Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 535: Chú định không có kết quả

Chương 535: Chú định không có kết quả
Năm đầu bực bội không thôi, ngày hôm nay, địa vị của hắn cùng tài sản đều là em trai cho, mà em trai lại chỉ có một đứa con trai như cây kia. Nếu thật có nguy hiểm, vậy hắn coi như cũng xong đời.
"Năm đầu, Triệu tiên sinh đến hẳn là lại liên quan tới mấy chuyện đại diện kia."
Cách Tử Sam vừa dứt lời, liền lập tức khẽ hừ một tiếng, "Gã này ngược lại là tích cực, cuộc thi câu cá còn chưa bắt đầu đâu, giúp năm đầu xong xuôi được một nửa sự việc, bây giờ lại muốn..."
"Để hắn cút." Năm đầu lạnh lùng phun ra ba chữ.
Trong lòng Cách Tử Sam vui thầm, sau khi rời đi một lát lại trở về, đứng nghiêm một bên.
"Lưu Quân, thuyền của chúng ta mất một chiếc rồi."
"Ta biết, đều là đám cá kiếm đáng ghét kia, để chúng ta không chỉ tổn thất một chiếc thuyền mà còn hi sinh một dũng sĩ."
Vẻ mặt năm đầu đột nhiên trở nên rất mất mát, giọng nói càng phát trầm thấp, "Không phải, là hai chiếc lần này về Đài Loan, có một chiếc mãi chưa cập cảng, mà lại đã hoàn toàn mất liên lạc."
Cách Tử Sam giật mình, mất liên lạc trên biển, tính thời gian thì cũng đã vài ngày rồi, việc này rất bất thường a, nói không chừng... Giờ khắc này hắn không dám lên tiếng, chỉ đứng im lặng.
"Ta muốn đến bái kiến lãnh đạo địa phương, điều động máy bay trực thăng, tìm kiếm cứu hộ trên diện rộng, ngươi đi với ta."
"Vâng!" Cách Tử Sam vội vàng đáp ứng.
Bất quá năm đầu vừa đứng lên, điện thoại lại vang lên, hắn xem xét là số điện thoại quốc tế, vội vàng kết nối.
Em trai của hắn cung cấp một tin mới, tại tủ bảo hiểm trong phòng ngủ của Cây, phát hiện ra một quyển sổ tay, bên trong ghi chép các tin tức liên quan tới bảo tàng, thuyền đắm, còn có mấy tấm bản đồ biển, trên đó ghi rõ tọa độ.
Ở phần cuối, là kế hoạch của Cây.
Tuy tọa độ đã vượt qua lãnh hải Trung Quốc (theo công ước pháp luật biển Liên Hiệp Quốc, lãnh hải của mỗi quốc gia quy định không quá 12 hải lý), nhưng vẫn thuộc khu đặc quyền kinh tế trên biển của Trung Quốc.
Cái gọi là khu đặc quyền kinh tế là chỉ vùng biển từ ngoài lãnh hải tới vùng biển quốc tế, thường quy định là không quá 200 hải lý.
Không nằm trong phạm vi biển quốc tế, nên năm đầu và Cây tự nhiên không dám điều động tàu tư nhân đi vớt, nhưng hắn lại không dám thâm nhập vào Trung Quốc, thuê người nội địa.
Hắn hiểu rõ, nếu thực sự là như vậy, thì tỷ lệ bảo tàng bị nuốt chửng sẽ rất lớn.
Vì vậy hắn phải vắt óc nghĩ mưu kế, mới nghĩ ra chiêu tổ chức cuộc thi, chỉ có như vậy mình cùng người thân tín mới có thể công khai xuất hiện ở khu vực biển gần Trung Quốc.
Tiếp đó hắn bắt đầu trù tính, giật dây mình, lại thích mạo danh Đại Bá béo tốt, lấy danh nghĩa đối phó Đạt Ngõa tổ chức cuộc thi, để bản thân có thể danh chính ngôn thuận lưu lại khu vực đó.
Hắn cũng sợ thuyền đi quá nhiều, mọi người phát hiện ra bí mật tàu đắm, nên khi xác định khu vực còn cố tình gạch tàu đắm ra bên ngoài.
Nhưng trong cuộc thi bắt cá lại xuất hiện chút ngoài ý muốn, trong ba chiếc tàu thì có một chiếc bị cá kiếm tấn công.
Vì vậy hắn không thể không dùng hai chiếc tàu, chở người từ ba chiếc thuyền về cảng, đưa những người còn lại lên một trong số hai chiếc, còn chiếc của hắn chỉ mang theo bốn người thân tín, tổng cộng là năm người.
Nghe em trai giải thích, mặt năm đầu tối sầm lại, thì ra mình cũng chỉ là quân cờ.
Chẳng bao lâu, em trai lại gửi đến một tọa độ, đây là tọa độ tàu đắm tìm thấy trong sổ tay.
"Đi, đi xin máy bay trực thăng hỗ trợ, đúng rồi, xem có tàu nào cho thuê không, ta muốn đích thân ra biển tìm kiếm."
Một mặt năm đầu lo lắng về cái chết của người cháu trai, một mặt lại nung nấu ý định về tàu đắm.
"Năm đầu tiên sinh, cuộc thi câu cá kia, chúng ta vẫn tiếp tục theo kế hoạch chứ?"
Năm đầu trầm mặc một lúc, gật đầu thật mạnh, "Bây giờ thu tay lại, chúng ta sẽ lỗ lớn. Lần này ta đích thân nhúng tay, hơn nữa dù chúng ta rời đi thì hoạt động này cũng vẫn tiếp tục thôi."
Trong lòng hắn đã tính toán đến chuyện xấu nhất, đó là không tìm được Cây, đến lúc đó biết đâu em trai sẽ giận cá chém thớt trút lên đầu mình.
Cho nên chuyện ở đây nhất định phải thành công, có thành thì sau này mới có tư bản để sống dễ chịu khi không dựa vào em trai nữa...
Tin tức về con tàu mất tích không thể che giấu được, Trần Đông rất nhanh đã kể lại những gì mình nghe được cho Triệu Cần.
Tuy nhiên chi tiết thì họ không nắm rõ, chỉ nghe nói hai chiếc thuyền từ Đài Loan về thì đột ngột mất tích một chiếc, trong thành phố không chỉ sắp xếp thuyền, mà còn điều động cả máy bay trực thăng, nhưng vẫn không tìm được tung tích của tàu.
Sau khi chắc chắn nghi ngờ không nhắm vào mình, Triệu Cần cũng yên tâm, hai ngày này thỉnh thoảng hắn đến dặm, cũng đến công ty Thiên Nhuận của mình.
Công trình phòng điều hành kết cấu thép thì đã hoàn thành, nhưng tòa nhà văn phòng bê tông đến giờ vẫn chưa xong.
Đêm đó, hắn đang ngủ say thì điện thoại di động báo có tin nhắn, Lão Miêu thông báo thuyền đã sắp cập bờ.
Hắn đến trước thôn gọi đại ca dậy, hai người cùng nhau đạp xe xích lô ra bến tàu ở thị trấn, Trần Đông đã sắp xếp người ở đó chờ.
"Lão Miêu đáng tin cậy hơn mày nhiều, có bao nhiêu hàng đều báo cho tao." Trần Đông thấy hắn đến thì phàn nàn.
"Ừm, còn nói với tao chuyến này thu hoạch cũng không tệ lắm."
Tin nhắn của Lão Miêu không nói cụ thể chủng loại hải sản, chỉ nói cho biết trọng lượng ước tính của chuyến này, theo Lão Miêu nói thì tầm 30 tấn, cho dù tất cả đều là cá Hố thì cũng đáng khoảng 30 vạn.
Chẳng bao lâu sau, tàu đã cập bến, đám người trên tàu dù vẻ mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng trên mặt đều nở nụ cười.
"Cũng được, lần trước dỡ hàng xong thì ta ra khơi, chưa kịp ra khơi ta gọi thả lưới, vận may tốt, mẻ lưới đầu tiên thế mà đã được hơn 3 tấn cá hố." Lão Miêu cười ha hả nói.
Nói xong đưa cho hắn một tờ giấy.
Nói đúng ra, mùa cá hố nhiều là vào mùa xuân, thời tiết này cá hố nhiều nhất, lại hay di cư nhiều,
Nhưng cũng là phải tìm vận may, do việc đánh bắt quá nhiều gần bờ nên mùa cá giờ đã không rõ ràng.
"A Cần, mày đỡ hơn chưa?" Người khác đang kể chuyện huyền diệu về chuyến thu hoạch lần này, còn Trụ Tử lại là người đầu tiên nghĩ đến bệnh của hắn.
"Không sao Trụ Tử ca."
Triệu Cần có chút áy náy, nên quyết định sẽ thưởng thêm cho bọn họ chuyến này.
Vốn định xắn tay áo vào giúp, kết quả mọi người đều cho là hắn mới khỏi bệnh nên không để hắn nhúng tay vào.
Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể đứng trên bến tàu, xem mọi người dỡ hàng.
Ban đầu là cá đù vàng, thứ này cũng đang vào mùa, mang lên hơn 70 giỏ, mỗi giỏ gần 60 cân, tính ra thì cũng phải hơn 2 tấn.
Tiếp đó là cá sạo, loài cá này một năm cũng có hai thời điểm nhiều nhất, một là cuối tháng tư đến cuối tháng sáu, còn lại là đầu tháng mười đến giữa tháng mười một, hiện tại chắc cũng đang vào thời điểm nhiều nhất.
Triệu Cần tế mắt nhìn cá đối, con nào con nấy đều khá lớn, ba bốn cân một con chiếm đa số, những con này cũng đều là tiện đường kéo lưới về.
Trần Đông đã cầm hóa đơn đi rồi, đang gọi điện thoại liên lạc với thương lái.
Mãi đến bình minh thì việc dỡ hàng mới hoàn tất, cũng như trước kia, được hơn một nửa thời gian, Triệu Cần bị Trần Đông kéo về trạm thu mua, hai người cùng nhau ứng phó thương lái đến thu mua.
Và đến khi bán hết hàng, tiền được hạch toán xong thì đã là mười giờ sáng, chuyến này dù nói không có quá nhiều loại hải sản đáng giá nhưng được cái số lượng lớn.
Hơn 30 tấn hải sản, tầm 60000 cân, sau khi có hóa đơn, tổng cộng được 1,81 triệu tệ, cộng với lần trước được hơn 17 vạn thì tổng là gần 2 triệu tệ.
Nghe số liệu này, đôi mắt của mọi người vốn ảm đạm thì bỗng chốc sáng lên, dù sao thì mỗi người cũng có thể bỏ túi gần 2 vạn tệ.
Chỉ là điều khiến họ không ngờ đó là ngày hôm sau mỗi người trong thẻ đều nhận được 5 vạn tệ, riêng Lão Miêu thì còn có 8 vạn tệ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận