Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 724: Khích lệ sĩ khí biện pháp

Chương 724: Biện pháp khích lệ sĩ khí
Nghe A Thần gọi, Triệu Cần vội vàng cùng theo lên boong thuyền. Chỉ thấy A Sách đang cùng A Hòa hai người lôi một con cá ra, không sai, chính là lôi ra, bởi vì đuôi cá này quá dài. Hai người kéo rất cố sức, bởi vì con cá to như vậy, cân nặng chắc chắn không nhẹ.
Nhìn kỹ thì đây là một con cá hố lớn, mình cá màu xám bạc, có các vằn xanh đen, thân thể có chỗ bị trầy xước, giờ đã chết. Toàn thân con cá dài tầm ba mét, đầu giống đầu ngựa, có dạng mũ, chỗ rộng nhất ở phía dưới gần 40 centimet. Con cá này ít nhất có 400 cân, thuộc loại siêu lớn.
Cá hố vàng có thân dài, dẹt, nhìn giống cá hố lớn, nhưng thật ra không liên quan, vì không cùng loài. Cá hố vàng thuộc họ Cá hố vàng, bộ Cá mặt trăng, còn cá hố bình thường thuộc họ Cá hố, bộ Cá lẹp.
Bình thường, bắt được cá lớn như vậy mọi người nên vui, nhưng lúc này, mặt mọi người không hề tươi cười, ngược lại mang chút lo lắng. Trụ Tử đứng trước mặt Triệu Cần nói: “A Cần, đây là cá hố vàng.”
Triệu Cần gật đầu, đương nhiên hắn biết, và hiểu mọi người lo lắng vì sao, vì cá hố vàng còn gọi là cá địa chấn. Mỗi khi nó xuất hiện, thường báo hiệu một vùng biển sắp có địa chấn.
"Không sao, chúng ta đang chạy hết tốc độ về nhà, không quá 10 tiếng sẽ đến gần bờ, sau đó đi dọc bờ hướng bắc là có thể về tới nhà.” Triệu Cần an ủi mọi người.
“Không có nghĩa là sẽ động đất ngay đâu, với cả động đất có khi cũng không lớn, mà còn không biết ở vùng biển nào. Mọi người cứ yên tâm, ta sẽ làm tiếp, cố năm tiếng nữa xong việc, còn được ngủ ngon một giấc.” Trụ Tử nói rất có lý, vô cùng có sức thuyết phục.
"Đem cá bỏ vào khoang thuyền đi, mấy người cùng nhau khiêng." Triệu Cần nghĩ tranh thủ thời gian đem cá vào khoang, có chút ý mắt không thấy tâm không phiền.
Ở vùng biển này, cá hố vàng rất hiếm. Mà thịt con này rất bình thường, Triệu Cần chưa ăn bao giờ, nhưng nghe ba Trần với ba mình nói, thịt nó hăng hắc, lại rất dai, nhai trong miệng như nhai gỗ nên hắn không có ý định thử.
“Anh hai, bọn em còn đem lên một con cá Mèn, cũng bảy tám chục cân, tiếc là trong lưới bị ngộp chết rồi." A Hòa nói.
“Chết rồi không sao, vẫn bán được giá tốt." Triệu Cần cười nói.
Nói đến giá cả, mọi người quên luôn chuyện cá hố vàng, bắt đầu bàn tán về thu hoạch hai ngày qua.
“A Cần, anh nói hai chuyến hải sản này của em bán được bao nhiêu tiền?” A Kiệt vui vẻ hỏi.
Lúc Triệu Cần không có ở đây, bọn hắn đi ba chuyến biển, thu hoạch cũng không ít. Trung bình một chuyến cậu ta cũng kiếm được gần vạn tiền hoa hồng. Nhưng có cảm giác chưa đủ. Quả nhiên, Triệu Cần vừa về thì thu hoạch đã khác.
“Đúng đó anh A Cần, lần này nhiều cá ngon ghê, một hai vạn cân cá mục kim, với cá Mèn các kiểu nữa, chắc bán được 200 vạn không?" A Sách cũng hỏi.
“Bán được 200 vạn, chia trung bình ra mỗi thuyền cũng một trăm vạn, sao, ngươi còn muốn ăn cả tiền hai thuyền à." Trụ Tử quở trách, cũng nhắc nhở mọi người đừng có ý đồ không nên có.
Triệu Cần cười, hắn có tính toán của mình. Chuyến này mọi người rất vất vả, vì số cá này đánh đổi không khác gì liều nửa cái mạng.
"Anh hai, em thấy chắc bán được 300 vạn.” A Hòa cũng rất vui vẻ.
“300 vạn mà ta phải khổ vậy sao, mọi người yên tâm, việc bán cá cứ giao cho ta, hai chuyến hải sản này mà không bán được trên 400 vạn thì phần còn thiếu ta bù cho." Triệu Cần cũng hiếm khi nói lớn, hào khí lên. Lúc này mọi người đã rất mệt, nói lớn một chút cho cao hứng.
"A, em biết ngay đi theo anh A Cần là có thịt ăn." A Sách nịnh bợ một câu.
“Sao, phần chăm chỉ của ngươi không cần nữa hả?” Trụ Tử lại chặn họng, A Sách im bặt. Tuy hai người chỉ là bạn bè hay đùa nhau, một người là anh em bên vợ Hạ Vinh, một người là bên ba, nhưng Hạ Thủ Trụ trầm tính, giờ là thợ lái chính, quan trọng nhất là thằng này biết võ, biết đánh vào chỗ nào đau, mà không làm bị thương. Lỡ trúng đòn rồi mà A Sách dám về mách với Lão Tử thì đảm bảo Lão Tử còn đánh cho trận nữa chứ đừng nói bênh.
Nghĩ tốt như vậy liền thôi không so đo.
Mọi người vui vẻ, tay chân làm cũng nhanh hơn. Lúc này lại nghe A Thần hét lên: “Ngọa tào! A Hòa qua phụ, cá lớn mắc lưới miệng rồi.”
A Tư bên cạnh qua hỗ trợ, ba người mới lôi được cá ra. Vừa thấy mặt con cá, trên thuyền lại vang lên tiếng hoan hô náo động.
“Cá măng thường! Ha ha, lại là cá măng thường rồi.”
“Trời ơi, đây là con cá măng thường thứ mấy rồi?”
“Thường thôi, mà con này chỉ về nhì, hồi trước thuyền mình lên một con tới 140 cân, con này chắc tầm 120 thôi.” A Sách thích thú nói.
Ở trên thuyền làm lâu rồi, tay mắt mọi người là một cái cân, không thể chính xác bằng cái cân, nhưng ước lượng thì không sai lệch nhiều. Hồi xưa Triệu Cần ở quê còn bé hay thấy người ta mổ heo xuống các thôn thu heo cũng là ước lượng cân bằng mắt, xem ai khôn hơn ai.
"Không sai, cá này chắc cũng bán được một hai chục vạn, mọi người cố lên chút." Triệu Cần vừa nói, sắc mặt vui mừng của mọi người lại càng đậm hơn.
Một hai chục vạn a. . . dù chia cho hai thuyền thì một thuyền cũng được 10 vạn. Mình được 0. 5% hoa hồng, vậy là 500 đồng, bằng công của mấy người bến tàu mười ngày làm việc, sướng!
Triệu Cần làm phụ một lúc, rồi đứng lên nhìn nồi cơm điện. Thấy nồi cơm đã bật nút, liền gọi mọi người: “Nghỉ chút đi, mọi người tranh thủ ăn một miếng.”
“A Cần, làm xong rồi ăn luôn đi.” Trụ Tử đề nghị.
“Đói cả ngày rồi, mau bỏ tay xuống, A Thần, mang cà mèn cho Miêu ca cơm đi.”
“A Bình thì sao anh, trên thuyền chỉ có hai anh em nhà ảnh thôi." A Hòa hỏi.
“Ta lúc trước đã mang ít đồ ăn vặt qua rồi, mọi người phân xong hàng thì hai thuyền nhập lại, các ngươi qua tự nấu.”
Triệu Cần nói xong liền múc một chén canh húp. Đối với người địa phương mà nói, trong bữa ăn, món chính và canh là như nhau, hoặc nói là không có món chính cũng được, nhưng phải có canh.
Vì vậy, dù có gấp cỡ nào Triệu Cần vẫn dùng đuôi cá làm chút canh mất hơn 10 phút.
Động tác mọi người rất giống nhau, trước mỗi người một chén canh, sau đó mới chan một chén cơm đầy rồi gắp ít rau đặt lên đầu, bắt đầu ăn như hổ đói. . . Bắt đầu.
Nhanh thật đấy, như Trụ Tử với A Tư chỉ mất năm sáu phút, hết veo một chén cơm đầy, sau đó dùng tay lau miệng, rồi ngồi xuống bắt đầu làm tiếp.
A Hòa sau khi ăn xong liền mở vòi xịt nước vào các túi lưới. Dù thời tiết nóng nực, nước biển vẫn còn lạnh, xịt vào túi lưới sẽ giúp làm mát cá bên trong, không để cá bị hỏng.
“Cũng gần xong việc, A Hòa đừng xịt nữa, dùng tay cẩu móc cá lên hết đi."
A Hòa dạ một tiếng, điều khiển cần cẩu đến gần, A Thần giúp buộc dây vào nửa túi lưới phía trên, rồi cần cẩu nâng lên.
Đống cá không có miệng túi chắn, theo khe hở mà đổ ra.
“Ngọa tào, hình như ta thấy con cá hố vàng nữa kìa.”
“Ha ha, con lớn kia hình như là cá chương hồng, trời ơi, phải được bảy tám chục cân. Lần đầu tiên ta thấy con chương hồng lớn vậy."
Cá hố vàng, con này thì tính là nhỏ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận