Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 172: Mở biển!

Chương 172: Mở biển! Ngô lão sư lại hỏi đến chỗ lớn như vậy, kiểm tra không tính đến bể bơi sao? Triệu Cần gãi gãi đầu, đối với bể bơi cá nhân hắn cảm thấy có chút thừa thãi, cái đồ chơi này thật sự có ai chuyên đi quét dọn giữ gìn không, hay là cứ để đến khi nó rơi bẩn. Mình là dân chài, mà nói mỗi ngày ở nhà bơi lội, đoán chừng cả thôn sẽ cười rụng răng, biển cả lớn như vậy còn chưa đủ để mình vùng vẫy à. Mà nói là cho vợ mình dùng, thì sân không có khả năng cao như vậy, nhỡ đâu có người leo tường thì sao xử lý. Vợ người khác hở hang chút không sao, chứ vợ mình thì không được. “A Cần, kiến trúc chính của ngươi đủ lớn, có thể cân nhắc làm một cái bể bơi cỡ nhỏ, có nhiệt độ ổn định trong nhà, chỉ là chi phí có thể sẽ hơi cao một chút. Lầu một bốn trăm mét vuông, ngươi chắc chắn sẽ không bố trí phòng ở, chỉ có phòng khách với phòng ăn, thật sự là quá lớn, chi bằng tách ra một nửa diện tích, làm phòng tập thể thao và bể bơi.” “Được, vậy phiền phức Ngô lão sư thiết kế một chút.” Tiếp đó Ngô lão sư lại hỏi rất nhiều chi tiết, ví dụ như mặt nền sân, dùng đá cẩm thạch hay là dùng xi măng đơn giản hơn, hoặc là giữ nguyên đất bùn tự nhiên. Lại ví dụ như thiết kế cổng chính, theo kiểu đền thờ, hay là kiểu tứ hợp viện. Ở ngoài trời nói chuyện một lúc lâu, ba người vậy mà không ai kêu nóng, điều này cũng khiến Triệu Cần có chút nhìn khác về bọn họ. Về đến nhà, mỗi người ôm một quả dưa hấu, lại bàn về một số chi tiết, Trần Tuyết thì lại cùng Hạ Vinh không chen vào được, dứt khoát ra một bên nhỏ giọng trò chuyện. "A Cần, phí thiết kế 2 vạn, ta biết cái giá này có chút cao, nhưng khu đất nhà ngươi hai mẫu, ta cũng muốn phát huy hết khả năng một chút." Triệu Cần hiểu, mình không có tư cách trả giá, liền đồng ý luôn, "Giá cả cứ theo lời ngài, còn muốn phiền Ngô lão sư một chút, cái khoản vật liệu xây dựng, giúp tôi liệt kê một cách rõ ràng chi tiết. Về số lượng có sai sót một chút cũng không sao, nhưng tôi hi vọng chỗ nào dùng loại vật liệu nào thì cố gắng giúp tôi liệt kê kỹ một chút, tốt nhất là có thể cân nhắc cả tính kinh tế lẫn tính thực dụng." “Cái này không khó, cũng là trách nhiệm của ta, ta cố gắng trong vòng một tuần sẽ xuất bản bản vẽ lần đầu, đến lúc đó chúng ta lại trao đổi." Trao đổi xong xuôi, Triệu Cần đi theo xe đến trấn, Ngô lão sư thì tìm một tiệm in đánh hợp đồng, còn Trần Tuyết thì đi cùng Triệu Cần đến ngân hàng rút tiền. Rút tiền xong, phát hiện Trần Tuyết đang cười tươi rói, hắn hiếu kỳ hỏi: “Sao vui thế?” “Kệ tôi.” Trần Tuyết không nói, Triệu Cần cũng lười hỏi lại. Lúc bọn họ đến ngân hàng thì máy ATM vừa hay đang bảo trì, đành phải vào bên trong rút tiền, Triệu Cần cúi xuống bàn điền giấy, Trần Tuyết vừa hay nhìn thấy hắn đeo chiếc ngọc kia, thấy hôm qua mình tặng, hôm nay người nào đó đã đeo lên thì trong lòng vui mừng không thôi. Chờ ký xong hợp đồng, giao trước một vạn, Ngô lão sư định là về luôn, Trần Tuyết lại đòi nhanh chóng lái xe đưa bọn họ về thành phố. "Cô em, cảm ơn cô." "Hừ, hôm nào mời khách, tôi muốn ăn tiệc." “Được, hôm nào ta làm mì cho ngươi ăn.” Triệu Cần vừa nói vừa chạy khiến Trần Tuyết không hiểu gì, mì sợi mà cũng coi là tiệc à? Đến xưởng sửa chữa, giao tiền sửa chữa, rồi cùng mấy thợ đến bến tàu, nhìn bọn họ lắp máy móc, tiếng máy nổ xác định không có vấn đề gì, lúc này hắn mới cầm dao về nhà. Về đến nhà anh cả, thấy chị dâu đang tính sổ sách. Năm nay giá bưởi thị trường cũng bình thường, 7 hào 3 một cân, tổng cộng 15.100 cân, bán được hơn một vạn một chút. Nghe đến số liệu, Triệu Cần không khỏi nhăn mặt, còn không bằng mình ở nhà chị hai phơi nắng nửa ngày nhưng nghĩ lại, nếu không nhờ có vận may thêm vào, mình chẳng là cái gì cả, Giống anh cả như thế này, mới đúng là thái độ nên có trong cuộc sống. Nghĩ như thế, nghe đến hơn một vạn, hắn cũng cảm thấy thu hoạch cũng không tệ. “Anh cả, cái phí bao núi một năm là bao nhiêu?” “Cái mảnh anh bao kia, cộng lại tầm tám mẫu, một năm một mẫu 160 tệ.” Cũng tầm hơn một ngàn, thuốc trừ sâu chắc chắn phải có, lại thêm bón phân, còn nhân công vì đều là người nhà bận bịu, nên thường không tính. “Anh cả, anh lại hỏi thăm một chút, xem quanh đây còn núi nào bao không, em bao nhiều một chút, đến lúc đó em thành nhà giàu trồng trọt.” “Bao nhiều như vậy sao giải quyết hết, vừa là thuyền lại là núi.” “Nếu mà nhiều, thì em thuê người đến làm, bất quá loại bưởi này có hơi phổ thông, giá thị trường cao lắm cũng chỉ bán được một tệ hơn thôi, nếu đều trồng sơn trà chắc sẽ nhiều tiền.” Đến lúc đó mình có thể chế biến tỳ bà cao, Triệu Cần giờ đã nghĩ đến làm thêm công đoạn chế biến rồi. Sau này nuôi trồng chắc chắn phải làm, nhưng nếu mà nuôi ra gà vịt toàn bộ bán cho lái buôn, thì lợi nhuận sẽ rất thấp mà sức chống chọi rủi ro lại yếu, thị trường không ổn định, có khi một năm thua lỗ. Không vội, từ từ mà tính, trong vòng năm năm có thể dựng được cơ đồ thì cũng được. Haiz, vẫn là thiếu người, nếu mà Lão tử nhà mình đáng tin chút thì tốt rồi, ít nhất người nhà cũng yên tâm. "Đúng rồi, thuyền chuẩn bị xong chưa?" "Chuẩn bị tốt rồi, mồi ta cũng đặt trước qua, chỉ thả dây câu thôi, còn tôm tươi thì ta đã đặt trước của Đông ca một ít." Nghe thấy thuyền chuẩn bị tốt, Triệu Cần càng cao hứng. “A Cần, chị thấy cái cô A Tuyết đó có vẻ thích em thật, em rốt cuộc là ý gì, nếu không đợi bố em về, tìm bà mối đến nói thử?” Hạ Vinh một mặt vui vẻ nói. Trước đó cảm thấy Triệu Cần với nhà người ta môn đăng hộ đối mới vừa rồi trò chuyện với Trần Tuyết một chút, thì hỏi cô ta có đối tượng chưa, có thích ai không, cô bé thề thốt phủ nhận xong, còn không hề lộ dấu vết liếc qua A Cần. Còn có chuyện A Cần mua thuyền, hơn nữa lại là hai chiếc, lại còn muốn xây nhà to như thế, hình như cũng không còn quá chênh lệch, huống hồ A Cần còn trẻ, sau này thế nào ai nói được. "Chị dâu, người ta còn đang đi học, đợi cô ấy tốt nghiệp rồi tính." Thấy Triệu Cần không còn từ chối như lần trước, Hạ Vinh lại nói: "Có thể định trước hôn sự trước, như vậy cả hai bên đều yên tâm không phải sao?" "Chị dâu, thời đại khác rồi, thật sự là không yên lòng người, cho dù lãnh giấy kết hôn rồi, người ta muốn đổi ý vẫn đổi ý thôi, nếu là người an phận, em cũng đâu cần nghĩ nhiều vậy." "A Cần nói cũng có lý, chờ cô bé kia tốt nghiệp đại học, nếu cả hai cũng cảm thấy phù hợp, thì lúc ấy đính hôn rồi có thể tính đến chuyện cưới xin." Triệu Bình nói xong lại thở dài, chuyện này còn phải bàn bạc với cha, cũng không biết khi nào Lão tử mới về. Ban đêm, trong nhà lại làm thịt một con gà, A Hòa cũng phụ một tay đến chiều, dù sao cũng phải mời người một bữa cơm, vừa vặn ăn mừng chuyện trên núi được mùa, Gọi A Hòa, trong nhà chỉ còn mỗi bà lão, đương nhiên cũng phải mời đến. Vì ngày mai phải ra biển, nên tối mọi người đều không uống rượu, Triệu Cần lại nói chuyện với bà, là nhà cửa còn nửa tháng nữa là khởi công, bà lại càng thêm cao hứng, Nghĩ đến khi nhà xây xong, liền có thể tìm mối cho A Hòa. “A nãi, ở bến tàu trong Rừng Dày cũng có cô gái nhà cũng không tệ.” Triệu Cần nói xong, A Hòa liền nhìn anh với ánh mắt biết ơn. Ở Rừng Dày là Lão Lâm bến tàu của thôn đã từng thu con trai và sa trùng, với Bí thư thôn Lâm Trung Hòa là anh em họ, con gái của ông ta là Bình Bình, A Hòa thì đã nhắm tới từ lâu rồi. "Nhà người ta làm ăn, chưa chắc đã thích nhà mình." "Mời người đến nói thử xem, thật ra người nhà ít, tới làm dâu cũng nhàn hạ hơn, con lại là người hào phóng chắc sẽ không làm khó cháu dâu, sau này có cháu con lại có thể giúp đỡ trông nom, chăm sóc sau sinh các kiểu.” Triệu Cần nói, bà lão mắt sáng lên, vội gật đầu, như thể đã thấy hình ảnh mình ôm cháu trai. ...Sáng sớm, Triệu Cần sau khi rời giường, phát hiện hôm nay giá trị vận may lại lên đến 65 điểm, khá cao, theo kinh nghiệm trước đó, có thể kiếm được ba vạn trở lên. Dựa vào hai hàng dây câu à? Hay là dựa vào bộ máy bơm kia? Kết quả vừa đến nhà anh cả, đã nghe thấy Triệu Bình có chút buồn bực nói: “Thu bưởi mà quên mất cả thời gian, hôm nay mở biển, chuyện lớn như vậy mà ta lại quên mất.” Triệu Bình vừa nói, vừa vỗ nhẹ lên đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận