túi cũng rất khả quan.
"A Cần, cộng lại hơn 200 cân."
"Ừ, bên trong ta có một con cẩm tú rất lớn."
"Bên trong ta cũng có một con lớn chắc được hơn ba cân."
"Ta cũng thế, cũng có một con tầm ba cân."
Sau khi Triệu Cần vừa dứt lời, A Hòa và A Sách cũng nhao nhao cho biết, mình cũng bắt được những con lớn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận