Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 607: Trong thôn phát triển

Chương 607: Trong thôn phát triển
Có được thu hoạch như thế này, mọi người một mặt kinh ngạc thán phục trước vận may của hai người, một mặt thì cảm thán sự gan dạ cẩn trọng của cả hai.
Chẳng bao lâu sau sổ sách được tính xong, ma quỷ cá có 1320 cân, không phân lớn nhỏ đồng giá 21 đồng một cân. Còn cua hoa hồng giá cả trước đó đã tăng lên rất nhiều, trước kia cùng cá thanh giải gần như đều ở mức 25 đồng một cân, sau một năm thêm vào việc không phải mùa cá, vậy mà tăng lên đến 36 đồng. Tổng cộng có 472 cân. Cộng thêm số ma quỷ cá, hai người hôm nay ra khơi thu hoạch được tổng cộng hơn 4 vạn 4 ngàn đồng.
Trừ tiền xăng, coi như chia đôi thì hai người cũng được hơn hai vạn đồng, một người một ngày hơn một vạn, gần bằng tàu lớn đi biển mấy ngày, hai người đã hài lòng lắm rồi.
“A Cần, lần này thu được nhiều, hay là chúng ta bớt lại một ít chia cho mọi người?”
Trụ Tử có chút ngại ngùng, một mặt là cảm thấy mình nhận nhiều quá, mặt khác cũng suy nghĩ đến những người khác ra biển không được như vậy, đến lúc đó có khi trong lòng sẽ bất bình.
“Chia thiếu bao nhiêu chứ, đâu phải chỉ có hai người ngươi mới được ra biển.” Triệu Cần tự nhiên hiểu được tâm tư của hai người.
Nói xong hai người chia nhau ra, sắp xếp ngày ra biển, như vậy sẽ không đố kỵ việc người khác thu hoạch nhiều hơn mình. Đương nhiên hắn cũng cảm thấy những người khác sẽ không để ý, nhiều nhất sẽ kinh ngạc ao ước một phen thôi, còn chuyện đố kỵ thì bỏ đi.
Chia xong sổ sách, Trần Đông mời hai người ăn cơm, hai người tự nhiên từ chối.
Tiễn hai người về, mọi người rửa tay rồi cùng ăn tối, không làm Đại Ngọc thất vọng, thật sự có một bàn thịt kho ma quỷ cá.
Triệu Cần không thích loại cá này lắm, thật ra thịt cá mềm, độ tươi cũng ổn, xương thì giòn có thể nhai nuốt, nhưng chính là thiếu cái mùi thơm.
Quan trọng hơn là, lượng dầu của cá này rất cao, ăn vào có chút dính người.
Vì có uống rượu nên Xa Tử đương nhiên không thể lái xe.
Sau bữa ăn, Đại Ngọc về ký túc xá trước, Triệu Cần lại ở lại cùng Trần Đông tính sổ, đợt này tiền ra khơi nhiều như rừng, cũng phải mấy vạn đồng.
“Đông ca tiền mặt không cần đưa vội, dù sao cũng không cần ngay, khi nào ngươi đi ngân hàng thì tiện thể chuyển tiền vào ba tài khoản này luôn giúp ta.”
Hắn nói ba tài khoản, là của chính hắn, anh trai và A Hòa. Dù sao thuyền nhỏ cũng là ba người góp vốn nên không thể một mình hắn nuốt trọn.
Nói chuyện thêm vài câu, Triệu Cần và A Hòa tản bộ về nhà.
Tiếp đó một thời gian, Triệu Cần triệt để rảnh rỗi. Đương nhiên nói rảnh cũng là nói thế, chỉ cần ở nhà thì cơ hồ mỗi ngày hắn đều dành nửa tiếng để nói chuyện với Đại Ngọc.
Ngoài ra thì là chuyện công ty tập thể của thôn, hiện tại chủ yếu chia làm bốn mảng. Một mảng là khu vui chơi trên nước, cái này thì không cần phải nhọc lòng nhiều.
Mảng thứ hai là khách sạn trong thôn, địa điểm xây dựng được định ngay ở chỗ cách thôn ủy về phía bờ biển hơn trăm mét, đã thi công hơn năm tháng, dự tính hai tháng nữa sẽ hoàn thành.
Ban đầu, những người từ huyện đến đều thấy vị trí tốt nhất là bên cạnh miếu Bà Tổ chỗ nhà mới của Triệu Cần, nhưng không còn cách nào, vì đã cho Triệu Cần chiếm mất nên đành lùi một bước, định xây khách sạn ở bên cạnh nhà mới Triệu Cần. Triệu Cần kiên quyết phản đối, nói đùa chứ, như thế không chừng nhà mới của mình sẽ thành điểm du lịch mất, ngày nào cũng ồn ào náo nhiệt. Cuối cùng bất đắc dĩ, mọi người khoanh một khu ở phía đông cửa thôn.
Mảng thứ ba là công trình cơ sở của thôn, nhà vệ sinh đều đã xây xong, trạm dịch vụ của thôn cũng hoàn thành, trước mắt đang tuyển người có tay nghề làm đồ thủ công mỹ nghệ địa phương. Còn có các cửa hàng ăn uống, những cái này không vội.
Mảng thứ tư, là vườn hái quả và khu đi biển bắt hải sản.
Vườn hái quả nằm ở chỗ Triệu Cần từng bơm nước bắt cá tôm, phía dưới có một mảnh đất, cách nhà cũ không xa, chừng mười lăm mẫu.
Có thể coi là đã dùng miếng đất bằng phẳng nhất trong thôn, dự định trồng ô mai, dưa hấu, thanh long các loại.
Còn cây ăn quả trên núi, như sơn trà, bưởi, nhãn, chuối tiêu... Triệu Cần mua lại cả quả núi sau rồi có thể mở thành vườn hái quả.
Dù sao trên núi còn nuôi gà, vốn là rừng cây ăn quả nuôi gà, gà thải phân có thể bón cho cây ăn quả, gà còn giúp cây ăn quả diệt sâu, không tính đến việc gà phá hoại trái cây, cũng có thể coi là nhất cử lưỡng tiện.
Về tiến độ công việc, Triệu Cần thấy vẫn khá hài lòng.
Đợi cây trà hai năm nữa ra lá, trừ cho dê ăn ra, còn có thể mở lễ hội hái trà vào mùa xuân, cũng là một nơi trải nghiệm tốt.
Đối với du lịch, Triệu Cần kiếp trước đã rất thích, nên hắn kết hợp kinh nghiệm của mình, tổng kết lại là các điểm du lịch cần phải có những đặc điểm: Mới lạ và chân thành.
Mới lạ là phải có môi trường tự nhiên trời phú, như Ngũ Hồ ở Cửu Trại Câu, hay núi non sông nước ở Quế Lâm. Những nơi này bên mình thì không có, vậy sẽ phải chú trọng đến sự chân thành, có những điểm du lịch do con người tạo nên hoặc là bày ra các chương trình biểu diễn qua loa, khách đến thì hứng khởi mà về lại thất vọng, đấy chính là không đủ chân thành.
Còn định vị của Triệu Cần dành cho làng mình chính là: Tự nhiên, hoang dã, thân thiện, thu hoạch.
Hắn thậm chí còn nghĩ đến sau này khi phát triển hơn sẽ tổ chức hoạt động nhận nuôi gà con, heo con, dê con, nhận nuôi cây ăn quả, coi như là một phiên bản nâng cấp của nông trang cá nhân.
Đáng tiếc là hơi thiếu một chút kiến thức văn chương, thêm vào đó hắn cũng không hiểu rõ lắm về lịch sử khu vực, nếu không thì hắn đã định dựa theo hình thức diễn xướng thời cổ, tạo ra những chương trình văn hóa mang đậm bản sắc riêng của vùng Mân, khách đến đây tham gia sẽ có trải nghiệm sâu sắc.
Đừng coi thường chuyện này, làm tốt thì không chỉ những thương gia bản địa đến tham quan mà lúc đó thậm chí người từ tỉnh Việt, khu vực lân cận, thậm chí cả khu vực Đông Nam Á đều sẽ nườm nượp tìm đến.
Viết đến đây, hắn dừng bút, nhắm mắt trầm tư.
Ước chừng mười phút sau, hắn đẩy đống giấy tờ vừa viết sang một bên, lại lấy ra một xấp giấy khác, bắt đầu viết.
Hai ngày sau, hắn đến văn phòng ủy ban thị ủy, lại gặp Phó Tô.
Thấy hắn đến, đối phương đứng dậy tự tay rót cho hắn một tách trà: “Nói đi, có chuyện gì?”
Nghe thì không khách sáo, nhưng chính sự không khách sáo đó lại khiến người khác cảm thấy thoải mái. Triệu Cần cũng không vòng vo mà đưa bản thảo mình đã viết ra: “Lãnh đạo, ngài xem thử cái này, là chút ý tưởng nhỏ của tôi. Một là có thể tuyên truyền văn hóa truyền thống tốt hơn, hai cũng coi như là để quảng cáo cho thôn.”
Phó Tô cười cười, mở giấy ra xem, dần dần biểu cảm hờ hững trên mặt biến mất, lần đầu đọc hết, ông khép hờ hai mắt trầm tư.
Ước chừng vài phút, ông lại cầm bài viết lên xem lại, lần này thời gian hao tổn càng nhiều hơn.
Một hồi lâu sau, ông buông tờ giấy xuống, ánh mắt nhìn Triệu Cần vừa kinh ngạc, vừa vui mừng, bất quá khi Triệu Cần chú ý đến ánh mắt của ông, thì ông lại khôi phục cái biểu cảm mỉm cười khách sáo quen thuộc.
Triệu Cần cảm thấy không biết có phải lãnh đạo nào cũng được luyện qua hay không mà hắn thấy mấy người đều có nụ cười y như nhau.
“Ý tưởng không tồi, ngươi muốn bên này giúp thế nào?”
Triệu Cần kể lại một lượt yêu cầu của mình, Phó Tô không có tỏ rõ thái độ mà chỉ nói để hắn chờ tin. Đợi đến khi hắn đi, ông mới cầm bản viết lên gõ cửa phòng lãnh đạo.
“Lãnh đạo, đây là Triệu Cần ở thôn Cố đưa đến, nói là muốn xin ý kiến bên mình giúp đỡ.”
Lãnh đạo ngẩn người một lát, trong đầu hiện lên bóng dáng một chàng trai cao gầy, trẻ tuổi, cầm bản thảo trên bàn cười nói: “Tiểu Triệu đồng chí, ta còn nhớ, là một người trẻ tuổi có ý tưởng.”
Nói xong, liền đưa mắt nhìn bài viết.
Xem xong, ông cũng không có kiểu đập bàn đứng dậy, có thể ngồi ở vị trí này thì EQ phải rất tốt. Tay gõ có nhịp điệu lên bàn, ông lập tức lấy cây bút từ bên cạnh, định viết vào cuối bài viết, bất quá khi chưa kịp viết ông lại dừng lại: “Tiền đều do hắn bỏ ra, như vậy có phải không tốt?”
“Lãnh đạo, A Cần là người có trách nhiệm lại còn là đảng viên. Tuy rằng bỏ học kinh đại, nhưng vẫn có kiến thức và tầm nhìn xa.”
Nghe thì có vẻ hơi lạc đề nhưng kì thực đã thể hiện rõ lập trường.
“Ừ, đứa nhỏ này có tầm nhìn, nhưng vẫn chưa đủ xa.”
Lãnh đạo nói xong, bắt đầu viết bút, viết khoảng mấy trăm chữ, lúc này mới đưa giấy trả lại cho Phó Tô: “Đưa cho cậu ta xem đi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận